Mục Lục
ToggleĐại diện Benthanh tourist cho biết trong 4 ngày diễn ra sự kiện, doanh nghiệp đón khoảng 4.500 – 5.000 lượt khách, từ đó quảng bá hơn 300 chương trình tour hè. Đáng chú ý, nhóm hơn 50 tour dịp lễ 30-4 đạt tỉ lệ lấp đầy khoảng 85%. tương tự, đại diện Vietravel cũng ghi nhận sức mua tích cực, tập trung chủ yếu ở nhóm khách gia đình và khách trẻ.
Theo tổng hợp từ các doanh nghiệp, nhu cầu hiện phân bổ khá đồng đều ở cả thị trường nội địa và quốc tế. Ở mảng trong nước, các tuyến Phú Quốc, Đà nẵng – huế, nha trang, hà nội – Sa Pa tiếp tục chiếm ưu thế.
Các điểm đến châu Á như thái Lan, Singapore – Malaysia, hàn Quốc, nhật Bản, trung Quốc và Đài Loan cũng hút khách.
Tour Mỹ kết hợp xem các trận đấu thuộc FiFa World Cup 2026, với giá từ 106,99 triệu đồng, hay sản phẩm “trà chiều trên du thuyền” trên sông Sài Gòn cũng nhận được sự quan tâm đáng kể.
Bên cạnh đó, một số tour mới cũng đóng vai trò kích cầu như hành trình Quế Lâm – Dương Sóc (trung Quốc), thu hút khách nhờ cảnh quan và chính sách miễn visa theo đoàn.
Tin Gốc: https://tuoitre.vn/tour-du-lich-he-soi-dong-hut-khach-20260406055456562.htm
Tình Yêu Giới Tính
Bố mẹ vợ cho đất kèm điều kiện, chồng tôi nghe xong bỏ về không thèm lấy

11 năm trước, tôi lấy chồng. Chồng tôi là người nơi khác đến quê tôi đi làm và ở trọ gần nhà tôi. Hồi đầu, bố mẹ tôi không ủng hộ tình yêu này. Bởi thời điểm đó, tôi đã học xong đại học, có chút nhan sắc, con trai theo đuổi rất nhiều.
Bố mẹ mong tôi có thể lấy một chàng trai gần nhà, gia đình có điều kiện. Nhưng tôi lại yêu một chàng trai xa xôi đến quê mình lập nghiệp, một tấc đất cũng chưa có, chỉ chui rúc trong căn phòng trọ chật hẹp.
Nhưng thói đời, mấy khi cha mẹ thắng được con. Khi tôi thông báo mình đã mang bầu, bố mẹ đành ngậm ngùi cho cưới.
Nhà có 3 đứa con, tôi là con gái duy nhất trong nhà, được bố mẹ cưng chiều từ nhỏ. Thời điểm tôi lấy chồng, 2 anh trai đều đã lấy vợ ra ở riêng. Mẹ sợ tôi không quen chịu khổ, đề nghị vợ chồng tôi về sống chung nhà.
Chồng tôi không đồng ý. Anh nói, hai vợ chồng còn trẻ, chỉ cần chăm chỉ, không sợ đói nghèo. Cha mẹ nuôi lớn học hành, đã đến lúc phải tự lo cho mình, không thể cứ dựa dẫm mãi được. Có một điều anh ấy không nói nhưng tôi hiểu: Anh không muốn ở rể.
Cứ nghĩ rằng, chỉ cần hai vợ chồng chăm chỉ cuốc cày, tiết kiệm chắc sẽ sớm mua được đất, xây được nhà. Nhưng rồi vài năm trước, ở quê tôi bỗng mọc lên một khu công nghiệp, đất đai trong vùng bỗng lên “cơn sốt”, giá cao lên gấp đôi gấp ba. Việc mua một mảnh đất đối với chúng tôi lại trở nên khó khăn hơn trước.
Vài tuần trước, tôi ghé qua nhà. Mẹ tôi nói, bố mẹ cũng nhiều tuổi rồi, có mảnh đất rộng bên nhà, bố mẹ tính chia cho các con, trai gái gì cũng chia đều bằng nhau hết. Đợi cuối tuần mọi người được nghỉ thì họp gia đình.
Tôi nghe xong, lòng vui như hội về khoe với chồng. Tôi tính, nếu bố mẹ cho đất, chúng tôi có thể bán đi, số tiền đó cộng với số tiền hai vợ chồng dành dụm mấy năm qua có lẽ sẽ đủ mua đất và xây một căn nhà nhỏ. Chúng tôi sẽ chọn mua đất gần chỗ làm, gần trường học của con cho tiện.
