Từ khi thuê căn nhà hai tầng trong khu phố tại Ocala (Florida), Susan Lorincz khét tiếng vì thường xuyên quấy rối, chửi bới và buông lời xúc phạm chủng tộc với đám trẻ hàng xóm.
Người phụ nữ này được cho là khó chịu với việc bọn trẻ da màu chơi đùa trên sân cỏ giữa các ngôi nhà. Hàng xóm cho biết bà ta thường quay video trẻ em chơi đùa, gọi chúng bằng những lời lẽ phân biệt chủng tộc và những từ ngữ xúc phạm khác, chĩa súng vào chúng, báo cảnh sát vì tiếng ồn và hành vi xâm nhập trái phép.
Cảnh sát phản hồi các cuộc gọi của Susan với thái độ hoài nghi vì bà là cư dân duy nhất có những khiếu nại này. Trên thực tế, bọn trẻ không chơi trên đất của Susan mà đang chơi trong sân nhà hàng xóm kế bên. Người hàng xóm đó gọi bọn trẻ sang chơi và dạy đá bóng. Susan đã nhờ chủ nhà đặt biển “cấm xâm nhập” trên bãi cỏ nhà mình để phân chia khu vực giữa đất của bà và sân nhà hàng xóm.
“Mọi người trong khu phố đều từng mâu thuẫn với người phụ nữ này vì những đứa trẻ”, một cư dân nói với NBC News.
Tuy nhiên, Susan được cho là có mối quan hệ đặc biệt căng thẳng với Ajike “AJ” Owens và 4 đứa con của cô. Cảnh sát cho biết từ tháng 1/2021 đến tháng 6/2023 đã nhận được ít nhất 6 cuộc gọi liên quan đến Susan và AJ.
Phát súng oan nghiệt
Tối 2/6/2023, các con của AJ chơi ở bãi cỏ gần nhà Susan. Theo New York Times, người phụ nữ 59 tuổi bắt đầu cãi nhau với bọn trẻ và ném một chiếc giày trượt patin vào con trai 10 tuổi của AJ, trúng ngón chân cậu bé. Susan cũng la lối và vung ô về phía bọn trẻ.
Sau đó, Susan gọi cảnh sát báo cáo rằng bọn trẻ đang xâm phạm đất đai của bà và một trong số chúng dọa đánh bà.
“Chúng la hét, gào thét, cư xử vô cùng khó chịu. Tôi đi ra và ném chiếc giày trượt patin sang phía bên kia, đứa trẻ nói sẽ đánh tôi vì làm vậy. Nó còn ăn nói hỗn xược với tôi. Tôi cảm thấy bị đe dọa ngay trong chính nhà mình”, Susan nói về những đứa trẻ hàng xóm, theo đoạn băng ghi âm cuộc gọi 911.
Khi được hỏi cậu bé 10 tuổi có còn ở ngoài đó không, Susan trả lời: “Có vài đứa trẻ đang ở ngoài đó. Tôi lo sợ cho tính mạng của mình. Tôi rất sợ hãi”. Điều phối viên cho biết cảnh sát sẽ đến ngay.
Trong khi đó, các con của AJ kể lại cho mẹ chuyện đã xảy ra. AJ cùng con trai 10 tuổi đến nhà Susan để làm rõ vụ việc. Bà mẹ da màu 35 tuổi gõ cửa nhiều lần và yêu cầu Susan ra ngoài nói chuyện. Bất ngờ, Susan bắn một phát súng xuyên qua cánh cửa đang khóa, trúng vào ngực AJ khiến cô tử vong. Con trai AJ đứng ngay cạnh mẹ.
Tranh cãi về quyền tự vệ của chủ nhà
Cộng đồng địa phương vô cùng đau buồn và phẫn nộ trước vụ sát hại AJ, sự phẫn nộ càng gia tăng khi Susan vẫn được tự do trong vài ngày sau án mạng.
Theo luật của bang Florida, cá nhân có quyền tự vệ bằng vũ lực nếu cảm thấy tính mạng của mình bị đe dọa. Do đó, nhà chức trách cần phải xác định “liệu việc sử dụng vũ lực gây chết người có chính đáng hay không trước khi tiến hành bắt giữ”, theo lời cảnh sát trưởng hạt Marion Billy Woods.
