Tôi năm nay 28 tuổi, hiện là trưởng phòng marketing cho một công ty nội thất. Chồng tôi là bạn đại học, đang làm nhân viên truyền thông cho một công ty xây dựng.
Chúng tôi cùng quê, học cùng trường, từng tham gia chung một câu lạc bộ rồi quen nhau, yêu nhau từ những năm tháng sinh viên. Anh và tôi đều là mối tình đầu của nhau. Ra trường, cả hai xây dựng sự nghiệp ổn định rồi kết hôn, chúng tôi từng nghĩ cuộc sống sẽ luôn êm ấm.
Nhưng mọi thứ bắt đầu thay đổi từ khi tôi sinh con. 6 tháng đầu tôi nghỉ hoàn toàn để chăm con. Đến tháng thứ 7 tôi đi làm lại, hồi đầu tôi nhờ mẹ tôi lên trông con vì bà nội ngày đó còn bận đồng áng. Đến khi con tôi được 2 tuổi, bố tôi ốm nên mẹ phải về chăm.
Tôi bảo chồng để con đi học, rồi tối đến mình đón về hai vợ chồng chăm con cho tiện, nhưng mẹ chồng tôi khi biết chuyện phản đối, kêu con đi học sớm, sẽ hay ốm đau, 3 tuổi mới được đi lớp. Bà nói sẽ lên chăm cháu giúp vợ chồng tôi. Vì không muốn gia đình tranh cãi, tôi đồng ý.
Ban đầu, tôi rất cố gắng chiều chuộng và tạo cảm giác thoải mái cho mẹ chồng, vì hiểu bà phải rời quê lên thành phố là một sự thay đổi lớn. Nhưng dường như bà không quen với nhịp sống nơi đây. Bà thường xuyên cảm thấy buồn, rồi dần dần chuyển sang than mệt vì việc chăm em bé.
Không khí trong nhà vì thế cũng nặng nề hơn. Tôi thương bà, nhưng cũng không thể làm ngơ trước thực tế rằng việc chăm một đứa trẻ nhỏ là rất vất vả, đặc biệt khi chỉ có một mình bà xoay xở cả ngày. Vì vậy, tôi lại bàn với gia đình về việc cho con đi học sớm để bé có môi trường, cũng để giảm bớt áp lực trong nhà.
Nhưng mẹ chồng vẫn không đồng ý, vẫn cứ nói bà trông được. Nhưng cứ tối đến khi chồng đi làm về, bà lại than mệt, kể lể việc trông cháu vất vả ra sao. Không khí gia đình lúc nào cũng nặng nề, như thể tôi là người đẩy hết trách nhiệm cho bà.
Tôi đề nghị thuê giúp việc để san sẻ công việc, vì điều kiện kinh tế hoàn toàn cho phép. Nhưng chồng tôi gạt đi ngay, nói không muốn người lạ trong nhà, lại tốn kém không cần thiết. Mọi phương án tôi đưa ra đều bị bác bỏ, nhưng không có giải pháp nào thay thế. Căng thẳng dồn nén rồi cũng bùng nổ.
Sau một cuộc tranh cãi, chồng tôi đưa ra quyết định mà tôi không ngờ tới, yêu cầu tôi nghỉ việc để ở nhà chăm con, lo việc nhà và phụng dưỡng mẹ chồng. Tôi đã nghĩ đó là một đề nghị vô lý, nhưng điều khiến tôi thực sự sững sờ lại là phần sau của nó.
Anh không muốn tôi đi làm, nhưng cũng không chấp nhận việc “nuôi” tôi. Tôi được yêu cầu phải tự tìm cách kiếm tiền tại nhà, có thể là bán hàng online hay làm thêm bất cứ thứ gì, miễn là có thu nhập. Đồng thời, tôi vẫn phải chia sẻ chi phí sinh hoạt như trước, vì theo anh, ở nhà không có nghĩa là trở thành gánh nặng.
Anh ta kể về việc vợ của đồng nghiệp vẫn ở nhà chăm con, bán hàng online kiếm tháng 20-30 triệu đồng. Tôi nghe mà thấy buồn cười nhiều hơn là tức giận. Một người phụ nữ đang có công việc ổn định, thu nhập cao, đóng góp phần lớn tài chính trong gia đình, lại bị yêu cầu từ bỏ tất cả để trở thành người ở nhà toàn thời gian, nhưng vẫn phải tự nuôi sống bản thân và chia đôi chi tiêu.
Tôi nhìn lại chặng đường mình đã đi. Những khoản tiền trong gia đình, phần lớn là tôi chi trả. Kể cả ngôi nhà đang ở, hơn nửa tiền là do tôi bỏ ra. Chồng tôi là nhân viên lương tháng 20 triệu đồng, trong khi lương của tôi 40 triệu đồng/tháng. Vậy mà anh ta lại yêu cầu tôi nghỉ, và đi bán hàng online để chăm con, chăm mẹ chồng.
