Êkíp tái hiện bối cảnh làng quê Bắc Bộ với những hình ảnh như mái nhà ba gian hai chái, giàn trầu, cây cau, sân gạch, ao nước. Nhân vật chính là một chàng chuột đang mong ngóng tới ngày rước dâu. Xung quanh chú rể chuột, gia đình, họ hàng chuẩn bị sính lễ. Ở phía nhà cô dâu, cha mẹ cũng tất bật sửa soạn giúp nàng. Các cảnh phim phản ánh phong tục cưới hỏi truyền thống của người Việt. Đạo diễn Xuân Mạnh cho biết trước khi sử dụng AI để hoàn thiện công đoạn cuối, anh phải thao tác nhiều khâu thiết kế để có hình ảnh đẹp.
Đám cưới chuột là một trong những bức tranh Đông Hồ tiêu biểu, có tuổi đời hơn 500 năm. Tác phẩm là tiếng nói châm biếm sâu sắc xã hội phong kiến thông qua hình ảnh chuột dâng lễ vật cho mèo để được yên ổn tổ chức đám cưới. Bức tranh cũng gửi gắm ước vọng hạnh phúc, sự hài hòa giữa tầng lớp thống trị và bị trị thời đó. Trong MV Tính chuyện trăm năm, tác giả kịch bản bỏ chi tiết họ nhà chuột cống nạp cho mèo để phù hợp tinh thần hiện đại.
Theo êkíp, AI hiện là giải pháp hiệu quả để có MV đẹp, chỉn chu với chi phí vừa phải, hợp lý. Họ tốn khoảng vài chục triệu đồng thực hiện sản phẩm, trong khi số tiền phải bỏ ra để có MV ghi hình do người đóng hoặc làm phim hoạt hình truyền thống có thể gấp 10, 20 lần. Trước đó, họ từng có MV Thương câu dân ca với hình thức tương tự.
Ca khúc của Nguyễn Quang Long có âm hưởng dân ca Bắc Bộ, phản ánh khát khao gắn bó của lứa đôi. Nhạc sĩ viết theo cấu trúc đối đáp, gần với lối hát giao duyên. Những câu như “Ngày mai em mơ ước những gì”, “Còn anh, anh mơ ước rất nhiều” tạo cảm giác nhân vật đang đối thoại. Trong bài hát, nghệ sĩ chèo Thanh Hoài ngâm một đoạn theo lối lẩy Kiều với nội dung về tình cảm vợ chồng: “Vui thay thấy cảnh sum vầy. Trầu cau đỏ thắm từ nay một nhà. Ở đời nghĩa nặng tình sâu. Bên nhau nương tựa bền lâu chẳng rời”.
Tính chuyện trăm năm là ca khúc nằm trong album cùng tên của nhạc sĩ Quang Long, ca sĩ Thanh Cường. Đĩa nhạc lấy cảm hứng từ dân ca quan họ, pha trộn các chất liệu âm nhạc hiện đại. Nghệ sĩ Nguyễn Quang Hưng làm giám đốc âm nhạc. Đồng hành anh là nghệ sĩ Thanh Hoài, Vân Mai (đàn tranh), Hải An (sáo, tiêu), Duy Thông (đàn nhị).
Nhạc sĩ Quang Long 50 tuổi, quê Bắc Ninh, tốt nghiệp Lý luận Âm nhạc tại Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam. Anh có 30 năm theo đuổi việc nghiên cứu, phục hồi, lưu giữ các dòng nhạc dân gian, nhất là nghệ thuật xẩm. Nhạc sĩ từng cùng nghệ sĩ Mai Tuyết Hoa thành lập nhóm Xẩm Hà Thành, mong muốn tái hiện nét đẹp của xẩm Hà Nội xưa. Tác giả cũng phát hành album Trách ông nguyệt lão, năm 2019.
