Dịp chuẩn bị cho đám cưới lần ba sẽ tổ chức vào tháng 7 tại Đà Nẵng, người đẹp nói về tình yêu với bạn trai là doanh nhân người Đức – Mike.
– Chị mong đợi gì về hôn lễ sắp tới?
– Tôi vẫn luôn mơ về đám cưới thật giản dị, nơi chỉ có những người thân yêu nhất cùng hiện diện, chúc phúc. Hôn lễ của tôi không cầu kỳ, phô trương, chỉ cần đủ ấm áp để nhớ cả đời. Sau khi anh Mike cầu hôn, tôi vẫn luôn tưởng tượng khoảnh khắc mình bước về phía anh ấy, trong chiếc váy cưới với nụ cười hạnh phúc sau những năm tháng sóng gió đi qua.
Khi biết tôi và anh Mike gắn kết dài lâu, người thân ai cũng mừng cho tôi. Họ chỉ cần thấy tôi bình yên, hạnh phúc, có một người đàn ông tử tế yêu thương và chăm sóc, vậy là an tâm lắm rồi.
Tôi mong cả hai đủ kiên nhẫn, bao dung để đi cùng nhau thật lâu. Vì hôn nhân chưa bao giờ toàn màu hồng mà là hành trình của mỗi người học cách hiểu và thương yêu nhiều hơn mỗi ngày.
– Điều gì khiến chị quyết định bước vào hôn nhân lần thứ ba?
– Ba năm ở Đức là quãng thời gian rất khắc nghiệt. Khi một người phụ nữ chọn kết hôn, sinh con, chẳng ai chuẩn bị cho một cuộc ly hôn. Tôi từ bỏ mọi thứ quen thuộc, sống nơi đất khách, không ngôn ngữ, công việc, người thân. Và rồi anh Mike xuất hiện như một sự tình cờ. Anh ấy đầy đủ về cuộc sống nhưng lại thiếu đi sự chăm sóc của người phụ nữ, đúng vào lúc tôi cũng cần một điểm tựa tinh thần. Hai con người đều có những khoảng trống riêng, tìm thấy nhau và chọn gắn kết.
Từ khi gặp gỡ đến nay, chúng tôi có sáu tháng bên nhau nhẹ nhàng, bình yên và đầy tiếng cười. Anh là người biết lắng nghe, tôi cũng không còn sự bốc đồng. Có điều gì không ổn, cả hai chọn ngồi lại, nói chuyện như hai người bạn. Chúng tôi cùng đam mê thể thao, thích du lịch. Anh Mike hài hước khiến tôi cười không ngớt miệng khi bên nhau.
– Chị trân quý nhất điều gì ở bạn trai?
– Anh sống tình cảm, yêu thương gia đình, chăm lo cho mẹ, anh chị và các con của anh chu đáo. Có lần tôi hỏi chồng sắp cưới: “Vì sao anh chọn em, khi anh hoàn toàn có thể chọn người trẻ, đẹp hơn, chưa từng có con?”. Anh ấy chỉ nói: “Anh muốn yêu thương và chăm sóc em, cả hai con của em – Sushi và Snow”. Sự bao dung và kiên nhẫn của bạn trai khiến tôi thực sự rung động.
Nhiều người nghĩ chúng tôi quen và quyết định cưới quá nhanh. Theo tôi, thời gian không nói lên điều gì cả, quan trọng là hai bên có ý thức giữ gìn hạnh phúc. Tôi từng biết những trường hợp hai người yêu nhau vài năm đến chục năm nhưng rồi cũng ly hôn khi về sống chung nhà. Có người gặp nhau vài tháng lại gắn kết bền lâu. Tôi hy vọng cùng anh Mike đi đến cuối cuộc đời.
– Mối quan hệ của chồng sắp cưới và các con của chị như thế nào?
– Hai bé rất thương anh Mike, Snow còn gọi anh là “papa Mike”. Snow và Sushi còn nhỏ, chỉ biết nghe mẹ cưới thì vui. Anh ấy chăm sóc cho ba mẹ con tôi chu đáo, đúng với vai trò của một người chồng, người cha đầy trách nhiệm, yêu thương.