Chồng tôi không hào hứng như tôi. Anh nói, anh không muốn nhòm ngó đến đất đai nhà vợ, muốn cuộc đời mình thì mình tự lo. Nhưng nếu bố mẹ chia phần thì cũng sẽ vui lòng nhận. Con cái nhờ phúc cha mẹ chắc cũng không phải chuyện gì đáng xấu hổ.
Cuối tuần hôm đó, vợ chồng chúng tôi chở nhau về. Đến nơi đã thấy cả nhà tụ họp đông đủ gồm cha mẹ và vợ chồng anh cả, anh thứ.
Bố tôi nói: Bố mẹ cả đời chỉ làm công chức, lương chỉ đủ ăn và nuôi mấy anh em học hành, không tích cóp được tiền hay vàng gì cả. Tài sản hiện nay chỉ có ngôi nhà và mấy trăm m2 đất bao năm nay vẫn làm vườn. Bố mẹ muốn nhân lúc còn khỏe mạnh, minh mẫn thì chia cho các con. Con trai hay con gái cũng có một phần công bằng như nhau.
Nói rồi, bố bỗng đưa mắt nhìn vợ chồng tôi, sau đó mới nói tiếp: “Bố đã nói chuyện với hai anh. Hiện tại hai anh làm việc khá xa nhà nhưng tương lai cũng có định hướng chuyển về gần nhà, xây nhà sống gần bố mẹ. Riêng vợ chồng cái Thủy là không biết thế nào.
Vậy nên bố vẫn chia cho vợ chồng con một phần nhưng với điều kiện chỉ được ở, không được bán. Sau khi chia đất, làm sổ, mảnh đất cho vợ chồng con sẽ vẫn đứng tên bố mẹ”.
Tôi còn chưa kịp nghĩ gì, chồng tôi đã đứng dậy nói: “Con xin cảm ơn bố mẹ, nhưng phần đất này con xin phép không nhận. Vợ chồng con còn trẻ, còn sức khỏe, chẳng lẽ cả đời này không mua nổi một căn nhà. Đất này, bố mẹ cứ giữ mà an hưởng tuổi già đi ạ”.
Nói xong, anh lấy cớ để hai đứa nhỏ ở nhà, về muộn không an tâm, xin phép về trước. Bố mẹ tôi bất ngờ, anh chị em chưng hửng. Thái độ của chồng tôi như thế nghĩa là sao?
Về tới nhà, chồng tôi mới bắt đầu lộ vẻ khó chịu. Anh nói, bố mẹ cho đất với điều kiện để ở, không được bán. Đất cho rồi vẫn đứng tên bố mẹ thì khác gì không cho. Như vậy có nghĩa là ép anh phải ở rể.
Bao năm nay, dù đã là rể con trong nhà, bố mẹ vẫn luôn coi thường anh, mỗi lần gặp đều nói bóng nói gió cho rằng anh là đàn ông mà vô dụng, một cái nhà cũng không lo nổi cho vợ con.
Anh nói, nếu ở đây không mua được nhà, anh thà đưa vợ con về quê chứ không bao giờ lấy đất của bố mẹ vợ để mang tiếng, mang nhục.
Thái độ và suy nghĩ của chồng khiến tôi kinh ngạc. Sống chung hơn 10 năm, tôi thấy anh là người hiền lành, thương vợ, thương con. Bố mẹ tôi tuy không phải lúc nào cũng đúng nhưng anh cũng chưa từng than phiền hay kêu ca gì cả.
Vậy mà nay bố mẹ vợ cho đất, chỉ yêu cầu không được bán với mong muốn con gái ở gần, anh ấy lại từ chối không chút nể nang, lại còn cho rằng bố mẹ vợ cho đất kiểu ấy thì cũng như là không cho, vẫn là ép anh ở rể để mang tiếng “ăn nhờ ở đậu”.
Người ta vẫn nói “bệnh sĩ chết trước bệnh tim”. Với chồng tôi, tôi không thể nghĩ được gì khác ngoài 3 từ “nghèo còn sĩ”. Tôi có nên mặc kệ sĩ diện vô lý của chồng, bố mẹ cho đất thì cứ nhận hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Triển lãm giúp sinh viên nhận diện nội dung AI rác trên mạng xã hội

Đây là hoạt động thuộc dự án truyền thông Mind Back (tạm dịch "Lấy lại sự tỉnh táo cho tâm trí") của sinh viên, được triển khai từ tháng 1 đến tháng 4-2026.
