Richard Robinson cảm nhận thời gian không phải theo tuần hay tháng, mà bằng vé máy bay, số ghế và múi giờ. Kể từ năm 2010, người đàn ông 41 tuổi này đã thực hiện 945 chuyến bay, vượt quãng đường hơn 2,5 triệu km – tương đương 64 vòng quanh thế giới.
Trong số đó, Robinson có 521 lần bay hạng thương gia. Sau hơn 500 trải nghiệm xa xỉ, anh không còn bị choáng ngợp bởi rượu vang hảo hạng, khăn trải giường hàng hiệu hay bộ đồ ngủ sang trọng. Với anh, giá trị thực sự của hạng thương gia nằm ở những yếu tố cơ bản giúp cơ thể hồi phục nhanh nhất.
Giấc ngủ là ưu tiên số một
Với một người cần bắt tay vào công việc ngay khi hạ cánh, ghế nằm phẳng (lie-flat bed) là tiêu chí hàng đầu. “Nó tạo ra sự khác biệt rất lớn về mức độ mệt mỏi do lệch múi giờ. Nếu nghỉ ngơi đầy đủ, tôi có thể hoạt động ngay lập tức”, Robinson nói.
Anh từng có trải nghiệm “kinh hoàng” trên chuyến bay đường dài từ Tokyo đến Washington DC. Khi đó, ghế của hãng ANA chỉ ngả được 170 độ, tạo thành một mặt phẳng nghiêng khiến người nằm luôn có cảm giác bị trượt xuống. Sau lần đó, anh luôn kiểm tra kỹ sơ đồ ghế ngồi để đảm bảo đó là loại ghế ngả 180 độ.
Thiết kế khoang và sự riêng tư
Robinson ưu tiên cách bố trí ghế 1-2-1, giúp mọi hành khách đều có lối đi riêng mà không phải bước qua người bên cạnh. Tuy nhiên, không phải hãng nào quảng cáo “có lối đi riêng” cũng mang lại sự thoải mái.
Hẹp và bí bách: Anh không thích hạng thương gia của British Airways hay Japan Airlines vì ghế quá hẹp, không có bàn phụ kê tay, tạo cảm giác ngột ngạt.
“Trò chơi chạm chân”: Robinson chủ động tránh hạng thương gia cũ trên dòng Boeing 747 của Lufthansa, nơi hai ghế giữa đặt nghiêng vào nhau và dùng chung một hộc để chân nhỏ. “Tôi không muốn vô tình chạm chân người lạ khi đang ngủ”, anh nói.
Loại máy bay quyết định độ ẩm và tiếng ồn
Robinson thường chọn bay trên dòng Airbus A350 hoặc Boeing 787 Dreamliner. Những dòng máy bay thế hệ mới này được chế tạo từ vật liệu composite, cho phép duy trì độ ẩm trong khoang cao hơn, giúp da và cơ thể bớt khô. Ngoài ra, hệ thống thông gió cá nhân và động cơ vận hành êm ái là những điểm cộng lớn giúp giấc ngủ ngon hơn.
Đồ ăn: Khi tôm hùm lên ngôi
Trong khi hầu hết thực đơn trên mây chỉ xoay quanh “bò, gà hoặc mì ống”, Singapore Airlines gây ấn tượng với Robinson qua chương trình “Book the Cook”. Anh từng thưởng thức tôm hùm Thermidor và mì bak chor mee (mì thịt băm) ở độ cao 10.000 m và đánh giá đây là những món ăn ngon nhất từng thử trên máy bay.
Khi nào nên “mạnh tay” chi tiền?
Vé thương gia thường đắt gấp 3-4 lần hạng phổ thông. Robinson tin rằng việc chi thêm tiền chỉ thực sự đáng giá khi bạn phải làm việc ngay sau khi hạ cánh.
Với người đi du lịch, anh đặt ra bài toán kinh tế: “Nếu vé phổ thông từ New York đến Tokyo là 2.700 USD và thương gia là 5.700 USD, khoản chênh lệch 3.000 USD đủ để bạn ở thêm vài đêm tại khách sạn cực kỳ sang trọng. Nếu lịch trình linh hoạt, việc dành số tiền đó để nghỉ ngơi tại điểm đến đôi khi hiệu quả hơn là mua một giấc ngủ trên trời”.
Để tối ưu trải nghiệm, Robinson chia sẻ hai quy tắc. Đầu tiên, hãy soi kỹ sơ đồ ghế. Cùng một dòng máy bay nhưng mỗi phiên bản có cấu hình ghế khác nhau. Ví dụ, dòng 787-8 của ANA nếu có 7 hàng ghế thương gia thì đó là ghế ngả thường, nhưng nếu có 9 hàng thì chắc chắn là ghế nằm phẳng.
