Ban tổ chức công bố các phim tham dự sự kiện lần 79 vào sáng 9/4 giờ Paris (chiều cùng ngày giờ Hà Nội). Theo Variety, sau mùa giải năm ngoái đậm màu sắc Hollywood với bom tấn Mission: Impossible 7 hay phim của Spike Lee, liên hoan lần này chuyển hướng sang điện ảnh quốc tế và dòng phim độc lập. Dự án của các đạo diễn lớn như Asghar Farhadi, Pedro Almodóvar, Paweł Pawlikowski, Ira Sachs, Hirokazu Kore-eda, László Nemes và Ryusuke Hamaguchi góp mặt ở hạng mục tranh giải Cành Cọ Vàng.
Đạo diễn người Iran Asghar Farhadi – từng hai lần đoạt Oscar – mang đến Parallel Tales với dàn diễn viên Pháp hạng A gồm Isabelle Huppert, Virginie Efira, Vincent Cassel, Catherine Deneuve và Pierre Niney. Đât là lần trở lại của ông sau A Hero – giành giải Grand Prix tại Cannes 2021. Với uy tín của Farhadi cùng sức hút từ dàn sao, Parallel Tales được đánh giá là một trong những ứng viên hàng đầu tại hạng mục tranh giải chính.
Điện ảnh Nhật góp mặt với bốn phim, trong đó tác phẩm của Hirokazu Kore-eda, Ryusuke Hamaguchi và Koji Fukada cạnh tranh giải lớn nhất, còn Kokurojo: The Samurai and the Prisoner của Kiyoshi Kurosawa công chiếu ở hạng mục Cannes Premiere. Sheep in the Box của Kore-eda – đạo diễn từng đoạt Cành Cọ Vàng 2028 – lấy bối cảnh tương lai gần, nơi một cặp vợ chồng nuôi dưỡng một người máy hình người như con trai ruột của họ. Theo Hollywood Reporter, dự án khai thác góc nhìn về sự phát triển công nghệ với các giá trị của con người.
Ryusuke Hamaguchi – từng giành giải Kịch bản xuất sắc Cannes trước khi đoạt Oscar 2022 Phim quốc tế xuất sắc cho Drive My Car – trở lại liên hoan phim với All of a Sudden. Bộ phim nói tiếng Pháp đầu tiên của Hamaguchi, có sự tham gia của Virginie Efira trong vai giám đốc một viện dưỡng lão, nỗ lực áp dụng phương pháp chăm sóc nhân văn “Humanitude” bất chấp sự phản đối. Cuộc đời cô thay đổi khi gặp một biên kịch người Nhật mắc bệnh nan y giai đoạn cuối, do Tao Okamoto thủ vai.
Đạo diễn Koji Fukada tái xuất với Nagi Notes, sau Love on Trial ra mắt tại Cannes năm ngoái và Harmonium – giành giải Ban giám khảo hạng mục Un Certain Regard năm 2016. Fukada ấp ủ kịch bản trong chín năm, lấy bối cảnh thị trấn Nagi, tỉnh Okayama (Nhật Bản). Nội dung kể về Yoriko (Takako Matsu), một nhà điêu khắc mang nỗi mất mát chưa thể nguôi ngoai. Cuộc sống của cô bị xáo trộn khi Yuri (Shizuka Ishibashi), người bạn là kiến trúc sư làm việc giữa Tokyo và Đài Loan, trở về Nhật để làm mẫu cho tác phẩm của cô.
Điện ảnh Hàn có sự tham gia của Hope, do “bậc thầy thriller” Na Hong Jin chỉ đạo. Dự án thuộc thể loại hành động giả tưởng, lấy bối cảnh tại ngôi làng hẻo lánh nằm sát khu phi quân sự (DMZ) giữa Hàn Quốc và Triều Tiên. Trưởng đồn cảnh sát Bum Seok (Hwang Jung Min thủ vai) nhận được cảnh báo có một con hổ xuất hiện gần khu vực. Sự việc nhanh chóng biến thành bí ẩn, buộc người dân đối mặt những điều chưa từng biết đến. Phim quy tụ dàn sao Hàn và Hollywood gồm Jo In Sung, Jung Ho Yeon, tài tử Michael Fassbender, Alicia Vikander, Taylor Russell và Cameron Britton.
