Mục Lục
ToggleGiờ ra chơi tại Trường THPT Nguyễn Thị Diệu ngày 7-4 rộn ràng hơn thường lệ. Vòng chung kết flashmob “Sức sống tuổi trẻ Nguyễn Thị Diệu” bắt đầu trong tiếng vỗ tay giòn giã liên hồi, cùng tiếng kèn vuvuzela vang khắp nơi.
Tiết mục Nổi lửa lên của liên quân học sinh hai lớp 11A6 và 11A7 khiến cả sân trường bùng nổ, khi tái hiện phong trào học sinh sinh viên ngày 9-1-1950 đầy cảm xúc và hoành tráng.
Đến tiết mục Sắc màu Phương Nam của lớp 11A5, khán giả học sinh lại một phen trầm trồ khi thấy bạn bè mình có nhiều động tác uốn dẻo như… diễn viên chuyên nghiệp. Trần Janet Ân (lớp 11A5) cho biết nhờ hội thi này mà phát hiện khả năng đặc biệt của bản thân.
Các bạn Yến Nhi (lớp 11A7) và Phương Thanh (lớp 11A6) đúc kết: “Những ngày hai lớp tập luyện với nhau không những để lại nhiều kỷ niệm khó quên mà còn rèn cho tụi mình kỹ năng làm việc nhóm, cách quản lý thời gian.
Hội thi flashmob là hoạt động vừa thú vị, bổ ích, không chỉ giúp học sinh giải tỏa căng thẳng mà còn mang lại nhiều trải nghiệm, bài học ý nghĩa nên tụi mình rất thích”.
Thầy Dương Văn Thư – Hiệu trưởng Trường THPT Nguyễn Thị Diệu – cho biết hội thi flashmob “Sức sống tuổi trẻ Nguyễn Thị Diệu” được thực hiện trong nhiều tuần, từ học kỳ 1 năm học 2025-2026 đến nay.
Các lớp sẽ lần lượt biểu diễn vào giờ ra chơi cả vòng loại và vòng chung kết. Ở vòng loại, học sinh mặc đồng phục đi học để biểu diễn. Còn vòng chung kết, các lớp có thể đầu tư trang phục, đạo cụ để tranh giải nhất, nhì, ba.
“Hội thi flashmob nằm trong chuỗi hoạt động “Giờ ra chơi hạnh phúc – học sinh hạn chế sử dụng điện thoại” của nhà trường. Chúng tôi còn tổ chức cho học sinh chơi các trò chơi dân gian, đọc sách, hát, chơi nhạc cụ… trong giờ ra chơi để tạo sân chơi bổ ích, khuyến khích học sinh tham gia các hoạt động tập thể, phát triển năng khiếu văn nghệ của các em”, thầy Thư thông tin.
Tin Gốc: https://tuoitre.vn/gio-ra-choi-bung-no-o-truong-thpt-nguyen-thi-dieu-20260407152112192.htm

Vào lúc 14 giờ ngày 23.4, Chương trình tư vấn truyền hình trực tuyến do Báo Thanh Niên tổ chức với chủ đề "Khi công nghiệp văn hóa cất cánh, AI đổi luật chơi: Người trẻ nên chọn gì trong ngành kỹ xảo điện ảnh (VFX), diễn hoạt 3D (Animation) và đồ họa game" sẽ giúp bạn trẻ hiểu rõ hơn về những ngành học rất hot trong nền công nghiệp hậu kỳ và giải trí.
Chương trình được trực tuyến tại địa chỉ thanhnien.vn, Fanpage facebook, kênh YouTube, Tik Tok Báo Thanh Niên.
Chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên mà trí tưởng tượng không còn biên giới. Từ những trận chiến trong phim sử thi khoa học viễn tưởng Dune: Hành tinh cát, những sinh vật kỳ ảo trong Avatar, cho đến những thế giới sống động trong các trò chơi điện tử... Tất cả các bộ phim bom tấn này đều được nhào nặn bởi bàn tay của những 'phù thủy' công nghệ.