Cuộc điều tra bao gồm phỏng vấn Susan, các con của AJ và những nhân chứng khác. Susan nói với nhà chức trách rằng hành động để tự vệ, cáo buộc AJ trước đó đã tấn công bà và đang cố phá cửa nhà bà trước khi xảy ra vụ nổ súng. “Tôi nghĩ cô ấy sẽ giết tôi”, Susan nói với cảnh sát, liên tục khẳng định rằng đó không phải là hành động cố ý, có chủ đích.
Dù tự nhận là “người hàng xóm hoàn hảo”, Susan cũng thừa nhận trong các cuộc thẩm vấn với cảnh sát rằng “đã dùng từ ngữ phân biệt chủng tộc đối với trẻ em trong lúc tức giận và gọi trẻ em bằng những từ ngữ xúc phạm khác”.
Qua điều tra, nhà chức trách xác định được rằng “hành động của Susan là không chính đáng theo luật pháp Florida”.
Susan bị bắt vào ngày 7/6/2023 và bị buộc tội ngộ sát bằng súng, sơ suất gây hậu quả nghiêm trọng, hành hung và hai tội danh tấn công. Tuy nhiên, bất chấp sự phản đối từ gia đình AJ, Susan không bị buộc tội giết người.
Công tố viên cho biết trong một tuyên bố rằng “không đủ bằng chứng” để chứng minh các yếu tố cần thiết cho cáo buộc giết người.
Nổ súng vì tức giận hơn là sợ hãi
Phiên tòa xét xử Susan bắt đầu vào tháng 8/2024, chỉ kéo dài vài ngày. Trong suốt phiên tòa, các luật sư bào chữa lập luận rằng Susan hành động để tự vệ, cáo buộc AJ đã đập cửa và chửi bới, dọa giết, khiến bà hoảng sợ.
Tuy nhiên, bên công tố nhấn mạnh rằng AJ không mang vũ khí và cửa nhà Susan đã khóa. Sau hai giờ nghị án, bồi thẩm đoàn tuyên Susan phạm tội ngộ sát.
“Vụ án này chính là lời nhắc nhở bi thảm về những hậu quả tàn khốc của bạo lực súng đạn. Những lựa chọn của bị cáo đã khiến bốn đứa trẻ mất mẹ – nỗi mất mát lớn mà chúng phải chịu suốt đời”, công tố viên cho biết trong thông cáo báo chí.
Tháng 11/2024, Susan bị kết án 25 năm tù.
Tại phiên tòa tuyên án, bên bào chữa triệu tập người thân và bác sĩ ra làm chứng rằng Susan từng bị bạo hành khi còn nhỏ, lớn lên trong gia đình có tiền sử bệnh tâm thần và nghiện ngập, bản thân Susan cũng mắc chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD) do bị lạm dụng tình dục và các hình thức lạm dụng khác.
Tuy nhiên, thẩm phán Robert Hodges cho rằng quá khứ bị bạo hành của Susan không phải là yếu tố giảm nhẹ trong vụ án mà ông mô tả là “ngộ sát nghiêm trọng”.
“Tôi thấy việc nổ súng là hoàn toàn không cần thiết. Trong trường hợp này, bà Susan Lorincz đang ở phía sau cánh cửa. Cánh cửa đã được khóa. Bà ấy đã gọi cho lực lượng cảnh sát. Họ đang trên đường đến. Bà ấy biết họ đang trên đường đến”, thẩm phán nói.
Chỉ hai phút sau khi điều phối viên 911 thông báo cảnh sát đang đến hiện trường, Susan rút súng bắn chết AJ.
Thẩm phán khẳng định Susan đang ở vị trí tương đối an toàn, nhưng bằng lý do nào đó, bà ta đã vào phòng ngủ và tìm thấy một khẩu súng. Thay vì ở lại trong phòng và khóa thêm cửa, bà ta cầm súng quay trở lại, đứng trước cửa. “Vào thời điểm bắn xuyên qua cửa, bà ấy đang an toàn”, thẩm phán nói.
“Những quyết định bà đưa ra không hợp lý”, thẩm phán chủ tọa lập luận rằng Susan hành động vì tức giận hơn là sợ hãi.