Trong hạng mục tranh giải chính, châu Âu tiếp tục giữ vai trò trung tâm với 14 phim, phản ánh bản sắc lâu đời của Cannes như một sân chơi dành cho điện ảnh tác giả ở khu vực này. Đạo diễn Ira Sachs là đại diện Mỹ duy nhất với The Man I Love, có sự tham gia của Rami Malek, khai thác khủng hoảng AIDS tại New York thập niên 1980.
Theo Giám đốc nghệ thuật Thierry Frémaux, năm nay có 5 phim tranh giải Cành Cọ Vàng do các nữ đạo diễn thực hiện. Khoảng 95% tác phẩm đã được chốt, còn lại một số cái tên đang được cân nhắc bổ sung trong những tuần tới. Liên hoan nhận 2.491 phim gửi về từ 141 quốc gia, nhiều hơn khoảng 1.000 so với năm ngoái.
Trong cuộc phỏng vấn với Variety hồi tháng 3, ông Frémaux nhận định các hãng phim hiện sản xuất ít bom tấn lẫn phim tác giả hơn trước. Dù năm ngoái liên hoan có nhiều phim Mỹ, các tác phẩm gây tiếng vang lớn là phim không nói tiếng Anh như Sentimental Value hay The Secret Agent.
Liên hoan phim Cannes là một trong những sự kiện điện ảnh uy tín nhất thế giới, được tổ chức lần đầu vào năm 1946 tại thành phố nghỉ mát Cannes, phía nam nước Pháp. Chương trình năm nay sẽ diễn ra từ ngày 12 đến 23/5, đạo diễn Hàn Park Chan Wook giữ vị trí chủ tịch ban giám khảo.
Phim mở màn là La Vénus électrique của Pierre Salvadori, với lễ khai mạc do Eye Haïdara dẫn dắt. Ở hạng mục vinh danh, đạo diễn Peter Jackson và nghệ sĩ Barbra Streisand sẽ nhận Cành Cọ Vàng danh dự.
Với vai trò quan trọng trong hệ sinh thái điện ảnh độc lập và mùa giải thưởng, Cannes là bệ phóng cho nhiều tác phẩm. Năm ngoái, các phim ra mắt tại đây như It Was Just an Accident – giải Cành Cọ Vàng 2025, Sentimental Value, The Secret Agent hay Sirat đều tiến xa tại Oscar, trong đó Sentimental Value thắng Phim quốc tế xuất sắc.
Phát biểu tại họp báo ngày 9/4, chủ tịch liên hoan phim Iris Knobloch nhấn mạnh bối cảnh thế giới hiện có nhiều bất ổn, nhưng Cannes – ra đời năm 1939 với tên gọi Le Festival International du Film – luôn là không gian cần thiết để tôn vinh khả năng sáng tạo và phẩm chất của con người. Bà mô tả liên hoan phim như “cột mốc giữa cơn bão”, bảo vệ những giá trị cốt lõi trong thời đại của trí tuệ nhân tạo và các cuộc xung đột.
Cát Tiên (theo Variety, Hollywood Reporter)
Dựa vào ước tính của hãng phim công bố hôm 5-4, The Super Mario Galaxy Movie - phim hợp tác giữa Illumination và Nintendo - tiếp tục chứng minh sức hút khi dẫn đầu phòng vé toàn cầu với 372,5 triệu USD, trong đó riêng thị trường quốc tế đóng góp 182,4 triệu USD.
