Mục Lục
ToggleTôi và anh yêu nhau 5 năm, kết hôn 8 tháng. Trong suốt quãng thời gian đó, vì yêu xa nên chúng tôi không có nhiều cơ hội gặp gỡ, tìm hiểu kỹ về cuộc sống của nhau. Đến khi về chung một nhà, tôi nhận ra chồng và nhà chồng che giấu nhiều điều.
Anh 33 tuổi, trước đây nói với tôi rằng anh làm trong lĩnh vực công nghệ thông tin, công việc tự do nên thời gian linh hoạt. Sau cưới tôi mới biết anh không đi làm, chỉ ở nhà và phụ thuộc tài chính vào gia đình. Không chỉ vậy, anh còn nóng nảy, thường xuyên chửi bới, lăng mạ, thậm chí có những hành vi khiến tôi tổn thương cả về tinh thần lẫn thể chất. Tôi nhiều lần nhẹ nhàng khuyên nhủ, mong anh thay đổi, tìm một công việc ổn định để vợ chồng cùng xây dựng cuộc sống. Vậy mà hết lần này đến lần khác anh hứa hẹn rồi lại thất hứa. Mỗi lần như vậy, chúng tôi lại xảy ra mâu thuẫn. Chỉ đến khi xảy ra một trận cãi vã lớn, tôi mới thực sự hiểu rõ con người anh.
Bố chồng nói chuyện riêng với tôi, kể rằng trước đến nay anh vốn lười biếng, không chịu làm ăn, từng bỏ dở việc học từ thời sinh viên, suốt ngày chơi bời, tụ tập bạn bè, gia đình bất lực. Bố chồng còn bảo không ai trong nhà khuyên được anh. Đến khi anh lấy tôi, mọi người thở phào nhẹ nhõm vì nghĩ sẽ có người khiến anh tu chí làm ăn, sống đàng hoàng.
Tất cả những điều này, gia đình anh không hề cho tôi biết trước khi hai đứa kết hôn, thực sự khiến tôi thấy mình như bị lừa. Mẹ chồng luôn bao che cho con trai, anh chị em trong nhà cũng giữ im lặng. Đến tận giờ, mẹ chồng vẫn cố giấu bản chất thật của anh. Có những lời bà nói với tôi rất khó nghe nhưng trước đây tôi đều cố gắng bỏ qua, nghĩ bà thương con nên mới như vậy.
Hiện tại, chúng tôi ly thân hơn một tuần. Tôi không biết nên làm gì tiếp theo. Mong được các bạn chia sẻ.
Hằng Nga
Tin Gốc: https://vnexpress.net/ca-nha-chong-lua-doi-toi-tu-truoc-khi-cuoi-5059158.html
Tôi trả giá cho sự 'hiệp nghĩa' sai chỗ với người vợ có con riêng

Tôi ngoài 40 tuổi, có hơn một thập kỷ làm việc ở nước ngoài. Có một thời gian dài, tôi tin mình là người gánh vác gia đình. Nhìn lại, tôi nhận ra mình đã sống như một người cho đi không giới hạn, cái giá phải trả không chỉ là tiền bạc. Tôi lớn lên với suy nghĩ phải sống có trách nhiệm, biết hy sinh. Những câu chuyện về lòng nghĩa khí khiến tôi tin nếu mình cố gắng đủ nhiều, đối xử đủ tốt, người bên cạnh sẽ trân trọng.
Tôi kết hôn với một người phụ nữ từng có gia đình riêng. Khi bước vào cuộc hôn nhân đó, tôi tự nhủ mình phải làm tốt hơn, bù đắp nhiều hơn để mọi thứ được trọn vẹn. Trong hơn 10 năm sống xa quê, tôi là người chu cấp chính cho gia đình. Tôi không tiếc tiền lo cho cuộc sống chung, cho việc học hành của các con, kể cả con riêng của vợ. Có những khoản chi mà đến bây giờ, khi ngồi tính lại, tôi mới thấy không hề nhỏ.