Thứ hai, hãy tận dụng điểm thưởng. Thay vì đổi điểm thẻ tín dụng thành tiền mặt, anh chuyển điểm trực tiếp vào chương trình khách hàng thân thiết của hãng hàng không để săn vé hạng thương gia với chi phí rẻ hơn nhiều lần.
Tháng 3, Ngọc Ánh du lịch Hàn Quốc và hội ngộ Sun-jae, nam du khách từng được gia đình cô giúp đỡ khi gặp nạn tại Đà Nẵng hai năm trước. Video ghi lại khoảnh khắc này thu hút hơn 9 triệu lượt xem cùng hàng nghìn bình luận trên mạng xã hội. Ngọc Ánh cho biết rất trân trọng tình bạn này dù ban đầu cô vốn không có ấn tượng tốt với khách du lịch Hàn Quốc.
Sự việc khởi nguồn vào cuối tháng 6/2024 khi Ngọc Ánh cùng gia đình nghỉ dưỡng tại Đà Nẵng.
Trong ngày thứ năm của chuyến đi, đang ngồi trong nhà, nghe tiếng động lớn ngoài đường, cô chạy ra, thấy hai nam du khách Hàn Quốc bị tai nạn xe máy. Sun-jae bị thương nhẹ, người bạn đi cùng bị gãy tay.
Do rào cản ngôn ngữ và tâm lý ngại va chạm của người xung quanh, hai nạn nhân không nhận được sự hỗ trợ kịp thời. Thấy vậy, Ngọc Ánh đã chủ động mang nước rửa vết thương và gọi xe đưa họ đến bệnh viện. Xe của hai du khách được gửi tạm tại nhà Ánh nên họ trao đổi số điện thoại để giữ liên lạc.
"Tôi rất vui vì giữ được một tình bạn như vậy dù ban đầu có ấn tượng không tốt với các du khách Hàn Quốc", Ngọc Ánh chia sẻ.
Tối cùng ngày, Sun-jae nhắn tin thông báo người bạn đi cùng bị gãy tay, phải về Hàn Quốc phẫu thuật gấp, đồng thời hẹn gặp Ngọc Ánh để cảm ơn. Ánh cùng ba người em đến buổi hẹn. Qua trò chuyện, cô biết Sun-jae cùng bạn mới đến Đà Nẵng từ sáng, thuê xe máy lúc 16h và gặp tai nạn chỉ sau đó 30 phút.
Ngày hôm sau, Sun-jae nhận thông báo chi phí sửa xe hết 3 triệu đồng. Ngoài ra, do người bạn đã cầm chìa khóa xe về nước nên Sun-jae phải thay bộ khóa mới. Vì chi phí khá cao so với khả năng tài chính của sinh viên, du khách Hàn Quốc nhờ gia đình Ánh hỗ trợ thương lượng với hãng xe. Dù gia đình cô đã nỗ lực giúp đỡ, chi phí sửa chữa vẫn không giảm đáng kể.
Ba ngày cuối tại Đà Nẵng, gia đình Ngọc Ánh mời Sun-jae ăn tối và xem lễ hội pháo hoa quốc tế. Cảm kích trước sự nhiệt tình này, nam du khách hứa sẽ đón tiếp nếu họ sang Hàn Quốc. Sau chuyến đi, hai bên mất liên lạc trong hai năm.
Đầu năm nay, khi chuẩn bị sang Hàn Quốc, Ngọc Ánh nhớ lại lời hẹn cũ nhưng còn ngần ngại vì rào cản ngôn ngữ. Nhiều người quen cũng cho rằng đó chỉ là lời mời khách sáo. Tuy nhiên, khi cô nhắn tin, Sun-jae lập tức phản hồi và nhiệt tình sắp xếp lịch trình đón tiếp.
"Tôi sang hai ngày mới dám nhắn tin. Đến sát giờ hẹn, tôi vẫn lo bị 'bùng' nhưng cuối cùng nhận ra lòng tốt của mình đã đặt đúng chỗ", Ngọc Ánh kể. Sun-jae xuất hiện đúng hẹn, đưa cô đi ăn và tham quan phố mua sắm Seongsu. Anh trực tiếp làm hướng dẫn viên, tư vấn quà tặng để bạn không bị "chặt chém" như nỗi lo của chính anh hai năm trước tại Việt Nam.