Thành tích này dễ dàng giúp phim trở thành màn ra mắt toàn cầu lớn nhất năm, vượt qua Project Hail Mary của Amazon MGM Studios, tác phẩm từng thu 33,1 triệu USD quốc tế và 97,2 triệu USD toàn cầu khi ra mắt hồi tháng 3.
Con số này gần tương đương phần đầu của thương hiệu do Universal Pictures và Illumination sản xuất: The Super Mario Bros Movie từng đạt 171 triệu USD quốc tế và 375 triệu USD toàn cầu trong cùng khoảng thời gian, trước khi cán mốc 1,3 tỉ USD.
Theo Universal, Super Mario hiện là thương hiệu hoạt hình duy nhất có hai phần phim đều mở màn vượt 350 triệu USD toàn cầu. Phần phim Galaxy cũng trở thành màn ra mắt hoạt hình lớn thứ tư trong lịch sử Hollywood, sau Zootopia 2, Moana 2 và chính The Super Mario Bros. Movie; đồng thời là màn ra mắt lớn thứ năm của Universal trên toàn cầu.
The Super Mario Galaxy Movie có kinh phí sản xuất khoảng 110 triệu USD, phát hành tại 80 thị trường quốc tế. Các thị trường dẫn đầu gồm Mexico (29 triệu USD), Anh và Ireland (19,7 triệu USD), Đức (15 triệu USD) và Pháp (12 triệu USD).
Cuộc phiêu lưu của Mario và Luigi cũng đặc biệt hút khách tại hệ thống IMAX, thu 22,2 triệu USD - trở thành pha mở màn toàn cầu lớn thứ hai của IMAX đối với một phim Hollywood, vượt qua thành tích 21,4 triệu USD của phần trước.
The Super Mario Galaxy Movie ra mắt trong làn sóng đánh giá không mấy tích cực, với điểm Rotten Tomatoes chỉ khoảng 40%. Tuy vậy phản ứng của khán giả lại hoàn toàn trái ngược.
Khán giả gia đình chấm phim 5/5 sao theo PostTrak, trong khi khán giả đại chúng cho 4 sao và điểm A- trên CinemaScore. Lượng người xem nghiêng về nam giới (61%), nhưng trong nhóm gia đình, tỉ lệ các bà mẹ (52%) lại nhỉnh hơn các ông bố.
"Những chỉ số phản hồi này cho thấy phim sẽ có một đường chạy cực kỳ bền bỉ, không chỉ suốt mùa xuân mà còn kéo dài sang cả mùa hè" - ông Jim Orr, Chủ tịch phát hành của Universal, nhận định.
Trailer The Super Mario Galaxy Movie
Phim chuyển thể từ trò chơi điện tử không phải là điều mới. Lara Croft: Tomb Raider từng đưa Angelina Jolie trở thành ngôi sao hành động hạng A vào năm 2001. Tuy nhiên Hollywood chỉ thực sự tăng tốc khai thác chất liệu này trong khoảng 5 năm trở lại đây, khi dòng phim siêu anh hùng bắt đầu giảm sức hút và các hãng phim cần tìm nguồn IP mới.
Những thành công đáng chú ý bao gồm loạt phim Sonic the Hedgehog của Paramount và A Minecraft Movie, tác phẩm thu về 960 triệu USD toàn cầu cho Warner Bros. và Legendary Entertainment vào năm ngoái.
Nhắm tới một cú hit tỉ USD, Universal đã khởi động chiến dịch quảng bá từ tháng 11, triển khai hàng loạt hoạt động hợp tác (ngũ cốc Lucky Charms, đồ chơi Happy Meal của McDonald's, lăn khử mùi Old Spice), đồng thời dựng các bảng quảng cáo khổng lồ tại Mỹ, Pháp, Tây Ban Nha và Chile.
Kênh NBC - công ty cùng tập đoàn - cũng lồng ghép bộ phim vào phần đưa tin Thế vận hội mùa đông, trong khi các công viên giải trí Universal liên tục khuấy động chiến dịch truyền thông.