Nhưng đằng sau những thước phim triệu đô hay những game thu hút đó là gì? Liệu đam mê vẽ hay chơi game có đủ để bạn trụ vững trong ngành kỹ xảo điện ảnh (VFX), diễn họa 3D hay đồ họa game?
Theo các báo cáo, thị trường VFX, 3D Animation và Game trên thế giới mang lại doanh thu khủng, mỗi năm hàng trăm tỉ đô la. Tại Việt Nam, Thành công của phim Mưa Đỏ với hơn 700 shots kỹ xảo và kỷ lục mọi thời đại về doanh thu phòng vé với 714 tỷ, hay phim Tử chiến trên không và Địa đạo cũng có thành công vang dội về mặt tiếng tăm và thương mại, đều có sự đầu tư thích đáng về kỹ xảo 3D.
Bên cạnh đó, các show diễn âm nhạc quốc gia nhân dịp A80 hay Anh trai vượt ngàn chông gai có hàm lượng rất cao về kỹ xảo 3D trên màn hình LED sân khấu. Sự phát triển mạnh mẽ của ngành truyền thông giải trí của Việt Nam đang là cơ hội lớn để những người làm nghề hậu kỳ thể hiện tài năng.
Để làm việc trong lĩnh vực này, bạn trẻ có thể lựa chọn 3 ngành học kỹ xảo (VFX), diễn hoạt 3D (3D Animation) và đồ họa game (Game Art Design). Nhưng giữa những ngành học này có sự giống và khác nhau ra sao?
Sau khi học xong, liệu có phải chỉ làm phim hay game hay có thể mở rộng sang các lĩnh vực khác như quảng cáo, kiến trúc, giáo dục…? Một bạn học VFX sau này có thể làm trong ngành game không? Một bạn học 3D Animation sau này có thể làm phim hay làm game không? Mức lương và cơ hội thăng tiến khi học những ngành này ra sao?
Tại chương trình tư vấn, các chuyên gia không chỉ giải đáp những thắc mắc trên, mà còn chia sẻ về thị trường lao động, nhu cầu nhân lực của các ngành kỹ xảo, diễn hoạt 3D và đồ họa game, các tố chất cần thiết để có thể học tốt và phát triển sự nghiệp…
Chương trình tư vấn truyền hình trực tuyến chiều 23.4 có các khách mời:
Tin Gốc: Thanh Niên

Tại buổi làm việc gần đây với các phường phía nam thành phố, lãnh đạo UBND TP Đà Nẵng đã nêu đề xuất từng bước hình thành trung tâm giáo dục đào tạo tại Tam Kỳ.
Theo đó, các trường đại học có thể được bố trí về khu vực này, trong khi các cơ sở đào tạo chất lượng cao và sau đại học tiếp tục đặt tại khu vực trung tâm Đà Nẵng cũ, nơi gắn với hệ sinh thái tài chính, công nghệ và chuyển đổi số.
Theo ghi nhận hiện nay, phần lớn các trường đại học công lập và tư thục vẫn tập trung tại khu vực Đà Nẵng cũ, phân bố rải rác ở nhiều quận. Trong khi đó, một số cơ sở đã bắt đầu chuyển về khu vực Làng đại học Đà Nẵng tại Hòa Quý và Điện Bàn Đông theo quy hoạch.
Dự án này đang được đẩy nhanh tiến độ để tiếp nhận thêm các đơn vị thành viên của Đại học Đà Nẵng trong sự chờ đợi của rất nhiều người dân trong vùng quy hoạch treo trước đây.
Trong khi đó theo quy hoạch thành phố thời kỳ 2021 - 2030, tầm nhìn đến năm 2050, Đà Nẵng định hướng phát triển hai "đô thị đại học".