Điều khiến tôi không hiểu nổi không phải là việc phải làm nhiều hơn, mà là sự vô lý trong cách suy nghĩ của chồng tôi, một người có ăn có học. Anh muốn tôi ở nhà để phục vụ gia đình, nhưng lại không chấp nhận giá trị của công việc đó. Anh muốn tôi hy sinh sự nghiệp, nhưng lại không muốn gánh phần trách nhiệm tài chính tương ứng.
Tôi không biết anh ta lấy đâu ra sự tự tin để đưa ra những yêu cầu như vậy, khi thực tế, tôi mới là người đang giữ phần lớn gánh nặng kinh tế.
Buồn cười hơn khi mẹ chồng tôi lại rất nhất trí với việc tôi nghỉ việc ở nhà. Nghe hai mẹ con nhà ấy kẻ tung người hứng tôi không muốn nói gì thêm, tôi bế con về nhà ngoại, hai hôm sau tờ đơn ly hôn của tôi được gửi thẳng vào mail của chồng. Tôi không thể hiểu tại sao một con người có thể thay đổi lớn đến vậy.
Mẹ tôi ở đây chăm con cho tôi từ lúc đỏ hỏn đến 2 tuổi, chưa từng thấy bà than mệt, cũng chưa từng thấy chồng tôi suy nghĩ cho sức khoẻ của mẹ tôi. Nhưng mẹ chồng chỉ lên 1 tháng, anh ta lại thấy bà vất vả, trong khi tôi chưa từng để bà thiếu thốn gì, cũng đã đề nghị thuê người giúp.
Có lẽ cuộc hôn nhân của tôi đã đến hồi kết?
Hồng Anh Đào
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Trên các tuyến đường ở phố cổ Hội An như Bạch Đằng, Trần Phú, Nguyễn Thái Học…, những ngày gần đây trở nên rực rỡ hơn khi các chùm hoa giấy bung nở.
Hoa giấy nở rộ với sắc hồng, trắng, cam, phủ trên những mái nhà cổ khiến Hội An càng trở nên cuốn hút, lãng mạn. Những cành hoa vươn dài, rũ xuống như dòng thác sắc màu trên các bức tường vàng khiến phố Hội đẹp như tranh vẽ.
Những giàn hoa phủ kín tạo thành mái vòm rực rỡ, che bóng mát cho du khách. Dưới những tán hoa, ánh nắng chiếu xuyên qua, đổ xuống mặt đường những vệt sáng càng làm khung cảnh Hội An thêm rực rỡ.
Vẻ đẹp mộc mạc, thanh khiết cùng màu sắc đầy sức sống đã khiến những chùm hoa giấy trở thành phông nền check-in lý tưởng cho nhiều du khách.
Nhiều người lựa chọn mặc đồ trắng, kết hợp cùng nón lá, càng tôn lên vẻ tươi mới giữa không gian tường vàng cổ kính.
Với nhiều người, việc check-in bên hoa giấy ở Hội An đã trở thành điều không thể thiếu khi về phố.
Xuân Quỳnh (24 tuổi, trú TP Huế) cho biết cô rất thích cảnh Hội An vào những ngày đầu hè. Quỳnh lên kế hoạch đi vào dịp này vì biết đây là thời điểm hoa giấy nở rộ.
"Hội An bình thường đã đẹp, nay hoa nở càng làm khu phố thêm căng tràn sức sống. Những chùm hoa nở to, rũ xuống như một "studio ngoài trời", chỉ cần đứng vào là có ngay hình đẹp", Quỳnh nói.
Ngay từ khoảnh khắc bước chân vào những con đường nhỏ, bắt gặp những giàn hoa giấy rực rỡ buông xuống trước hiên nhà, Quỳnh Hoa (26 tuổi, Hà Nội) không giấu được sự ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của phố cổ.
"Đây là lần đầu tôi đến Hội An, tôi rất thích ngồi xích lô, ngắm phố cổ. Những bức tường vàng, mái nhà cổ kính, điểm xuyến thêm những đóa hoa giấy hồng hồng mang lại nét đẹp hoài cổ, lãng mạn mà cũng rất đỗi nhẹ nhàng, bình yên. Khung cảnh đó càng khiến tôi mê mẩn Hội An", Hoa chia sẻ.
Ngoài hoa giấy, phố cổ Hội An cũng được tô thắm bởi những đóa hoa sử quân tử rực rỡ, khiến nhiều du khách ngẩn ngơ ngắm nhìn.
Tối 4-4, CLB PVF-CAND tiếp đón Becamex TP.HCM trên sân nhà (Hưng Yên) thuộc vòng 17 LPBank V-League 2025 - 2026.