Ca sĩ Thanh Cường 34 tuổi, quê Hải Dương, từng theo học chuyên ngành Thanh nhạc tại Trường Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội. Anh trưởng thành từ cuộc thi Giọng hát hay Hà Nội 2018. Để theo đuổi nghề hát, anh trải qua nhiều khó khăn, làm các công việc lao động chân tay để duy trì đam mê. Ca sĩ cũng từng trải qua biến cố bị tràn khí màng phổi, phải phẫu thuật, mất nhiều thời gian hồi sức. Ở dự án mới Thương câu dân ca, anh đổi nghệ danh thành AnhHI Thanh Cường. Theo anh, đây vừa là cách chơi chữ của từ “anh hai” trong tiếng Việt, vừa mang ý nghĩa “xin chào” (hi) trong tiếng Anh.
Ngày 6-4, danh sách chia đội và các ca khúc trình diễn trong vòng công diễn 1 Đạp gió 2026 chính thức công bố. Trong đó Trang Pháp và 2 "chị đẹp" Giang Ngữ Thần và Duy Nina chung đội, trình diễn ca khúc Đại nghệ thuật gia của Thái Y Lâm.
Đại nghệ thuật gia là một trong những hit lớn của Thái Y Lâm, phát hành vào năm 2012, nằm trong album Muse, thuộc thể loại pop, mandopop.
Nội dung bài hát sử dụng hình ảnh "nghệ sĩ lớn" như một ẩn dụ để truyền tải thông điệp về tự do, sáng tạo và giá trị bản thân, nhấn mạnh sự tự nhận thức và sức mạnh cá nhân trong tình yêu và cuộc sống.
Ca khúc này đạt nhiều thành tích và giải thưởng quan trọng như Ca khúc của năm và Video ca nhạc xuất sắc tại Giải Âm nhạc Kim Kê. Đại nghệ thuật gia cũng từng là bài hát thi đấu trong Anh trai vượt mọi chông gai bản Trung.
Việc Trang Pháp trình diễn Đại nghệ thuật gia khiến khán giả không khỏi bất ngờ, háo hức chờ đợi màn biến hóa của nữ ca sĩ cùng các thành viên.
Tuy nhiên một số người cũng cho rằng đây là thử thách khá lớn với nhóm Trang Pháp vì Đại nghệ thuật gia là một hit kinh điển của mandopop, phần hát đòi hỏi kỹ thuật cao.
Trước đó, Trang Pháp đã có màn chào sân ấn tượng trong sân khấu solo mở màn. Cô trình diễn ca khúc Moonlight kết hợp với các kỹ năng như chơi nhạc cụ, đu cột, rap tiếng Tây Ban Nha... và giành chiến thắng trước nhà vô địch Olympic Vương Mộng.
Dù chỉ mới phát sóng đến tập 2 nhưng Chị đẹp 2026 cũng vướng một số tranh cãi. Cụ thể ngày 5-4, ban tổ chức chương trình đã đăng thông báo tạm hoãn buổi phát sóng trực tiếp theo kế hoạch, thay vào đó phát phiên bản ghi hình vào trưa 6-4.
Tuy nhiên trên Weibo, một số fan tiết lộ rằng các "chị đẹp" phải ghi hình đến 4h sáng 5-4 mới kết thúc. Do đó việc điều chỉnh lịch phát sóng có khả năng đảm bảo nghỉ ngơi cho thí sinh.
Ngoài ra nhiều người còn chỉ ra rằng buổi livestream lần đầu gặp mặt ngày 2-4 trước đó bị chỉ trích do quy trình rối rắm, nhịp độ chậm chạp, âm thanh hỗn tạp, do đó ban tổ chức có thể hoãn phát sóng để tối ưu cách trình bày nội dung.
Tác phẩm đang dẫn đầu phòng vé trong nước với hơn 70 tỷ đồng sau 10 ngày phát hành. Nhà sản xuất tung đoạn best cut (phân cảnh đặc sắc trong phim), xoay quanh tình tiết bà Hoa muốn con gái Thiên Ân (Đoàn Thiên Ân) cưới bác sĩ Hải (Thanh Sơn), người cùng xóm đạo Trà Mây, nghề nghiệp ổn định, có mối quan hệ thân thiết với gia đình. Dù vậy, trong thâm tâm, Ân đã chọn Thiên (Khương Lê), chàng trai thợ điện có cuộc sống bấp bênh, là người ngoại đạo.