Toàn bộ chi phí do Sun-jae chi trả để đáp lại sự giúp đỡ của gia đình Ánh trước đây.
Nam du khách còn ngỏ ý mời cô về nhà gặp gỡ bố mẹ để giới thiệu về người đã hỗ trợ mình lúc gặp nạn.
"Nghe câu đó xong, tôi biết lòng tốt mình đã đặt đúng chỗ", Ánh nói. Do không sắp xếp được lịch trình, cô lỡ hẹn tới thăm gia đình Sun-jae trước khi về nước. Sau khi video về cuộc tái ngộ được chia sẻ, nhiều người bày tỏ sự ủng hộ, mong hai người thành một đôi. Tuy nhiên, Ngọc Ánh cho biết cả hai chỉ duy trì tình bạn.
Cuộc gặp gỡ Sun-jae giúp Ngọc Ánh thay đổi quan điểm về khách du lịch Hàn Quốc. Dù không liên lạc thường xuyên, cô cho biết rất vui vì giữ được tình bạn đẹp với người bạn nước ngoài.
Ngày 7-4, thông tin từ Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch thành phố Cần Thơ cho biết Đền thờ Vua Hùng sẽ được mở cửa từ 7h30 - 21h từ ngày 26-4 đến 1-5, nhằm phục vụ nhân dân và du khách đến tham dự lễ giỗ Tổ Hùng Vương và Lễ hội bánh dân gian Nam Bộ lần thứ 13.
Ngày bình thường Đền thờ Vua Hùng mở cửa phục vụ từ 7h30 - 17h.
Lễ giỗ Tổ Hùng Vương năm 2026 diễn ra tại Đền thờ Vua Hùng thành phố Cần Thơ (phường Bình Thủy) với lễ dâng hương vào sáng 26-4 (nhằm mùng 10-3).
Bên cạnh đó là các hoạt động như thả lá đại kỳ; hội thi gói bánh, nấu bánh, trưng bày bánh tét, bánh chưng; tìm hiểu lịch sử truyền thống về các Vua Hùng; các hoạt động văn nghệ, thể thao…
Trong khi đó, Lễ hội bánh dân gian Nam Bộ lần thứ 13 được tổ chức tại quảng trường phường Bình Thủy (gần Đền thờ Vua Hùng) từ ngày 26-4 đến 1-5 với nhiều hoạt động hấp dẫn.
Điểm nhấn của Lễ hội bánh dân gian Nam Bộ năm nay là hình bản đồ Việt Nam làm từ xôi nếp nặng 700kg, với chiều dài 2,6m, ngang 2m và dày 8cm với 34 màu đại diện cho 34 tỉnh, thành của Việt Nam sau hợp nhất.
Bản đồ sẽ được trưng bày tại Đền thờ Vua Hùng vào sáng 26-4.
Chính vẻ đẹp nguyên sơ của núi rừng Sơn Trà, cùng sự quý hiếm và tập tính đặc biệt của voọc chà vá chân nâu đã có sức hút khó cưỡng đối với những nhiếp ảnh gia đam mê chụp ảnh động vật.
Vào mùa này, khi đi dọc những cung đường uốn lượn lên bán đảo Sơn Trà, dễ dàng bắt gặp các nhiếp ảnh gia với những bộ máy ảnh “khủng”, kiên trì “cắm chốt” hàng giờ, thậm chí nhiều ngày để chờ đợi khoảnh khắc xuất hiện của “nữ hoàng linh trưởng” - voọc chà vá chân nâu.
Theo chia sẻ của anh Lê Tuấn (một nhiếp ảnh gia tự do), để theo đuổi bộ môn chụp ảnh động vật hoang dã, ngoài sự kiên trì thì chi phí đầu tư thiết bị không hề nhỏ.
“Một thân máy tốt cộng thêm ống kính chuyên chụp động vật có giá từ vài chục đến hàng trăm triệu đồng. Chưa kể chi phí đi lại, ăn ở, có khi nhiều tuần liền mới chụp được một tấm ảnh ưng ý”, anh Tuấn nói.
Cầm trên tay bộ máy ảnh trị giá hơn 300 triệu đồng, anh Đào Đặng Công Trung cho biết mình đã theo đuổi bộ môn này hơn 10 năm. Mùa hoa năm nay, anh “cắm chốt” trên bán đảo cả tuần lễ chỉ để săn những khoảnh khắc đẹp của voọc.