Bài hát do ca sĩ nhạc đồng quê Mỹ Jelly Roll, ca sĩ Mexico Carín León thể hiện, nghệ sĩ Canda Circut sản xuất. Theo trang Conversation, Lighter đánh dấu sự thay đổi âm nhạc đáng kể so với dòng nhạc pop đặc trưng chịu ảnh hưởng của châu Âu, Latin và âm hưởng toàn cầu trong các bài hát trước đó.
Nhạc phẩm sử dụng những cụm từ "không còn xiềng xích", "buông bỏ gánh nặng" để ví von trạng thái thăng hoa của cầu thủ trên sân. Nhân vật chính cầu nguyện để thoát khỏi "địa ngục", đồng thời đối mặt với hình ảnh quỷ dữ như một phép ẩn dụ cho thử thách cá nhân. Cách triển khai này khiến khán giả đặt câu hỏi liệu đây còn là bài hát về bóng đá hay chỉ là câu chuyện mang tính cá nhân của Jelly Roll, người thường xuyên nói về đức tin của mình. Một khán giả bình luận trên YouTube: "Cảm xúc, niềm đam mê và nhịp điệu World Cup, tất cả những điều đó đâu rồi?".
Từ đầu những năm 1990, các ca khúc World Cup thường phản ánh phần nào bản sắc của quốc gia đăng cai, đồng thời quảng bá lý tưởng về sự đoàn kết toàn cầu. Ví dụ, bài Hayya Hayya tại World Cup 2022 đề cao thông điệp "Chúng ta tốt đẹp hơn khi ở bên nhau", kết hợp nhịp điệu dân gian Bắc Phi với reggae hiện đại. Ca khúc We Are One (2014) của Jennifer Lopez và Pitbull mang âm hưởng Brazil trong một bản dance sôi động, nhưng vẫn giữ tinh thần toàn cầu: "Thế giới của bạn, của tôi, của chúng ta". Tương tự, Colors (2018) của Jason Derulo tôn vinh niềm tự hào dân tộc đồng thời nhấn mạnh "vẻ đẹp của sự đoàn kết". World Cup từng có những thử nghiệm thể loại, như Time of Our Lives (2006) - một bản pop opera chậm. Nhưng Lighter không phải trường hợp tương tự.
Ca khúc bị nhận xét thiếu đi sự sôi động, cuồng nhiệt như Waka Waka của Shakira (World Cup 2010 Nam Phi), Dar Um Jeito (Chúng ta sẽ tìm ra cách) của Santana (World Cup 2014 Brazil) và The Cup of Life của Ricky Martin (World Cup 1998 Pháp).
"Có lẽ bài hát World Cup tiếp theo vào năm 2030 sẽ mang lại sự phấn khích, đam mê và nhịp điệu mà người hâm mộ yêu thích, và khẳng định lại lý tưởng toàn cầu hóa của môn thể thao này. Còn hiện tại, Lighter vẫn chỉ là một cú sút phạt hỏng", trang Conversation nhận xét.
FIFA World Cup 2026 sẽ diễn ra vào tháng 6 và tháng 7 tại Mỹ, Canada và Mexico. Đây là kỳ World Cup đầu tiên trong lịch sử có 48 đội tham dự, tăng mạnh so với 32 đội trước đây, với tổng số trận đấu dự kiến lên tới 104. Giải sẽ được tổ chức tại khoảng 16 thành phố, phần lớn nằm ở Mỹ. Việc mở rộng quy mô giúp nhiều đội tuyển có cơ hội góp mặt hơn, nhưng cũng làm dấy lên tranh luận về chất lượng chuyên môn và áp lực di chuyển do khoảng cách địa lý lớn.