Lần đầu tiên phát biểu trước tòa, Susan bày tỏ: “Tôi rất hối hận vì đã cướp đi sinh mạng của AJ. Tôi chưa bao giờ có ý định giết cô ấy”.
Tuy nhiên, mẹ AJ cảm thấy lời xin lỗi của Susan tại phiên tuyên án không chân thành. “Bà ta chưa bao giờ thể hiện sự hối hận”, mẹ nạn nhân nói với truyền thông.
Susan đang thụ án 25 năm tại Trại cải tạo Homestead ở Nam Florida, ngày ra tù dự kiến là 18/2/2048.
Trong cuộc phỏng vấn với đài WCJB vào tháng 9/2025, Susan cáo buộc rằng cả AJ và các con của cô đã dọa giết bà vào hôm đó. “Tôi đã rất sợ hãi. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng điều này lại có thể xảy ra. Tôi không thể quay ngược thời gian, không thể thế chỗ cô ấy”, Susan nói khi khẳng định không có ý định giết người.
Vụ án này được kể lại trong bộ phim tài liệu The Perfect Neighbor (2025), The Neighbor from Hell (2026).
Sau nhiều ngày xét xử sơ thẩm và nghị án, ngày 7-4, Tòa án nhân dân tỉnh Đồng Tháp đã tuyên phạt đối với bị cáo Võ Thị Thùy Trang (44 tuổi, ngụ phường Đạo Thạnh) 16 năm tù và Lê Hoàng Nhân (33 tuổi, ngụ phường Trung An) 7 năm tù cùng về tội "tham ô tài sản".
Ngoài ra các bị cáo Nguyễn Thành Tấn (58 tuổi) bị tòa tuyên 3 năm tù, Hồ Vũ Bảo (44 tuổi) 1 năm tù và Huỳnh Thị Lan (58 tuổi, cùng ngụ phường Đạo Thạnh) 3 năm tù nhưng cho hưởng án treo cùng về tội "thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng".
Theo cáo trạng, từ tháng 1-2020 đến 8-2023, bà Võ Thị Thùy Trang - kế toán Ban Thi đua - Khen thưởng thuộc Sở Nội vụ tỉnh Đồng Tháp - được giao quản lý các nguồn tài chính, tài sản của đơn vị.
Lợi dụng sự tin tưởng và việc kiểm tra, giám sát công tác tài chính, kế toán chưa chặt chẽ của lãnh đạo ban qua từng giai đoạn, bị cáo đã nảy sinh ý định chiếm đoạt tiền ngân sách nhà nước.
Bà Trang đã lập khống 173 bộ chứng từ, sử dụng hóa đơn giá trị gia tăng của nhiều đơn vị kinh doanh để hợp thức hóa hồ sơ thanh toán, qua đó chiếm đoạt tổng số tiền hơn 2,1 tỉ đồng từ ngân sách nhà nước.
Thủ đoạn được xác định là Trang tự lập dự toán, soạn hồ sơ và đính kèm hóa đơn đầu vào để tạo thành bộ chứng từ "hợp lệ" trên giấy tờ. Các chứng từ này sau đó được nhập vào hệ thống dịch vụ công của Kho bạc Nhà nước để thực hiện giao dịch điện tử.
Trong vụ án này, Lê Hoàng Nhân - trưởng cửa hàng xăng dầu Châu Thành 24 thuộc Công ty TNHH Thương mại Dịch vụ xăng dầu Châu Thành (xã Long Định, tỉnh Đồng Tháp) - được xác định đã giúp sức cho Trang bằng cách cung cấp hóa đơn nhằm hợp thức hóa chứng từ, với số tiền liên quan hơn 1,1 tỉ đồng.
Trong khoảng thời gian nêu trên, các ông Hồ Vũ Bảo (Trưởng Ban Thi đua - Khen thưởng), Nguyễn Thành Tấn (quyền Trưởng Ban Thi đua - Khen thưởng) và bà Huỳnh Thị Lan (Trưởng Ban Thi đua - Khen thưởng) đã thiếu trách nhiệm trong việc quản lý tài sản công, buông lỏng quản lý tài chính, kế toán, không kiểm tra, kiểm soát công tác tài chính và thiếu trách nhiệm trong việc quản lý sử dụng chữ ký số (USB Token), để Trang lợi dụng chiếm đoạt tiền ngân sách nhà nước.