“Mùa hoa lim xẹt, hoa thàn mát nở rộ cũng là lúc Sơn Trà đẹp nhất. Ánh nắng xuyên qua tán rừng, màu hoa nổi bật trên nền xanh, nếu bắt được khoảnh khắc voọc xuất hiện giữa khung cảnh đó thì bức ảnh gần như hoàn hảo”, anh Trung nói.
Điều khiến nhiều người gắn bó lâu dài với nhiếp ảnh động vật hoang dã không chỉ dừng lại ở những bức ảnh đẹp, mà còn là một dạng “cơn nghiện” rất khó gọi tên. Đó là sự kết hợp giữa tình yêu thiên nhiên và cảm giác chinh phục những khoảnh khắc hiếm hoi.
Khác với các thể loại nhiếp ảnh khác, mỗi lần bấm máy, nhiếp ảnh gia có thể phải chờ đợi hàng giờ, thậm chí nhiều ngày giữa rừng sâu chỉ để đổi lấy vài giây ngắn ngủi khi con vật xuất hiện đúng vị trí, đúng ánh sáng. Chính sự khan hiếm ấy khiến mỗi khoảnh khắc trở nên quý giá.
"Chụp 100 tấm có khi chỉ chọn được 10, rồi lọc lại may ra mới có một tấm ưng ý nhất. Có những ngày chờ từ sáng đến chiều mà không chọn được tấm nào. Nhưng chính điều đó lại tạo nên giá trị của bức ảnh", một nhiếp ảnh gia chia sẻ.
Nhiều người chỉ ngồi im hàng giờ để theo dõi một đàn voọc di chuyển, cách chúng kiếm ăn, chăm sóc con non. Đặc biệt, voọc sống theo bầy đàn, rất tình cảm, nhất là tình mẫu tử gần giống con người.
Theo các nhiếp ảnh gia, chụp ảnh động vật hoang dã là một trong những thể loại khó nhất. Người chụp phải giữ khoảng cách xa, liên tục bấm máy để bắt kịp những chuyển động nhanh của động vật. Vì vậy, thiết bị không chỉ đắt tiền mà còn phải đáp ứng tốc độ và độ chính xác cao.
Đặc biệt, những ống kính chuyên chụp động vật hoang dã thường rất lớn và nặng. Có bộ máy có thể nặng từ 5-7kg, vậy nên đa phần các nhiếp ảnh gia phải sử dụng chân máy để cố định, vừa giảm mỏi tay vừa hạn chế rung khi bấm máy, nhất là khi chụp ở khoảng cách xa.
Việc ghi lại hình ảnh voọc chà vá chân nâu càng không dễ. Loài vật này thường sinh sống trên tán cây cao, di chuyển linh hoạt và rất cảnh giác với con người. Nhiều nhiếp ảnh gia phải quan sát hàng giờ, thậm chí nhiều ngày, mới có thể bắt được khoảnh khắc chúng chuyền cành, ôm con hay phơi mình dưới nắng.
Chính những khó khăn ấy lại tạo nên sức hấp dẫn riêng. Mọi thứ gần như phụ thuộc hoàn toàn vào “câu chuyện của khoảnh khắc”. Có người chờ cả tuần không có ảnh đẹp, nhưng cũng có lúc chỉ vài phút may mắn đã “bắt” được bức hình để đời.
Không chỉ nhiếp ảnh gia trong nước, nhiều tay máy quốc tế cũng tìm đến Đà Nẵng để ghi lại hình ảnh loài linh trưởng này. Một nhiếp ảnh gia người Đức cho biết cô mang theo bộ thiết bị chuyên dụng, dành nhiều ngày ở Sơn Trà để có thể chụp được những bức ảnh ưng ý trước khi trở về quê nhà.
Không chỉ là câu chuyện đam mê, nhiều người xem việc chụp ảnh voọc như một cách góp phần quảng bá hình ảnh thiên nhiên Đà Nẵng. Những bức ảnh đẹp được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội đã thu hút nhiều du khách tìm đến Sơn Trà.
Tuy vậy, nhiều nhiếp ảnh gia cho biết việc tiếp cận cần giữ khoảng cách an toàn, tuyệt đối không cho động vật ăn hay làm ảnh hưởng đến môi trường sống tự nhiên. Bởi lẽ, sự hiện diện của “nữ hoàng linh trưởng” không chỉ là niềm tự hào của thành phố, mà còn là minh chứng sống động cho hệ sinh thái quý giá tại Sơn Trà cần được gìn giữ lâu dài.
Hỉnh ảnh loài voọc chà vá chân nâu trên bán đảo Sơn Trà được nhiếp ảnh gia ghi lại - Ảnh: Đào Đặng Công Trung