Với hai con trai riêng của anh, dù chưa có nhiều thời gian gần gũi, tôi vẫn yêu thương như con của mình. Hai con đã trưởng thành nên sống riêng. Khi các con đặt câu hỏi về mối quan hệ với tôi, anh nhẹ nhàng giải thích. Mọi thứ diễn ra êm đềm.
Sau đám cưới, chúng tôi vẫn giữ nếp sống như trước đây. Cả hai không có khác biệt gì về văn hóa vì tôi và hai con sống ở Đức đã ba năm, quen và thích nghi với lối sống của phương Tây.
– Sau những đổ vỡ, chị rút ra điều gì?
– Thật ra trong hôn nhân, kinh nghiệm không giúp được nhiều, cần yêu thương thật lòng và gìn giữ mỗi ngày. Mỗi bên chỉ cần lơ là, tình cảm có thể lạc hướng bất cứ lúc nào.
Tôi vẫn tin vào hôn nhân sau hai lần đổ vỡ. Tôi chưa bao giờ đánh đồng. Đàn ông tốt vẫn còn rất nhiều, chỉ là mình chưa gặp đúng người mà thôi. Ở tuổi 40, quan niệm về tình yêu của tôi vẫn không thay đổi, hết lòng cho hiện tại. Tương lai được tạo nên từ chính những gì mình đang làm hôm nay.
– Cuộc sống hiện tại ở Đức của chị như thế nào?
– Năm 2022, tôi đưa hai con nhỏ theo chồng cũ sang Đức định cư. Tuy nhiên, hai năm sau, hôn nhân của tôi rạn nứt. Ba năm qua sống ở xứ người, tôi làm mẹ đơn thân, nuôi hai con gái 13 tuổi và bảy tuổi bằng thu nhập từ việc cho thuê nhà ở TP HCM và tiền tiết kiệm. Việc làm mẹ đơn thân ở xứ người có nhiều vất vả nhưng tôi đã vượt qua. Bây giờ tôi không còn một mình nữa, đã có “đồng đội” rồi.
Mỗi ngày tôi dành thời gian đưa hai bé đi học, đến phòng tập gym và theo đuổi khóa học nghề liên quan lĩnh vực chăm sóc sắc đẹp. Tôi dự định sau đám cưới sẽ mở spa như một cách bắt đầu lại mọi thứ. Hiện tôi chỉ cần bình yên, hạnh phúc. Với tôi, chỉ cần có tình thương là đủ cho một mái ấm.
Bảo Trúc sinh năm 1986, quê ở Bạc Liêu (Cà Mau mới). Cô là gương mặt quen thuộc trên sàn diễn TP HCM và màn ảnh Việt, từng đóng các phim như Người mẫu, Cột mốc 23, Lấy chồng sớm làm gì, Giá của nụ cười.
Chồng sắp cưới của diễn viên kinh doanh bất động sản và mở phòng gym. Anh có hai con nhưng chưa từng kết hôn.
Chiều 9-4, tại buổi họp báo định kỳ ở Trung tâm Báo chí TP.HCM, Sở Văn hóa và Thể thao TP.HCM phản hồi rằng sở đang trong quá trình thẩm định, đánh giá, lấy ý kiến chuyên môn của hội đồng nghệ thuật, các cơ quan chức năng và các chuyên gia về MV Truth or dare? gây tranh cãi của Jun Phạm. Sở cho biết thêm sẽ sớm có kết luận chính thức và thông tin đến báo chí.
Theo Sở Văn hóa và Thể thao TP.HCM, tại Việt Nam, các MV phát hành trên không gian mạng hiện nay chịu sự điều chỉnh của nhiều văn bản pháp luật khác nhau, từ quy định về nghệ thuật biểu diễn đến an ninh mạng và sở hữu trí tuệ.
Đối với quy định về hoạt động nghệ thuật biểu diễn, Nghị định 144 của Chính phủ quy định cụ thể ở Điều 3, Điều 7 và Điều 21. Việc phân loại độ tuổi cho sản phẩm âm nhạc phát hành trên các nền tảng số hiện nay chưa có quy định dán nhãn phân loại độ tuổi.
Trước đó, Sở Văn hóa và Thể thao TP.HCM có văn bản đề nghị các tổ chức, cá nhân, doanh nghiệp hoạt động biểu diễn nghệ thuật trên địa bàn TP.HCM tăng cường kỷ cương, đảm bảo tính trung thực trong hoạt động biểu diễn nghệ thuật.