Dự án hướng tới nhóm công chúng trẻ Việt Nam từ 18-24 tuổi với thông điệp "Clean Feed - Clear Mind", nghĩa là khi người dùng chủ động lọc bớt nội dung AI chất lượng thấp, thông tin sẽ "sạch" hơn, từ đó đầu óc bớt quá tải, bớt nhiễu và lấy lại sự tập trung.
Trương Thanh Yến Quỳnh - sinh viên chuyên ngành truyền thông đa phương tiện, Trưởng dự án - cho biết thuật ngữ "AI slop" chỉ các nội dung số chất lượng thấp, thiếu logic, được tạo ra hàng loạt bằng công nghệ AI và có thể khiến người dùng cuốn vào thói quen xem nội dung một cách vô thức.
Triển lãm Nhiễu số tạo ra không gian nghệ thuật đương đại, sử dụng ngôn ngữ thị giác và các hình thức ẩn dụ để tái hiện tình trạng nhiễu nội dung trong môi trường số. Một số tác phẩm tranh vẽ được tích hợp công nghệ thực tế tăng cường (AR), trong đó có các bức tranh do chính sinh viên thực hiện.
Triển lãm hướng người xem nhìn lại chính thói quen tiêu thụ nội dung trên mạng xã hội; đồng thời khuyến khích những hành động cụ thể như dừng lại vài giây trước khi xem tiếp, bấm "không quan tâm", bỏ theo dõi các nguồn nội dung kém chất lượng và ưu tiên lựa chọn những kênh thông tin có giá trị.
Triển lãm mở cửa miễn phí cho tất cả những ai quan tâm đến môi trường truyền thông số, đặc biệt là người trẻ.
Tình Yêu Giới Tính
Hơn 1.200 tân cử nhân Ngoại thương đồng loạt cúi đầu tri ân cha mẹ trong ngày tốt nghiệp

Ngày 5-4, Trường đại học Ngoại thương (FTU) tổ chức trao bằng tốt nghiệp sớm nửa năm cho 1.265 sinh viên đại học hình thức chính quy tại trụ sở chính Hà Nội và cơ sở Quảng Ninh.
Trong số sinh viên tốt nghiệp, có khoảng 30% sinh viên đạt kết quả học tập loại xuất sắc. Nhiều sinh viên tiêu biểu đạt các giải thưởng cao trong cuộc thi Olympic toán học sinh viên, Olympic tin học khối không chuyên, giải thưởng khoa học và công nghệ sinh viên...
Tại buổi lễ, PGS.TS Phạm Thu Hương - hiệu trưởng Trường đại học Ngoại thương - cho biết từ thời điểm nhận bằng tốt nghiệp, sinh viên chính thức trở thành tân cử nhân, mang theo khát vọng, trách nhiệm và sứ mệnh đóng góp cho cộng đồng và đất nước.
Trong ngày đặc biệt này, bà Hương mong muốn các tân cử nhân thực hiện một điều có thể khiến nhiều người ngại ngùng, nhưng giàu ý nghĩa.
Ở khoảnh khắc cuối cùng của đời sinh viên, khi không còn là "trẻ con" trong mắt gia đình, bà đề nghị các tân cử nhân quay xuống phía hội trường - nơi cha mẹ, người thân đang dõi theo - đặt tay lên ngực và nghĩ về những hy sinh, yêu thương đã nhận được trên hành trình trưởng thành.
Ngay sau đó hàng nghìn tân cử nhân đồng loạt cúi đầu tri ân, tạo nên khoảnh khắc xúc động tại buổi lễ.
Phát biểu tại buổi lễ, bà Hương cho rằng trưởng thành là khi mỗi người dần thấu hiểu những lo toan, hy sinh của cha mẹ và người thân. Việc chia sẻ yêu thương không chỉ là biểu hiện của sự trưởng thành mà còn là nền tảng cho những thành công bền vững trong tương lai.
Bà khuyên các tân cử nhân mạnh dạn theo đuổi ước mơ, dấn thân với lý tưởng đã chọn, nhưng cũng cần nhận thức hành trình đó được tạo nên từ nhiều bước đi nhỏ, đòi hỏi sự kiên trì trên từng chặng đường.
Trên hành trình ấy, mỗi người cần giữ sự khiêm nhường và lòng bao dung, để hiểu thế giới rộng lớn hơn những gì mình nghĩ, đồng thời tôn trọng những giá trị riêng của người khác - yếu tố giúp đi xa và vững vàng hơn.
"Cô mong rằng mỗi chúng ta sẽ vừa đủ rực rỡ để theo đuổi ước mơ của mình, vừa đủ tĩnh lặng để không ngừng trưởng thành", bà Hương gửi gắm.