Trong đó, khu phía bắc gắn với chiến lược phát triển Đại học Quốc gia Đà Nẵng, còn khu phía nam gắn với Khu kinh tế mở Chu Lai và đô thị Tam Kỳ. Mục tiêu là đưa Đà Nẵng trở thành trung tâm giáo dục - đào tạo chất lượng cao của cả nước và khu vực Đông Nam Á.
Tuy nhiên đề xuất di dời đại học cũng làm dấy lên nhiều băn khoăn. Không ít ý kiến lo ngại việc "dịch chuyển cơ học" có thể ảnh hưởng đến hệ sinh thái học thuật vốn cần thời gian dài để tích lũy.
PGS.TS Võ Văn Minh cho rằng việc di dời các trường đại học cần được cân nhắc thận trọng, dựa trên nhận thức đúng về vai trò của đại học như một thiết chế của tri thức, văn hóa và thời gian.
Theo ông Minh, một đại học có thể xây dựng trong vài thập niên, nhưng để hình thành một không gian học thuật đúng nghĩa cần cả thế kỷ tích tụ.
Từ thực tiễn quốc tế, các đại học lớn đều phát triển trên nền tảng ổn định, mở rộng theo thời gian thay vì di dời. "Đại học không lớn lên bằng cách dịch chuyển, mà bằng sự tích tụ bền bỉ trong một không gian ổn định" - ông Minh nhận định.
Ở góc nhìn quy hoạch, KTS Hoàng Quang Huy - nguyên Chủ tịch Hội Quy hoạch phát triển đô thị Đà Nẵng - cho rằng việc di dời hay hình thành làng đại học phụ thuộc vào nhiều yếu tố, trong đó quan trọng nhất là nguồn lực và khả năng tổ chức thực hiện.
Ông Huy cho biết nếu định hướng, quy hoạch lâu dài thì vẫn có khả thi nếu muốn hình thành đô thị đại học.
Tuy nhiên theo ông Huy, yếu tố quyết định không nằm ở vị trí mà là con người. Nếu không tập trung được đội ngũ giảng viên, sinh viên và các điều kiện hỗ trợ đi kèm, việc di dời có thể không đạt hiệu quả như kỳ vọng.
Cùng quan điểm thận trọng, PGS.TS Bùi Quang Bình (Trường đại học Kinh tế, Đại học Đà Nẵng) cho rằng việc quy hoạch, di dời các trường đại học vào Tam Kỳ cần được tính toán kỹ lưỡng trên các khía cạnh pháp lý, kinh tế, xã hội và đào tạo.
"Không thể làm theo cảm tính hay ý chí, mà phải có cơ sở khoa học và lộ trình rõ ràng" - ông nói.
Theo ông Bình, hiện vị trí của Đại học Đà Nẵng đã được xác định trong quy hoạch quốc gia, quy hoạch vùng và quy hoạch thành phố.
Đồng thời đơn vị này đang thực hiện sứ mệnh trở thành một trong những đại học trọng điểm, hướng đến mục tiêu đưa một số ngành đào tạo vào top 100 thế giới. Việc di dời, nếu có, sẽ rất phức tạp, tốn kém và có thể ảnh hưởng đến tiến trình này.
Ngoài ra bài toán tài chính cũng là thách thức lớn. Việc di dời đòi hỏi nguồn kinh phí rất lớn trong khi chủ trương chung là hạn chế sử dụng vốn đầu tư công cho xây dựng trụ sở.
"Giáo dục và y tế chất lượng cao là hai trụ cột dịch vụ quan trọng của Đà Nẵng. Nếu di dời các trường đại học ra khỏi nội đô, hệ sinh thái dịch vụ này có thể bị xáo trộn, ảnh hưởng đến thương hiệu thành phố.
Chưa kể, với lịch sử hàng chục năm, Đại học Đà Nẵng đã gắn bó với sự phát triển của miền Trung, thu hút người học từ nhiều nơi. Nếu chuyển đến khu vực chưa có môi trường học tập và giao lưu tương xứng, liệu sinh viên có sẵn sàng theo học?" - ông Bình đặt vấn đề.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Giáo Dục
Yêu cầu học sinh quay video tự học mỗi ngày: Trường có quyền pháp lý không?