Văn bản nhấn mạnh việc chấn chỉnh tình trạng biểu diễn không trung thực, đồng thời định hướng hành vi của tổ chức, cá nhân trong môi trường số theo chuẩn mực văn hóa, đạo đức và pháp luật Việt Nam, qua đó nâng cao chất lượng nghệ thuật, giữ gìn hình ảnh người nghệ sĩ, và xây dựng môi trường văn hóa - số lành mạnh, chuẩn mực.
Theo dữ liệu từ Box Office Vietnam, Bố già trở lại chỉ đạt khoảng 1,84 tỉ đồng, trong khi Chiến Nam: Ve sầu thoát xác dừng ở mức 324 triệu đồng - một con số quá thấp so với mức đầu tư từng được công bố khoảng 30 tỉ đồng. Huyền tình Dạ Trạch có doanh thu chưa tới 500 triệu đồng, còn Bus: Chuyến xe một chiều chỉ thu về hơn 1,6 tỉ đồng sau 10 ngày công chiếu.
Điểm chung dễ nhận thấy là các phim này đều ra rạp trong những khoảng thời gian tưởng chừng "dễ thở", không trực tiếp đối đầu với quá nhiều bom tấn lớn. Tuy nhiên, lợi thế thời điểm không thể cứu một sản phẩm thiếu sức hút. Chỉ sau vài ngày công chiếu, nhiều phim đã rơi vào tình trạng suất chiếu giảm mạnh, thậm chí biến mất khỏi bảng xếp hạng doanh thu.
Nguyên nhân nằm ở chính nội dung và cách làm phim, như Huyền tình Dạ Trạch dù khai thác chất liệu huyền sử - dân gian tưởng như là "mỏ vàng" của phòng vé Việt nhưng lại bị đánh giá là triển khai thiếu chiều sâu, kịch bản chưa đủ chặt chẽ để tạo sức nặng cảm xúc. Trong khi đó, Bus: Chuyến xe một chiều gây tranh cãi bởi câu chuyện rời rạc, thiếu logic, cách dẫn dắt thiếu thuyết phục. Tương tự, Chiến Nam: Ve sầu thoát xác dù mang màu sắc hành động nhưng nhịp phim thiếu cao trào; còn Bố già trở lại không tạo được sự khác biệt so với những mô típ quen thuộc. Khi câu chuyện không đủ mới, không đủ "chạm", khán giả gần như lập tức quay lưng.
Bên cạnh kịch bản, yếu tố con người cũng là điểm yếu của các bộ phim trên. Dàn diễn viên của phim thiếu những gương mặt đủ sức "kéo" truyền thông hoặc tạo hiệu ứng phòng vé, trong khi thị trường hiện nay vận hành theo công thức "bảo chứng": một cái tên đạo diễn hoặc diễn viên đủ sức hút có thể tạo niềm tin ban đầu cho khán giả. Khi không có các yếu tố này, phim gần như mất đi lợi thế cạnh tranh ngay từ vạch xuất phát. Đạo diễn thiếu dấu ấn cá nhân, cách kể chuyện thiếu bản sắc càng khiến tác phẩm trở nên mờ nhạt.
Thêm nữa, trong thời đại mà mạng xã hội quyết định phần lớn sức sống của một bộ phim, việc quảng bá yếu, thiếu chiến lược khiến nhiều dự án thất thế ngay từ đầu. Không tạo được sự tò mò trước khi ra rạp, cũng không có hiệu ứng truyền miệng sau những suất chiếu đầu tiên, các phim nhanh chóng rơi vào vòng xoáy: ít người xem, giảm suất chiếu, doanh thu lao dốc. Đây chính là vòng luẩn quẩn khiến nhiều phim Việt chưa kịp ghi dấu đã bị "quét" khỏi thị trường.