Điều khiến tôi day dứt không nằm ở tiền. Nó bắt đầu từ một chuyện xảy ra vài tháng sau khi cưới. Khi phát hiện một số tin nhắn không rõ ràng, thay vì đối thoại bình thường, mọi thứ lại trở thành cuộc tranh cãi mà tôi là người phải xuống nước để giữ hòa khí. Tôi đã chọn nhịn vì nghĩ đó là cách giữ gìn một cuộc hôn nhân còn quá mới. Nhìn lại, đó có lẽ là lần đầu tiên tôi chấp nhận đánh đổi lòng tự trọng để giữ một mối quan hệ. Khi bạn đã chấp nhận điều đó một lần, những lần sau sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Những năm sau đó, tôi tiếp tục làm việc, chu cấp, tin rằng chỉ cần mình cố gắng thêm một chút, mọi thứ sẽ tốt lên. Thế nhưng cảm giác mệt mỏi dần lớn hơn, khi những nỗ lực của mình không còn được nhìn nhận như trước mà trở thành điều "đương nhiên".
Có những lúc tôi tự hỏi: mình đang xây dựng một gia đình hay chỉ duy trì một guồng quay mà trong đó vai trò của mình chỉ gói gọn trong hai chữ "trách nhiệm tài chính"? Tôi từng tự trấn an rằng đó là bổn phận của người đàn ông, nhưng bổn phận không có nghĩa là không có giới hạn. Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất là khi nhận ra càng cho đi mà không có giới hạn, tôi càng đánh mất tiếng nói của mình. Không chỉ trong hôn nhân, mà cả trong gia đình lớn, tôi cũng quen với việc đứng ra lo liệu. Nhiều năm liền, tôi cố gắng làm tròn trách nhiệm với cha mẹ, người thân. Đôi khi, sự cố gắng đó lại không đi kèm với sự thấu hiểu như tôi từng kỳ vọng. Đến một lúc, tôi thấy mình mệt mỏi, không phải vì làm nhiều mà vì cảm giác những gì mình làm không còn mang lại ý nghĩa như ban đầu.
Bước ngoặt đến khi tôi buộc phải nhìn lại mọi thứ một cách thẳng thắn. Tôi nhận ra điều đơn giản nhưng trước đây đã bỏ qua: Không ai có thể bảo vệ mình tốt hơn chính mình. Tôi bắt đầu thay đổi, không còn cố gắng làm hài lòng mọi người. Tôi thiết lập lại ranh giới tài chính, rõ ràng hơn trong các quyết định, tập trung vào những gì thực sự quan trọng, đặc biệt là tương lai của con trai. Tôi không phủ nhận những gì mình đã làm trong quá khứ. Nhưng nếu được quay lại, tôi sẽ làm khác đi ở một điểm: biết dừng lại đúng lúc.
Từ câu chuyện của mình, tôi rút ra vài điều: Sự tử tế nếu không có ranh giới rất dễ bị hiểu thành nghĩa vụ. Một mối quan hệ chỉ bền khi có sự cân bằng. Khi một người cố gắng quá lâu, sự mệt mỏi là điều không tránh khỏi. Đừng dùng nỗi sợ "mất mặt" để giữ một cuộc sống khiến mình kiệt sức. Đôi khi, điều "hiệp nghĩa" nhất không phải là cố gắng cứu người khác mà là biết cách giữ lại chính mình. Tôi đã mất nhiều năm để hiểu điều đó. Hy vọng những ai đang ở trong hoàn cảnh giống tôi sẽ nhận ra sớm hơn.
Sơn Phạm
Tin Gốc: https://vnexpress.net/toi-tra-gia-cho-su-hiep-nghia-sai-cho-voi-nguoi-vo-co-con-rieng-5058688.html
Cảm ơn chồng vì 45 năm trước đã chọn tôi

Tôi 74 tuổi, chồng 76 tuổi. Hôm nay là kỷ niệm 45 năm ngày cưới của chúng tôi. 45 năm, nghe qua chỉ là một con số nhưng với tôi đó là cả một đời người; Là tuổi trẻ, là trung niên, là những năm tháng tóc dần bạc đi trong sự đồng hành của người đàn ông đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời tôi. Nhân dịp đặc biệt này, tôi muốn viết vài dòng tâm sự để nói lời cảm ơn chồng - người bạn đời đã cùng tôi đi qua gần nửa thế kỷ yêu thương, va vấp và trưởng thành.
Tôi lấy chồng năm 1981. Khi ấy tôi còn trẻ lắm, mang theo vào hôn nhân một trái tim nhiều mộng mơ hơn là kinh nghiệm sống. Gia đình tôi nghèo, của hồi môn chẳng có gì đáng giá ngoài vài bộ quần áo mới và chút nữ trang mẹ trao làm kỷ niệm. Tôi bước về nhà chồng với tâm thế vừa háo hức vừa lo lắng. Tôi tin vào tình yêu của mình, tin rằng chỉ cần hai người thương nhau sẽ vượt qua được mọi khó khăn. Nhưng cuộc sống hôn nhân không chỉ có tình yêu.