Khi phát hiện con gái yêu người khác, bằng sự cứng rắn lẫn mềm mỏng, bà Hoa thuyết phục Ân cưới Hải, bởi không muốn con gái giẫm lên vết xe đổ của bà. Diễn viên gạo cội khắc họa nỗi lòng của người mẹ yêu con, song tình thương bị bủa vây bởi định kiến lẫn tổn thương sau cuộc hôn nhân thất bại. Lê Khanh diễn tiết chế, tập trung biểu cảm ở ánh mắt, sau đó đẩy cao trào cảm xúc qua giọng thoại, khi bà Hoa bật khóc thốt lên "Ôi Chúa ơi" ở cuối phân cảnh.
Video thu hút hơn 3,5 triệu lượt xem trên mạng xã hội, nhiều khán giả nói rơi nước mắt khi theo dõi phân đoạn trong rạp. Xem suất chiếu hôm 3/4, diễn viên Hồng Đào nói bị chinh phục bởi diễn xuất của Lê Khanh. "Chỉ qua cái dáng khom khom, cúi xuống lặng lẽ cắt vải may của bà mẹ, tôi thấy cả một bức tường định kiến nặng nề, giữ chân nhân vật chính trước ngưỡng cửa hạnh phúc", chị nói.
Diễn viên Đoàn Thiên Ân cho biết may mắn khi được nghệ sĩ Lê Khanh hỗ trợ trong những phân cảnh nặng về tâm lý. Cách nghệ sĩ giành lấy khay trà, lạnh lùng đặt xuống bàn, tra hỏi con khiến diễn viên cuốn hơn vào kịch bản. "Lúc đó, tôi cảm giác bản thân thực sự là con gái của bà Hoa, lắp bắp giải thích với mẹ rằng tình yêu của mình với anh Thiên là thật lòng, trong sáng", cô nói.
Trên trường quay, Thiên Ân thường gọi thân mật Lê Khanh là mẹ, bởi nghệ sĩ từng dạy cô học diễn xuất. Trước lúc bấm máy, Lê Khanh hướng dẫn cô cách tự tạo một không gian để bước vào và sống cùng câu chuyện. Diễn viên còn rủ cô cùng đi Nhà thờ Đức Bà Sài Gòn để cầu nguyện, cảm nhận không khí giáo dân.
Lê Khanh, 63 tuổi, tên thật là Trần Mai Khanh, sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Chị là con của cặp nghệ sĩ kịch nói Trần Tiến - Lê Mai, em gái diễn viên Lê Vân, chị gái Lê Vy. Lê Khanh được yêu mến qua các vai diễn như nữ tu sĩ Băng Thanh trong Săn bắt cướp, Lan trong Chuyện tình bên dòng sông, Thoa trong Bản tình ca cuối cùng, Hoàng Điệp trong Dòng sông hoa trắng. Chị nên duyên với đạo diễn Việt Thanh sau khi hợp tác trong phim Săn bắt cướp (1989). Nhiều năm đi diễn, chị được ca ngợi là nhan sắc tiêu biểu của phụ nữ Hà Nội.
Những năm gần đây, Lê Khanh gây tiếng vang khi lấn sân điện ảnh. Năm 2021, chị đóng chính trong Gái già lắm chiêu 5, nhận giải Bông Sen Vàng cho Nữ diễn viên chính xuất sắc. Nghệ sĩ tiếp tục tham gia phim Cô gái từ quá khứ - do đạo diễn Bảo Nhân, Nam Cito thực hiện, đóng cùng Ninh Dương Lan Ngọc, Kaity Nguyễn.
Từng là gương mặt quen thuộc với hình tượng những sĩ quan phương Tây lạnh lùng trên màn ảnh, NSND Đào Bá Sơn nay trở lại theo một cách rất khác: không ồn ào, không mới mẻ, nhưng đủ sức gợi nhớ cả một thời kỳ điện ảnh.