Trường THPT Hàm Yên ở Tuyên Quang đang được nhiều người nhắc đến vì một quy định lạ. Mỗi tối, sau giờ tự học ở nhà, học sinh quay video trình bày lại kiến thức vừa nắm được rồi đăng lên phần bình luận trên fanpage công khai của trường để nộp bài.
Hàng trăm video xuất hiện dưới mỗi bài đăng hằng ngày, khuôn mặt và giọng nói của học sinh hiện diện trên không gian mạng không giới hạn người xem, không giới hạn thời gian lưu trữ. Dư luận chia làm hai luồng ý kiến. Phụ huynh khen hay. Một số chuyên gia giáo dục khen sáng tạo. Nhưng theo góc độ pháp luật về bảo vệ dữ liệu cá nhân và quyền trẻ em, câu chuyện không đơn giản là cách làm này hay hay dở về mặt sư phạm. Điều cần xem xét là nhà trường có quyền pháp lý để làm điều này hay không.
Hiệu trưởng nhà trường khẳng định với báo chí rằng hoạt động này có sự đồng thuận gần như tuyệt đối từ giáo viên, phụ huynh và học sinh ngay từ đầu năm. Phòng Đảng ủy họp trước, sau đó tổ chức hội nghị có đầy đủ các bên, lấy ý kiến, phân tích, rồi mới triển khai. Chỉ có 2 người không đồng ý trong cả trường. Đây là cách đại diện nhà trường lý giải tính hợp lệ của quy định.
Nhưng lý giải đó đang nhầm lẫn giữa sự đồng thuận xã hội và sự cho phép của pháp luật. Đây là 2 phạm trù hoàn toàn khác nhau. Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân 2025 có hiệu lực thi hành từ ngày 1.1.2026, tức là đang có hiệu lực pháp lý đầy đủ tại thời điểm Trường THPT Hàm Yên triển khai hoạt động này vào tháng 4.2026.
Luật xác lập rõ các quyền dữ liệu cơ bản của công dân, trong đó có quyền đồng ý, quyền truy cập, và quyền yêu cầu xóa dữ liệu. Quan trọng hơn, việc im lặng không được coi là đồng ý xử lý dữ liệu cá nhân theo quy định của luật này.
Hình ảnh khuôn mặt và giọng nói trong video là dữ liệu cá nhân. Khi học sinh đăng video lên fanpage công khai của trường theo yêu cầu, nhà trường đang là bên kiểm soát và xử lý dữ liệu cá nhân của người dưới 18 tuổi. Theo luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân 2025, việc xử lý dữ liệu cá nhân của trẻ em nhằm công bố, tiết lộ thông tin về đời sống riêng tư và bí mật cá nhân của trẻ em từ đủ 7 tuổi trở lên phải có sự đồng ý của trẻ em và người đại diện theo pháp luật.
Sự đồng ý đó phải là sự đồng ý thực chất, cụ thể và có thể rút lại bất cứ lúc nào. Một cuộc họp đầu năm học trong đó đa số giơ tay tán thành không đáp ứng tiêu chuẩn đó. Vấn đề không chỉ dừng lại ở quy trình lấy đồng ý mà còn phải hỏi nhà trường dựa vào thẩm quyền nào để đặt ra yêu cầu bắt buộc trong thời gian học sinh ở nhà.
Điều 19 Thông tư 32/2020/TT-BGDĐT quy định rằng các hoạt động giáo dục thực hiện theo kế hoạch giáo dục của nhà trường, được tổ chức trong và ngoài giờ lên lớp, trong và ngoài khuôn viên nhà trường, nhằm thực hiện chương trình các môn học và hoạt động giáo dục trong chương trình giáo dục phổ thông do Bộ trưởng Bộ GD-ĐT ban hành. Yêu cầu quay video nộp lên mạng xã hội công khai không nằm trong bất kỳ chương trình giáo dục nào do Bộ GD-ĐT ban hành.