Năm đầu tiên sau cưới là khoảng thời gian thử thách nhất. Chúng tôi sống trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Đồng lương ít ỏi của chồng phải lo cho cả gia đình. Tôi từ một cô gái quen được cha mẹ chiều chuộng, nay phải học cách làm dâu, vun vén từng bữa cơm. Bếp củi khói cay xè mắt, những ngày mưa dột mái nhà, những buổi chợ chiều phải cân nhắc từng đồng bạc. Có lúc tôi đã khóc vì tủi thân khi nấu cơm chưa ngon, khi làm việc chưa khéo mà bị nhắc nhở.
Chồng tôi khi ấy còn trẻ, gánh nặng kinh tế đè lên vai. Có những lúc anh mệt mỏi, nóng nảy, từng mắng tôi chỉ vì một chuyện nhỏ. Tôi buồn, giận, có khi nghĩ sao cuộc sống lại khó khăn đến vậy. Nhưng rồi sau mỗi lần như thế, tôi lại thấy anh lặng lẽ làm việc nhiều hơn, đi sớm về khuya hơn, cố gắng xoay xở để gia đình đỡ vất vả. Tôi dần hiểu rằng phía sau sự nghiêm khắc ấy là trách nhiệm của một người đàn ông muốn bảo vệ mái ấm của mình.
Khi con gái lớn chào đời, niềm vui xen lẫn nỗi lo. Tôi chưa có kinh nghiệm làm mẹ. Thời đó không có nhiều sách vở, internet hay các lớp tiền sản như bây giờ. Tôi học cách làm mẹ bằng sự lúng túng và những lần sai sót. Có những đêm con khóc suốt, tôi bế con đến rã rời tay mà vẫn không biết vì sao con khó chịu. Tôi từng bị mẹ chồng mắng vì chưa biết cách chăm con, thậm chí trách tôi "không biết cách sinh con". Những lời ấy khi đó khiến tôi tổn thương sâu sắc.
Nhưng trong những ngày áp lực nhất, tôi vẫn thấy chồng mình ở đó. Anh không nói nhiều lời an ủi nhưng thức cùng tôi khi con sốt, chạy xe giữa đêm đi mua thuốc, ngồi bên cạnh khi tôi kiệt sức. Tôi hiểu rằng hôn nhân không phải là những lời hoa mỹ, mà là sự hiện diện khi người kia cần nhất. Rồi chúng tôi có thêm con trai. Hai đứa trẻ lớn lên trong căn nhà nhỏ, trong những bữa cơm giản dị nhưng đầy ắp tiếng cười. Vợ chồng tôi dặn nhau, dù thiếu thốn đến đâu cũng phải lo cho con ăn học. Có những năm tháng chúng tôi phải chắt chiu từng đồng, từ bỏ nhiều mong muốn cá nhân để dành tiền đóng học phí cho con. Tôi còn nhớ những đêm ngồi may vá thêm để có chút tiền phụ giúp gia đình. Còn chồng, dù mệt mỏi vẫn không cho phép bản thân gục ngã.
Ngày con gái báo tin đỗ đại học, tôi đã khóc. Không phải vì bất ngờ, mà vì hạnh phúc. Tôi nhìn chồng, thấy đôi mắt anh đỏ hoe. Người đàn ông vốn ít khi bộc lộ cảm xúc ấy hôm đó đã nở nụ cười tự hào nhất. Vài năm sau, con trai cũng đỗ đại học. Căn nhà nhỏ như bừng sáng. Tôi biết, những hy sinh của vợ chồng tôi đã được đền đáp. Khi các con trưởng thành, lập gia đình, tôi lại trải qua những cảm xúc rất khác. Ngày con gái lên xe hoa, tôi vừa vui vừa nghẹn ngào. Nhìn con bước sang một chặng đường mới, tôi như thấy lại chính mình năm 1981. Tôi thầm cầu mong con cũng sẽ gặp được một người chồng biết yêu thương và đồng hành như tôi đã may mắn có được.