Đặng Tuấn Chinh sinh ra trong một gia đình lao động nghèo, với cha làm lao công, mẹ làm giúp việc. Anh từng tự mô tả xuất phát điểm của mình là “nghèo 5 không”: không tiền tệ, không quan hệ, không hậu duệ, không lợi thế học vấn và không ngoại hình.
Sau khi tốt nghiệp THPT với 9 điểm khối A, cánh cửa đại học gần như khép lại với anh. Tuy nhiên, thay vì bỏ cuộc, Đặng Tuấn Chinh chọn cách nỗ lực nhiều hơn. Năm 2010, anh theo học ngành diễn viên tại một trường cao đẳng.
Thời sinh viên, anh duy trì lịch trình khắc nghiệt: ban ngày đi học, chiều làm phục vụ tại quán ăn, đêm đạp xe bán bánh giò khắp TP.HCM. Ước mơ khi ấy chỉ đơn giản là có đủ tiền phụ giúp gia đình.
Bước ngoặt đến vào năm 2013 khi Xin lỗi, anh chỉ là thằng bán bánh giò bất ngờ “gây bão” mạng xã hội. Thành công của phim giúp Đặng Tuấn Chinh bước ra ánh sáng, mở ra nhiều cơ hội trong lĩnh vực sản xuất nội dung.
Sau đó, anh tiếp tục thực hiện nhiều sản phẩm được chú ý như Ghét gió! Tại gió làm mắt cay, Chuyện 2 nàng ế hay MV Xin đừng hái hoa.
Nhìn lại thời điểm thực hiện Xin lỗi, anh chỉ là thằng bán bánh giò, Đặng Tuấn Chinh cho biết bối cảnh ngành phim ảnh khi đó còn nhiều hạn chế, kinh phí eo hẹp. Theo anh, dàn diễn viên, trong đó có Nhã Phương và Võ Đình Hiếu, tham gia dự án chủ yếu mang tính hỗ trợ, gần như không có thù lao.
“Giai đoạn 2013, cát sê chủ yếu mang tính hỗ trợ, gần như không có tiền. Thời điểm đó, phim ảnh chưa phát triển như hiện nay nên ai cũng cần cơ hội để được thể hiện và có đất diễn”, anh chia sẻ.
Nam đạo diễn cũng cho biết, ngay cả đến năm 2015, mức cát sê của diễn viên vẫn còn khá khiêm tốn. “Duy Khánh và Hải Triều tham gia Chuyện 2 nàng ế cũng chỉ nhận vài triệu đồng. Nhưng hiện tại, con số này đã tăng lên gấp nhiều lần”, anh nói.
Chia sẻ với chúng tôi, Đặng Tuấn Chinh tiết lộ hiện tại anh và các diễn viên từng hợp tác không còn giữ liên lạc, mỗi người đều có hướng đi riêng trong sự nghiệp.
Dù đạt được thành công nhất định trong lĩnh vực sáng tạo, Đặng Tuấn Chinh vẫn lựa chọn tiếp tục việc học. Anh hoàn thành chương trình thạc sĩ kinh tế tại Đại học Kinh tế TP.HCM. Động lực lớn nhất của anh là lời hứa với người cha đã mất – người luôn mong con trai có cuộc sống ổn định, không còn cảnh nghèo khó. Với anh, tấm bằng thạc sĩ không chỉ là sự ghi nhận về học vấn mà còn mang ý nghĩa tinh thần sâu sắc.
Hiện tại, Đặng Tuấn Chinh không chỉ hoạt động trong lĩnh vực đạo diễn mà còn đảm nhận vai trò giám đốc marketing tại một ngân hàng từ năm 2018. Anh cho biết bản thân vẫn bất ngờ khi có thể cùng lúc theo đuổi hai con đường khác nhau, nhưng tin rằng đó là kết quả của sự nỗ lực và một phần may mắn.
Trong thời gian tới, nam đạo diễn dự định tiếp tục sản xuất các sản phẩm viral, đồng thời phát triển sự nghiệp trong lĩnh vực marketing.