Ở góc nhìn rộng hơn, những bộ phim kể trên không chỉ là thất bại riêng lẻ mà còn phản ánh rằng không ít người làm phim thiếu định vị khán giả, thiếu chiến lược nội dung và vẫn loay hoay với những công thức cũ. Những bộ phim có doanh thu cao cùng thời điểm cho thấy khán giả sẵn sàng chi tiền cho những sản phẩm đủ hấp dẫn, đủ cảm xúc và có sự khác biệt. Ngược lại, khi khán giả ngày càng khắt khe, thị trường ngày càng khốc liệt, những bộ phim không đủ sức chạm tới cảm xúc người xem sẽ nhanh chóng rơi vào quên lãng.
Lên tiếng cho mai sau là sáng kiến của Viện Goethe Hà Nội phối hợp với Trung tâm hỗ trợ và phát triển tài năng điện ảnh TPD khởi động từ năm 2021, nhằm kết nối các nhà làm phim tài liệu độc lập với các tổ chức liên quan để kể những câu chuyện về phát triển bền vững tại Việt Nam.
Ban tổ chức thông tin, thông qua những câu chuyện từ Việt Nam xoay quanh các chủ đề hòa nhập xã hội, sinh kế, quản lý rác thải và phát triển đô thị, từ 20 hồ sơ khá đa dạng về đề tài và phong cách làm phim, ban tổ chức chọn ra ba dự án tiềm năng để đồng hành.
Các dự án này đều mang lại cho khán giả cái nhìn gần gũi hơn về thực tại đời sống thường nhật và các góc nhìn ít thấy từ cộng đồng.
Sinh kế và môi trường ở đầm phá Tam Giang của hai nhà làm phim Phan Thị Huỳnh Nhi và Đào Hoàng Duy tập trung khắc họa cuộc sống của người dân đầm phá Tam Giang - Cầu Hai (Thừa Thiên Huế) - một phần của hệ thống đầm phá nước lợ lớn nhất Đông Nam Á.
Họ vừa cố níu giữ mầm sống cho hàng vạn cây bần chua, loài cây giữ đất, giữ rừng và giữ cả sinh kế của họ.
Với Sống độc lập, Nguyễn Hồ Bảo Nghi dõi theo hành trình sống độc lập đầy thử thách của anh Tuấn - một người đàn ông sống với chứng bại não nặng tại Hà Nội.
Đây là lát cắt gần gũi về cuộc sống nơi đô thị, nơi những giới hạn cá nhân va chạm với hệ thống xã hội, và ý chí con người không ngừng tìm cách vượt qua vô số những ranh giới khác nhau.
Còn với Lội nhớt, Nông Nhật Quang tập trung vào việc lưu trữ ký ức và cách cộng đồng queer tìm kiếm không gian tồn tại trong một đô thị đang biến đổi nhanh chóng.
Trong đó Nico - một con búp bê thường xuất hiện trong các buổi trình diễn - được sử dụng như một nhân vật dẫn chuyện, chứng kiến và lưu giữ ký ức.
Ban cố vấn bao gồm các đạo diễn Hà Lệ Diễm, Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Anh.
Từ góc độ của mình, Hà Lệ Diễm chia sẻ mối quan hệ giữa người làm phim và nhân vật rất quan trọng, đó không chỉ là mối quan hệ giữa người với người mà còn như người thân.
"Tác phẩm phải mang đậm dấu ấn văn hóa Việt Nam nhưng vẫn tạo được sự đồng cảm với khán giả quốc tế", cô nhắn nhủ các nhà làm phim.
Sáng kiến tiếp tục khẳng định phim tài liệu là một phương tiện đối thoại, giúp các nhà làm phim có thể tiếp cận những vấn đề xã hội phức tạp thông qua sự trao đổi liên tục với các đối tác địa phương.
Ông Nguyễn Hoàng Phương - phụ trách điều hành Trung tâm hỗ trợ và phát triển tài năng điện ảnh TPD - chia sẻ: tổng 8 phim sau khi hoàn thiện của ba mùa ngoài phát hành trong nước sẽ được mang đi giới thiệu tại nhiều sự kiện điện ảnh hoặc liên hoan phim quốc tế khác nhau.
Theo ông Oliver Brandt - Viện trưởng Viện Goethe Hà Nội, phim tài liệu không bị bó hẹp trong các rạp thương mại, có thể chiếu ở các trường học và chương trình giáo dục; các rạp nhỏ, không gian nghệ thuật hoặc phối hợp với các tổ chức khác nhau để chiếu cho các nhóm cộng đồng chuyên biệt.