Giờ đây, chúng tôi đã là ông bà của hai cháu ngoại và một cháu nội. Những đứa trẻ mang đến cho tuổi già của chúng tôi niềm vui giản dị. Tôi nhìn chồng bế cháu, ánh mắt ông hiền từ và kiên nhẫn. Thời gian đã làm mềm đi những góc cạnh ngày trẻ, làm sâu thêm sự thấu hiểu giữa chúng tôi. Ở tuổi 74, tôi hiểu rằng điều quý giá nhất trong hôn nhân không phải là chưa từng cãi vã, mà là sau mỗi lần giận hờn vẫn chọn ở lại bên nhau. 45 năm qua, chúng tôi không tránh khỏi những bất đồng. Có lúc im lặng kéo dài, có lúc lời nói làm tổn thương nhau. Nhưng chưa bao giờ chúng tôi nghĩ đến việc buông tay. Chúng tôi học cách nhường nhịn khi một người nóng giận, học cách lắng nghe khi người kia mệt mỏi.
Tôi biết ơn chồng vì tính cách bền bỉ và trách nhiệm. Anh không phải người lãng mạn, không thường xuyên nói lời yêu nhưng luôn đặt gia đình lên trên hết. Anh chưa từng để mẹ con tôi phải thiếu thốn tình thương. Anh có thể không giàu có, nhưng anh giàu lòng tự trọng và sự tận tâm. Giờ đây, mỗi sáng thức dậy, tôi thấy mình may mắn vì vẫn còn được nhìn thấy anh bên cạnh. Chúng tôi cùng nhau uống trà, cùng nhắc lại chuyện cũ, cùng cười về những kỷ niệm tưởng chừng rất nhỏ bé. Thời gian có thể lấy đi tuổi trẻ nhưng không thể lấy đi tình nghĩa vợ chồng đã được vun đắp suốt 45 năm.
Nhân kỷ niệm 45 năm ngày cưới, tôi muốn nói lời cảm ơn anh - người chồng của tôi. Cảm ơn vì đã chọn tôi năm đó. Cảm ơn vì đã cùng tôi đi qua những năm tháng nghèo khó. Cảm ơn vì đã kiên nhẫn khi tôi vụng về, bao dung khi tôi sai sót. Cảm ơn vì đã cùng tôi nuôi dạy hai con nên người. Cảm ơn vì đã cho tôi một gia đình trọn vẹn. Nếu được quay lại, tôi vẫn sẽ chọn con đường này, chọn làm vợ anh, chọn cùng anh xây dựng mái ấm, chọn cùng anh già đi. 45 năm không chỉ là hành trình của tình yêu, mà là hành trình của nghĩa tình, của trách nhiệm và của sự trưởng thành.
Ở tuổi này, tôi không mong gì hơn ngoài sức khỏe để hai chúng tôi còn có thể đồng hành thêm vài năm nữa. Để mỗi sáng còn được nhìn nhau mỉm cười, mỗi chiều còn được ngồi bên nhau kể chuyện con cháu. Và khi một ngày nào đó phải nói lời chia xa, tôi tin rằng ký ức về những năm tháng hạnh phúc này sẽ là món quà quý giá nhất mà cuộc đời đã ban tặng cho tôi. Cảm ơn anh - bạn đời của tôi. Cảm ơn vì một hành trình 45 năm trọn vẹn yêu thương.
Thu Thủy
Chồng mắng tôi 'làm mẹ kiểu gì mà không khóc khi con ốm'

Tôi kết hôn đến nay gần hai năm, cưới khi đã 34 tuổi, chồng 28 tuổi, làm chung công ty rồi quen nhau. Thời gian quen nhau, anh quan tâm tôi rất nhiều. Mỗi khi tôi về quê và trở lại, anh luôn ngồi chờ tôi ở quán cà phê gần nhà tôi ở trọ. Ngày được anh dẫn về ra mắt, tuy thấy nhà anh nghèo nhưng cha mẹ hiền lành, tử tế, em trai dễ thương, tôi đã nghĩ quan trọng là tình cảm của cả hai, còn gia cảnh thì hai vợ chồng ráng "cày" sẽ không nghèo mãi được.
Gần đây, con gái tôi bệnh viêm phổi phải nhập viện, tôi và mẹ chồng cùng chăm cháu trong viện. Chăm được vài hôm, cả nhà bàn bạc là vợ chồng tôi đi làm ban ngày, ban đêm vào viện chăm con, ông bà sẽ chăm phụ ban ngày. Cũng do hiện tại kinh tế không dư dả nhiều. Chiều hôm đó, tôi về nhà dọn dẹp, sắp xếp đồ mang vào viện. Lúc vào viện, tình cờ lấy sữa từ máy pha, tôi thấy bình chứa 50 ml (mỗi muỗng 30 ml) nên khi mang ra chỗ mẹ chồng, tôi hỏi là mẹ pha bao nhiêu muỗng vậy? Hỏi hết sức nhẹ nhàng, mẹ chồng trả lời là pha hơn một muỗng xíu à con ơi. Tôi có giải thích là nếu pha một muỗng hơn cũng được nhưng pha hai muỗng sẽ đặc và cháu bị táo.
