“Du khách thường đánh giá thấp tốc độ mà những tên trộm chuyên nghiệp có thể nhận diện và nhắm mục tiêu vào trang sức, đồ giá trị, đặc biệt tại các khu du lịch đông đúc vào mùa cao điểm”, Blake Asaad, nhà sáng lập kiêm giám đốc sáng tạo của công ty trang sức Goodstone, nói.
Asaad cho rằng những chỗ giấu mà du khách cho là khôn ngoan lại thường rất dễ đoán, khiến đồ có giá trị trở nên dễ bị tìm thấy hơn nhiều.
Để giúp du khách bảo vệ tài sản, Asaad và đội ngũ đã chỉ ra những nơi mà tội phạm thường kiểm tra đầu tiên, đồng thời đưa ra các giải pháp thay thế hiệu quả hơn để bảo vệ nhẫn, đồng hồ, hộ chiếu và các vật dụng quan trọng khác.
Những “chỗ an toàn” nên tránh
Theo Asaad, trộm chuyên nghiệp không mất thời gian “lục tung ngẫu nhiên” phòng khách sạn hay hành lý. Chúng biết chính xác phải tìm ở đâu, bao gồm:
Ngăn kéo phòng tắm và bàn đầu giường: Du khách có thể nghĩ rằng cất đồ khuất tầm mắt sẽ an toàn, nhưng đây lại là những nơi bị kiểm tra đầu tiên.
Ngăn có khóa kéo trong vali: Đừng cảm thấy yên tâm chỉ vì có khóa kéo. Theo Goodstone, đây là nơi trộm có thể kiểm tra chỉ trong vài giây sau khi vào phòng.
Ngăn trước của balo: Tương tự túi khóa kéo trong vali, ngăn trước của balo cũng là “miếng mồi dễ ăn”.
Túi đựng đồ vệ sinh cá nhân: Nhiều người nghĩ việc giấu đồ giữa sữa rửa mặt và dầu gội là kín đáo, nhưng thực tế đây lại là “chiêu quen thuộc” mà trộm đều biết.
Hộp/cuộn đựng trang sức để trên bàn: Việc dùng hộp trang sức sẽ vô nghĩa nếu bạn để nó lộ liễu.
“Bất cứ thứ gì trông như được thiết kế riêng để đựng trang sức đều lập tức báo hiệu giá trị,” Asaad nói. Những tên trộm nhận ra những hộp này ngay, đặc biệt khi có logo thương hiệu hoặc dấu hiệu xa xỉ.
Những nơi nên cất đồ an toàn hơn
Hộp nhỏ, không có dấu hiệu nhận biết: Hãy cất trang sức vào các vật dụng bình thường như hộp thuốc hoặc lọ vitamin du lịch. Điều này giúp chúng “hòa lẫn” với đồ dùng hàng ngày. Vì trộm thường hành động nhanh, chúng ít có thời gian kiểm tra từng món đồ nhỏ nhặt.
Chia nhỏ và cất ở nhiều nơi: Đừng để tất cả trang sức ở một chỗ. Hãy phân tán chúng trong nhiều vị trí khác nhau trong hành lý và phòng.
Việc phân tán giúp giảm rủi ro đáng kể. Ngay cả khi bị phát hiện một chỗ, phần còn lại vẫn an toàn, theo Assad.
Túi ẩn trong túi đựng quần áo: Thay vì dùng những ngăn dễ thấy, hãy tận dụng các ngăn ẩn bên trong túi đựng quần áo. Những ngăn này thường nằm giữa quần áo gấp, ít bị chú ý hơn.
Két sắt du lịch di động: Đừng phụ thuộc vào két sắt của khách sạn. Hãy đầu tư một két mini có dây cáp thép để cố định vào vật chắc chắn trong phòng, giúp bảo vệ tài sản tốt hơn.
Tuy nhiên, theo các chuyên gia, du khách chỉ nên mang theo những gì cần thiết, thay vì mang toàn bộ nữ trang, các món đồ giá trị đi du lịch.
Cách hiệu quả nhất để bảo vệ tài sản là mang ít đi. Khi đóng gói, du khách hãy tự hỏi: “Món này có đáng để mang theo không?”. Nếu câu trả lời là không, hãy để lại ở nhà. Nhiều người mang trang sức phòng khi cần nhưng thực tế không dùng đến. Chỉ mang những gì chắc chắn sử dụng sẽ giảm rủi ro lẫn lo lắng.
“Khi bạn ra ngoài tham quan, đeo trang sức trên người thường an toàn hơn là để lại trong phòng khách sạn. Trộm thường nhắm vào những đồ không có người trông coi”, Asaad nói.