Cáo trạng quy kết những người nêu trên đã gây thiệt hại cho ngân sách nhà nước, cụ thể ông Hồ Vũ Bảo trên 243 triệu đồng, ông Nguyễn Thành Tấn hơn 603 triệu đồng và bà Huỳnh Thị Lan trên 1,2 tỉ đồng.
Ngày 8/4, Vũ Văn Tiến, 50 tuổi, trú Hưng Yên, bị TAND HÀ Nội tuyên án 16 năm tù về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Vụ án khởi nguồn từ năm 2015, khi Tiến mua một thửa đất nằm sâu trong ngõ ở phường Lĩnh Nam, quận Hoàng Mai (cũ) nhưng thiếu tiền nên tìm hiểu thủ tục vay ngân hàng.
Để được vay khoản lớn, Tiến nhờ người tìm một mảnh đất mặt đường Lĩnh Nam rồi thuê chính môi giới bất động sản dẫn cán bộ ngân hàng đến thẩm định làm tài sản bảo đảm. Thửa đất mặt đường này khi đó được định giá 6,7 tỷ đồng.
Trong quá trình thẩm định, cán bộ ngân hàng ghi nhận địa chỉ thực tế của tài sản không trùng với địa chỉ trên giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, kiến nghị cần bổ sung xác nhận của cơ quan có thẩm quyền.
Khoảng tháng 8/2015, cán bộ tín dụng đến bộ phận một cửa UBND phường Lĩnh Nam xin xác nhận địa chỉ thửa đất nhưng được trả lời phường không cấp loại giấy này. Do thời điểm đó ngân hàng chưa có quy định bắt buộc phải xác nhận địa chỉ thửa đất, hồ sơ vẫn được lập, đề xuất cấp tín dụng và phê duyệt.
Ngày 22/9/2015, ngân hàng giải ngân 5 tỷ đồng.
Sau khi nhận tiền, vợ chồng Tiến không trả nợ, đồng thời rời khỏi nơi cư trú. Kiểm tra tài sản bảo đảm, ngân hàng phát hiện thửa đất thế chấp không đúng với tài sản đã thẩm định; mảnh đất thực tế Tiến mua nằm sâu trong ngõ, chỉ trị giá 1,3 tỷ đồng.
Tháng 8/2019, không liên lạc được với Tiến, ngân hàng tố cáo hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Kết quả điều tra xác định, sau khi chiếm đoạt 5 tỷ đồng, Tiến bỏ trốn vào miền Nam làm ăn, không có nơi ở cố định.
Vợ bị cáo được xác định không bàn bạc, trao đổi, không hưởng lợi nên không bị xử lý
Chiều 7/4, phiên xét xử vụ án chuyển nhượng trái phép hơn 6.000 m2 đất "vàng" ở Bến Vân Đồn, gây thiệt hại hơn 542 tỷ đồng của Nhà nước, diễn ra phần xét hỏi.
HĐXX tập trung làm rõ hành vi của ông Lê Quang Thung, 80 tuổi, nguyên Tổng giám đốc, quyền Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Cao su Việt Nam. Ông này bị xác định có vai trò then chốt trong vụ án, bị truy tố tội Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí và Nhận hối lộ.
Là người đầu tiên bị thẩm vấn, ông Thung thừa nhận cáo trạng truy tố đúng.
Ông này bị cáo buộc thỏa thuận, thống nhất với Lê Y Linh (Giám đốc Công ty Việt Tín) và Đặng Phước Dừa (Chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Việt Tín) về việc Tập đoàn Cao su Việt Nam sẽ chuyển nhượng khu đất 39-39B Bến Vân Đồn cho họ thông qua hình thức góp vốn thành lập Công ty Phú Việt Tín. Đi cùng với việc tạo điều kiện cho doanh nghiệp tư nhân là những thỏa thuận lợi ích vật chất khổng lồ.
Thực hiện thỏa thuận, ông Thung đã nhận của Linh 200.000 SGD (thông qua việc trả viện phí cho con) và 300.000 USD tiền mặt tại nhà hàng Palace (quận 1, TP HCM).