Lúc quay vào phòng bệnh, tôi để ý thấy máy đun nước pha sữa đang ở 70 độ nên có nhắc mẹ chồng rằng về sau chỉ pha sữa tầm 50-55 độ thôi để đảm bảo chất dinh dưỡng trong sữa. Tối đó chồng tôi vào sau rồi bảo tối nay tôi ngủ trong phòng bệnh với bà nội và con. Tôi nghe không rõ, có hỏi lại nhưng vẫn chỉ nghe bà nội với con ngủ. Nghe xong tôi giận chồng thật sự, tôi làm mẹ chưa tốt thiệt nhưng luôn cố gắng hết sức, vậy mà chồng vẫn không tin tưởng cho con ngủ cùng. Tôi qua giường trống kế bên nằm, mẹ chồng dỗ cháu ngủ nhưng dỗ hoài không được nên kêu tôi qua dỗ. Lúc đó tôi vẫn đang giận chồng nên trả lời là chồng bảo để bà nội dỗ và không qua. Sau đó mẹ chồng tôi rất tức giận, nói tôi tính tự ái cao, chồng mới nói có một câu đã giận hờn rồi không thèm dỗ con dù đã kêu.
Thường ngày mẹ chồng vẫn dỗ cháu giúp và cháu ngủ nhanh hơn tôi dỗ nên tôi cũng hơi ỷ lại. Mẹ chồng kêu chồng tôi vào và kể là "mẹ kêu qua dỗ con mà nó vẫn nằm đó, chiều nay nó đã nói với mẹ về cách chăm cháu như thể mẹ không biết chăm, từ lúc nó đi làm lại ai chăm cháu mà nó ý kiến vậy". Tôi nghe xong quay sang chồng cố giải thích là "em chỉ hỏi và dặn mẹ hết sức nhẹ nhàng chứ không hề có thái độ dạy cách chăm con gì như mẹ nói". Chồng nghe xong bảo "em có ăn học mà nói không tôn trọng và cãi lại mẹ trước mặt nhiều người như vậy". Thật sự tôi rất sốc, không nghĩ là chồng lại có thể nói như vậy. Tôi muốn giải hòa để dỗ con ngủ, có quay qua xin lỗi mẹ chồng nhưng bà không chấp nhận, cứ nói thái độ của tôi sao đó.
Sáng hôm sau, tôi đi làm bình thường, gần giờ về, mẹ chồng gọi báo bác sĩ kêu cho con tôi đi lấy máu vì nghi bị nhiễm trùng máu, tôi tức tốc vào viện. Sau khi vào, mẹ chồng báo hết sữa rồi, tôi đi mua sữa. Sau đó chồng tôi vào ngồi đưa con ngủ và hỏi tôi là "em vào có hỏi thăm bà nội tình hình của con không?". Tôi mới bảo là "nãy em có hỏi thăm ông nội". Chồng khuyên phải hỏi thăm bà nội, hai mẹ con tâm sự. Tôi cũng nghe theo hỏi thăm thì sau đó lại bị hỏi là cháu bệnh mà không thấy ông bà ngoại gọi hỏi thăm hay qua thăm cháu. Tôi giải thích là bà ngoại đang bệnh và lớn tuổi, đường xa lại không ai chở đi (tôi có anh trai nhưng đi làm suốt), mẹ tôi cũng không rành đường. Mẹ chồng nghe xong không chấp nhận, cứ bảo bên nào cũng thương cháu nên cỡ nào cũng phải sắp xếp. Còn gọi điện nói chuyện kiểu gì cũng có vướng mắc thôi. Mẹ chồng cứ bảo do ông bà ngoại khinh ông bà nội nghèo nên mới không gọi điện nói chuyện.