Với nền tảng đội hình được đánh giá cao hơn, Becamex TP.HCM dưới sự dẫn dắt của HLV trưởng Ueno Nobuhiro là đội lấn lướt hơn trong thời gian đầu trận. Họ tạo ra 2 cơ hội nguy hiểm về phía khung thành đội chủ nhà trong 20 phút đầu.
PVF-CAND chọn cách chơi phòng ngự phản công, đã được hưởng quả phạt đền ở phút 23, tuy nhiên tiền đạo Nguyễn Thanh Nhàn lại sút không tốt, bị thủ môn Becamex TP.HCM cản phá.
Phút 40, Becamex TP.HCM có bàn mở tỉ số do công của Mạc Hồng Quân. Tiền vệ Việt kiều băng lên nhận bóng từ đường chuyền dài của Võ Hoàng Minh Khoa, tung cú đánh đầu 1 chạm đưa bóng đi theo quỹ đạo rất khó.
PVF-CAND lấy lại thế trận, tăng cường áp lực lên khung thành Becamex TP.HCM trong hiệp hai. Nỗ lực tấn công của họ được đền đáp bằng bàn gỡ hòa 1-1 phút 64 của Thanh Nhàn. Sau nhiều cơ hội bỏ lỡ trước đó, cựu tiền đạo U23 Việt Nam giành huy chương đồng U23 châu Á 2026 đã lập công.
Phút 89, ngoại binh Sam Bruce của Becamex TP.HCM nhận thẻ đỏ rời sân. PVF-CAND không thể tận dụng lợi thế hơn người để giải quyết trận đấu trong thời gian bù giờ.
Chung cuộc, 1-1 là tỉ số cuối của trận đấu. PVF-CAND đã ngắt được chuỗi 3 trận toàn thua, nhưng cũng chưa có chiến thắng dưới thời tân HLV Trần Tiến Đại. Đội bóng này vẫn đứng cuối bảng xếp hạng V-League 2025 - 2026.
Ngày 5-4, Bộ trưởng Quốc phòng Israel, ông Israel Katz, tuyên bố quân đội nước này sẽ "truy đuổi và tiêu diệt" các lãnh đạo Iran, đồng thời nhắm vào các tài sản chiến lược của nước Cộng hòa Hồi giáo này nếu các cuộc tấn công tên lửa vào Israel tiếp diễn, theo Hãng tin AFP.
“Chừng nào tên lửa còn nhằm vào dân thường Israel, Iran sẽ phải trả giá đắt bằng sự suy yếu và cuối cùng là sự tê liệt hạ tầng quốc gia cũng như năng lực vận hành chế độ”, ông Katz nói trong một tuyên bố bằng video.
Trước đó, Tổng thống Donald Trump ngày 4-4 (giờ Mỹ) cũng viết trên Truth Social rằng: "Nhiều lãnh đạo quân sự của Iran, những người đã lãnh đạo đất nước một cách tồi tệ và thiếu khôn ngoan, đã bị tiêu diệt, cùng với nhiều thứ khác, trong cuộc tấn công lớn ở Tehran!".
Bài đăng kèm theo một video cho thấy những vụ nổ thắp sáng đường chân trời của thành phố vào ban đêm nhưng không nêu rõ thời điểm diễn ra hành động quân sự này.
Những ngày gần đây, Israel cùng Mỹ đã không kích các cơ sở thép và hóa dầu của Iran, với lý do nguồn thu từ các lĩnh vực này được Lực lượng Vệ binh cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) dùng cho việc sản xuất vũ khí.
Bên cạnh đó, Israel đã hoan nghênh chiến dịch giải cứu của Mỹ tại Iran sau khi Tổng thống Donald Trump thông báo một phi công bị thương đã được đưa ra an toàn.
Ông Katz gọi đây là “minh chứng cho sự phối hợp chặt chẽ giữa Israel và Mỹ, ngay cả trong những thời điểm phức tạp nhất”.
Cùng ngày, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu cũng chúc mừng chiến dịch giải cứu phi công của ông Trump.
"Chúc mừng Tổng thống Trump! Tất cả người dân Israel đều vui mừng trước sự kiện những chiến binh dũng cảm của nước Mỹ tiến hành một cuộc giải cứu phi công đáng kinh ngạc", nhà lãnh đạo Israel phát biểu.
Một quan chức Israel tiết lộ nước này đã hoãn một số đợt tấn công hôm 3-4 để không ảnh hưởng đến chiến dịch tìm kiếm cứu nạn hai thành viên phi hành đoàn của máy bay bị rơi. Ngoài ra, quốc gia Do Thái còn cung cấp hỗ trợ tình báo cho chiến dịch giải cứu này.