Trả lời xét hỏi, ông Thung khai lần đầu nhận tiền là đầu năm 2008, khi con trai sang Singapore chữa bệnh, Lê Y Linh đã trực tiếp nộp 200.000 SGD tiền viện phí. Đến năm 2009, bị cáo "từng đặt vấn đề trả lại khoản tiền này nhưng Linh từ chối".
Hai bên sau đó thống nhất cấn trừ 200.000 SGD vào tổng số 1,2 triệu USD mà Linh và Dừa phải chi riêng cho cá nhân ông theo thỏa thuận "ngầm" để thâu tóm khu đất. Phần còn lại của gói 1,2 triệu USD được quy đổi ra USD và VNĐ, rồi được Dừa và Linh mang trong các túi quà đến gặp, đưa trực tiếp cho ông Thung.
"Khoản tiền hưởng lợi này bị cáo không chia cho ai, mang đi mua xe", ông Thung, khai.
Tuy nhiên, bị cáo đề nghị tòa xem xét lại hành vi nhận khoản 200.000 SGD (được cho là trước khi xảy ra hành vi sai phạm), đồng thời cho biết đã nộp khắc phục hậu quả hơn 16,4 tỷ đồng.
Để làm rõ lời khai của ông Thung, tòa gọi Lê Y Linh. Bị cáo cho biết quen ông Thung qua một người bạn trong thời điểm con trai Thung mắc bệnh. Bị cáo đã hỗ trợ đưa cháu sang Singapore chữa trị và thanh toán 200.000 SGD viện phí; khi đó chưa biết đến dự án khu đất 39-39B Bến Vân Đồn, các vấn đề liên quan chỉ phát sinh sau khi việc chữa bệnh kết thúc.
Bị cáo trình bày đây là lần đầu tham gia dự án liên quan tài sản Nhà nước nên không nắm rõ quy định phải đấu giá khi chuyển nhượng. Thông qua Thung, Linh quen bị cáo Đặng Phước Dừa; từ mối quan hệ này, Linh đề nghị được nhận chuyển nhượng khu đất, các bên sau đó bàn bạc, hình thành việc hợp tác.
Về khoản 200.000 SGD, HĐXX nêu việc Thung khai "từng muốn trả lại tiền". Bị cáo Linh cho biết "đã từ chối ngay khi con trai Thung chữa bệnh xong và trở về", khẳng định chưa từng có ý định nhận lại.
Theo bà này, nếu có mục đích nhận tiền thì đã nhận ngay thời điểm đó, không cần chờ đến khi phát sinh việc chuyển nhượng dự án; sự việc này diễn ra trước thời điểm xảy ra vụ án. Bị cáo lý giải hành vi, mối quan hệ giữa hai bên "xuất phát từ tình cảm và sự giúp qua giúp lại".
HĐXX yêu cầu làm rõ "giúp qua giúp lại" là thế nào, lúc này Linh trả lời: "Giúp - là tạo điều kiện để mình được mua khu đất 39-39B Bến Vân Đồn".
Sáng mai tòa tiếp tục thẩm vấn các bị cáo còn lại, trong đó có bà Nguyễn Thị Như Loan - cựu Tổng giám đốc, nguyên chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Quốc Cường Gia Lai.
Cáo trạng xác định bà Loan thâu tóm khu đất "vàng" thông qua việc mua bán vốn tại Công ty TNHH Phú Việt Tín. Năm 2013, đại diện Quốc Cường Gia Lai ký thỏa thuận nhận chuyển nhượng, sau đó nắm 100% vốn từ các cổ đông và hai doanh nghiệp nhà nước với tổng giá khoảng 460,9 tỷ đồng (đã gồm tiền sử dụng đất).
Khi chưa hoàn tất thủ tục sở hữu, tháng 9/2014, bà tiếp tục ký thỏa thuận chuyển nhượng dự án cho đối tác khác. Đến tháng 11/2014, toàn bộ vốn tại Phú Việt Tín được bán cho hai công ty thuộc Novaland với giá hơn 846 tỷ đồng.
Cơ quan công tố xác định hành vi này gây thiệt hại tài sản Nhà nước hơn 542 tỷ đồng; riêng bà Loan hưởng lợi hơn 297,8 tỷ đồng.