Việc không nói chuyện là do bà ngoại xót cho con gái nên hơn buồn chút. Chuyện là lúc ở cữ nhà chồng, ông bà cưng cháu không cho về nhà ngoại ở cữ dù đã mở lời xin trước. Con gái không được xông hơ đầy đủ. Rồi bữa đầy tháng cháu, xảy ra tranh cãi làm bà ngoại không cho tôi ẵm con về do thấy thái độ không vui từ bà nội và chồng tôi. Tôi không nhắc tới, vậy mà nay mẹ chồng cứ hỏi mẹ con buồn việc gì không. Tôi có nói vụ xông hơ, mẹ chồng và chồng đều nói là lỗi do tôi không chủ động mở miệng nhờ chuẩn bị. Nếu ở nhà mẹ đẻ, việc mở miệng sẽ dễ hơn, thường bà ngoại sẽ chuẩn bị sẵn, không cần con gái phải mở miệng.
Nghe vậy tôi mới hỏi chồng là "lúc đó em có nhờ mua chai dầu xoa bóp giữ ấm chân với lưng, vậy có không?". Chồng hỏi lại là "em nhờ rồi có nhắc lại lần nào không?". Mẹ chồng bảo "chồng con lúc đó chạy ngược xuôi còn đi làm, chỉ quên thôi mà con không nhắc, giờ còn trách. Lỗi tất cả tại con, chuyện không theo xe về ngoại chơi được cũng do lỗi của con chứ cha mẹ và chồng đều cho con về". Tôi bị bắt lỗi vì nhắn tin xin chồng và chỉ xin cha chồng chứ chưa xin mẹ chồng, dù miệng nói cho về nhưng dằn cái nồi trước mặt mẹ tôi. "Mẹ tôi bảo thôi con ở lại đi, khi nào vui vẻ thì về sau nha". Ngày đó tôi khóc rất nhiều. Sau đó có xin lỗi mọi người về hành động ngày hôm đó, mọi người đồng ý tha thứ. Nhưng giờ xảy ra mâu thuẫn thì nhắc lại.
Mẹ chồng bảo tôi đang ở nhà chồng, phải phân trần làm sao cho cha mẹ hiểu để không giận nhà chồng. Chung quy tất cả đều là lỗi của tôi, gia đình chồng không có lỗi gì hết. Bữa giờ chồng khó chịu hỏi tôi làm mẹ kiểu gì đi nói chuyện điện thoại, con ọc sữa không hay. Trong khi con tôi đang ngủ, chồng đang đưa, em chồng ngồi kế, còn mẹ chồng nữa. Tôi chấp nhận lỗi, nói sẽ chú ý hơn. Tiếp đến chồng hỏi bữa giờ em vô viện chăm con toàn bấm điện thoại, em làm mẹ kiểu gì. Tôi sốc vì phải trả lời công việc trên điện thoại, bấm ít lúc con ngủ. Tôi hỏi chồng là sao anh biết em chỉ bấm điện thoại mà không chăm con. Chồng trả lời bà nội nói. Mẹ chồng cưng cháu thường giành đưa võng, nhiều lúc kêu đi nằm nghỉ cũng không chịu, giờ quay qua kể với chồng tôi như vậy.
Chồng còn nói con bệnh, bà nội ngồi đưa võng khóc nức nở, trong khi tôi là mẹ lại vô cảm không rơi một giọt nước mắt. Tôi hỏi lại là phải khóc trước mặt chồng và nhiều người mới thể hiện được sự thương con thương cháu sao. Lôgic đó ở đâu ra vậy, hay từ bà nội ra. Mẹ chồng bảo từ đây về sau không nói gì tôi nữa. Nhưng vài phút sau mẹ chồng và chồng ngồi thuật lại hết những lỗi lầm của tôi khi ở nhà chồng. Những lần đó tôi đều nhận và xin lỗi từng thành viên một. Hôm nay nhận ra mọi người vẫn ghim đó và kể lại bất cứ lúc nào. Cuối cùng mẹ chồng hỏi chồng tôi là "con sáng mắt ra chưa? Bao che cho vợ nhiều vào để nó trèo lên đầu lên cổ ngồi rồi. Giờ nó còn đang muốn bỏ chồng luôn nhưng chưa nói thôi". Chồng nói thất vọng vì tôi đã không tôn trọng và nói chuyện trên đầu trên cổ cha mẹ - hai người đã sinh ra chồng mình.
Mọi người cho tôi ý kiến là tôi có nên tiếp tục không? Tôi đã nhiều lần nghĩ đến việc dừng lại nhưng vì thương con nên vẫn chịu đựng đến giờ.
Thúy Hạnh