Do đó việc này là sáng kiến đơn phương của một hiệu trưởng và kéo theo hệ quả pháp lý mà người đưa ra dường như chưa nhận thức đầy đủ.
Từ thực tế này cần phân biệt rõ 2 việc. Thứ nhất là phương pháp sư phạm, thuộc về không gian tự chủ chuyên môn của giáo viên và nhà trường, vốn được pháp luật tôn trọng. Thứ hai là hình thức thực hiện phương pháp đó, khi nó đụng chạm đến quyền của người dưới 18 tuổi trên không gian mạng thì phải tuân thủ pháp luật.
Việc yêu cầu học sinh trình bày lại kiến thức sau giờ tự học là ý tưởng sư phạm hoàn toàn có thể ủng hộ. Nhưng nền tảng thực hiện ý tưởng đó là fanpage công khai thay vì nhóm riêng tư nội bộ thì đây không còn là vấn đề sư phạm nữa mà là vấn đề pháp lý.
Có thể hiểu vì sao nhà trường chọn fanpage công khai. Như hiệu trưởng giải thích, dung lượng video trên Zalo nhóm lớp bị giới hạn nên phải chuyển sang Facebook. Đây là lý do kỹ thuật, không phải lý do pháp lý. Lý do kỹ thuật không thể hợp thức hóa việc xử lý dữ liệu cá nhân trái quy định. Giải pháp đúng trong trường hợp này là tìm nền tảng phù hợp khác có khả năng kiểm soát quyền truy cập, chứ không phải dùng không gian công khai vì tiện lợi hơn.
Điều đáng lo ngại hơn là không có bất kỳ cơ quan nào lên tiếng về tính hợp lệ pháp lý của hoạt động này trước khi báo chí đưa tin. Khi vụ việc thành tin tức, phản ứng của các bên liên quan chủ yếu xoay quanh hiệu quả sư phạm, không ai đặt câu hỏi về vấn đề bảo vệ dữ liệu cá nhân. Đây là khoảng trống thể chế rõ ràng.
Bộ GD-ĐT đến nay chưa có bất kỳ hướng dẫn chuyên biệt nào về việc nhà trường được và không được làm khi thu thập, xử lý và công bố dữ liệu cá nhân của học sinh trên các nền tảng mạng xã hội, trong khi luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân đã có hiệu lực hơn 4 tháng.
Vụ việc ở trường THPT Hàm Yên không phải là trường hợp cá biệt. Đây chỉ là trường hợp đủ lớn để dư luận quan tâm. Khắp nơi, nhà trường đang sử dụng Facebook, Zalo, YouTube để triển khai các hoạt động giáo dục mà không có khung pháp lý rõ ràng làm nền tảng. Sự đồng thuận của cộng đồng trong một buổi họp đầu năm không thể thay thế cho nghĩa vụ tuân thủ pháp luật. Và sự im lặng của cơ quan quản lý không có nghĩa là hành vi đó được phép.
Điều cần thiết lúc này không phải là phán xét hiệu trưởng Trường THPT Hàm Yên, người đang hành động bằng thiện chí thực sự với học sinh. Điều cần thiết là Bộ GD-ĐT ban hành hướng dẫn cụ thể về việc nhà trường được phép sử dụng nền tảng mạng xã hội ở mức độ nào trong hoạt động giáo dục, với điều kiện gì và với những biện pháp bảo vệ dữ liệu nào cho học sinh. Bởi vì câu chuyện yêu cầu học sinh quay video tự học mỗi ngày ở Tuyên Quang hôm nay sẽ còn xảy ra ở nhiều nơi khác, với nhiều hình thức khác nhau, và "đa số đồng ý" sẽ không bao giờ là câu trả lời pháp lý đúng.