Tại Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng lần thứ IV (DANAFF IV), hai bộ phim Hãy tha thứ cho em (1992) và Lưới trời (2003) được lựa chọn trình chiếu trong chương trình Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm thời kỳ đổi mới, mang theo dấu ấn đậm nét của người nghệ sĩ từng được gọi là “ông Tây” đặc trưng của màn ảnh Việt.
Trong Hãy tha thứ cho em, NSND Đào Bá Sơn vào vai đạo diễn điện ảnh mang nhiều giằng xé nội tâm giữa bối cảnh đời sống sinh viên Hà Nội đầu thập niên 1990. Ở đó, người trẻ đứng giữa những khát vọng tự do và thực tế còn nhiều ràng buộc, giữa lý tưởng và những lựa chọn không dễ dàng. Vai diễn của ông không ồn ào nhưng có chiều sâu, góp phần tạo nên một bức tranh chân thực về thế hệ thanh niên trong những năm đầu đổi mới.
Một thập niên sau, trong Lưới trời, Đào Bá Sơn xuất hiện với một sắc thái khác. Vai giám đốc Tư Lê không còn là câu chuyện cá nhân đơn lẻ, mà phản chiếu những biến chuyển rộng lớn hơn của xã hội khi kinh tế thị trường bắt đầu tác động sâu sắc đến đời sống. Nhân vật mang vẻ điềm tĩnh, từng trải, nhưng ẩn sau đó là những lựa chọn, những va chạm giữa lợi ích và giá trị. Nếu Hãy tha thứ cho em là câu chuyện của tuổi trẻ và những khởi đầu, thì Lưới trời lại như một lát cắt của đời sống khi con người đã bước vào những “mạng lưới” phức tạp hơn của xã hội hiện đại.
Trước đó, nhắc đến Đào Bá Sơn, khán giả thường nhớ đến những vai sĩ quan lạnh lùng, sắc sảo, đôi khi là phản diện. Ngoại hình góc cạnh, sống mũi cao khiến ông gần như trở thành lựa chọn mặc định cho kiểu vai “ông Tây” trong nhiều bộ phim chiến tranh. Hình tượng ấy vừa là lợi thế, vừa là giới hạn. Nó giúp ông ghi dấu ấn mạnh mẽ, nhưng cũng khiến ông nhiều lần rơi vào cảm giác bị đóng khung.
Ít ai biết rằng, phía sau những vai diễn “ông Tây” ấy là không ít áp lực. Việc hóa thân vào những nhân vật xa lạ về văn hóa, tâm lý, thậm chí phải thể hiện những cảnh tình cảm không thuộc về trải nghiệm của mình, từng khiến ông cảm thấy khó khăn và đôi khi là mệt mỏi. Chính vì vậy, những vai diễn mang màu sắc đời thường như trong Hãy tha thứ cho em hay Lưới trời lại trở nên đặc biệt không chỉ với khán giả, mà cả với chính ông.
Không dừng lại ở diễn xuất, Đào Bá Sơn còn là một đạo diễn có nhiều đóng góp cho điện ảnh Việt Nam. Sau ánh hào quang của một diễn viên nổi tiếng, ông chọn một con đường lặng lẽ hơn, đứng sau máy quay và theo đuổi những câu chuyện mang chiều sâu nhân văn. Nếu trên màn ảnh, ông từng là một “lãng tử” với vẻ ngoài phong trần, thì trong đời thực, ông lại là người nghệ sĩ trầm lặng, nhiều suy tư, luôn tìm kiếm những giá trị bền vững trong nghệ thuật.
Ở thời điểm hiện tại, Đào Bá Sơn không còn xuất hiện dày đặc trước công chúng. Ông sống kín tiếng, thi thoảng tham gia các hoạt động chuyên môn, giảng dạy và đồng hành cùng các dự án điện ảnh trẻ. Nhưng với nhiều khán giả, ông vẫn là “lãng tử màn ảnh” – không chỉ bởi những vai diễn năm nào, mà bởi cách ông gắn bó với điện ảnh một cách bền bỉ, tận tâm và không phô trương.