Trong bài viết trên, tác giả Siobhan Grogan mô tả khung cảnh buổi trưa ở chợ trung tâm Dương Đông - khu vực nhộn nhịp nhất của Phú Quốc: “Đến giờ trưa tại chợ trung tâm Dương Đông, gần như không còn bóng dáng du khách… Người dân dừng xe ngay trước sạp để mua trái cây, hải sản tươi từ tàu vừa cập bến”.
Hình ảnh này mang đến cho độc giả Anh - vốn quen với những khu chợ đã được “du lịch hóa” - một cảm nhận khác biệt: một nhịp sống đời thường, chân chất và vẫn đậm nét địa phương.
Bài viết cũng cho thấy Phú Quốc đang trong giai đoạn phát triển mạnh mẽ. Tác giả mô tả: “Chợ đêm của thị trấn đang mở cửa đón du khách....; phố phường treo đèn lồng và dây đèn lung linh; trái cây tươi được xay thành sinh tố hay rưới sô cô la...”.
Đó là hình ảnh của một Phú Quốc đang dần hội nhập với dòng chảy du lịch quốc tế, nhưng vẫn giữ được sự duyên dáng và gần gũi, chưa bị cuốn vào quá trình “du lịch hóa” quá nhanh.
Không chỉ có những bãi biển cát trắng, Phú Quốc còn gây ấn tượng khi hơn 1/2 diện tích được bao phủ bởi rừng nhiệt đới và được Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên hợp quốc (UNESCO) công nhận là Khu dự trữ sinh quyển thế giới. Yếu tố này đặc biệt hấp dẫn với du khách Anh yêu thiên nhiên, mang đến những trải nghiệm khám phá đa dạng hơn so với các điểm đến đã quá nổi tiếng.
Một trong những lý do khiến Phú Quốc ngày càng thu hút sự quan tâm là việc du lịch Việt Nam đang mở cửa mạnh mẽ. The Independent dẫn số liệu cho thấy lượng khách Anh tới Việt Nam tăng nhanh trong năm 2025, một phần nhờ chính sách miễn thị thực lên tới 45 ngày.
Hiện nay Phú Quốc đang được định vị là một điểm đến chiến lược trên bản đồ du lịch Việt Nam. Hàng loạt dự án hạ tầng như mở rộng sân bay, phát triển cảng phà quốc tế, cùng sự xuất hiện của các khu nghỉ dưỡng cao cấp, cho thấy tham vọng phát triển của hòn đảo.
Tuy nhiên, bài viết cũng gửi gắm một thông điệp: phát triển du lịch cần song hành với bảo tồn bản sắc và thiên nhiên.
Phú Quốc đang trở thành một ví dụ điển hình, khi các khu nghỉ dưỡng hiện đại vẫn tồn tại song song với những trải nghiệm đời thường như chợ quê, vườn tiêu hay làng chài.
Khép lại bài viết là một hình ảnh giàu cảm xúc: tác giả thưởng thức hải sản tươi trong ánh hoàng hôn, quan sát ánh đèn từ các tàu đánh cá dần lóe sáng khi màn đêm buông xuống.
“Cuộc sống truyền thống của đảo vẫn trôi qua bình dị, bất chấp những thay đổi trong tương lai”.
Không chỉ đơn thuần giới thiệu một điểm đến, bài viết còn gợi lên cảm giác hoài niệm và sự bình yên - điều khiến Phú Quốc trở nên khác biệt và gần gũi với nhu cầu tìm kiếm trải nghiệm chân thực của du khách Anh.
Qua góc nhìn của một tờ báo uy tín như The Independent, Phú Quốc đang nổi lên như một lựa chọn đáng cân nhắc, thậm chí là “ứng cử viên sáng giá” thay thế Phuket đối với những du khách muốn khám phá biển đảo Đông Nam Á. Sức hấp dẫn của hòn đảo không chỉ nằm ở bãi biển đẹp hay hải sản tươi ngon, mà còn ở chính nhịp sống địa phương - nơi du lịch hiện đại và văn hóa bản địa đang cùng tồn tại một cách hài hòa.
Buổi sáng, khi thành phố Huế còn chưa thực sự thức giấc, làn sương mỏng vẫn còn lững lờ trên mặt sông. Ánh nắng đầu ngày len qua những tán cây, rải xuống những vệt sáng vàng nhạt, khiến không gian trở nên trong trẻo và yên ả.
Hai bên bờ, những hàng cây cổ thụ nối dài, tỏa bóng mát, lá xanh rung rinh theo từng cơn gió nhẹ, tạo nên thứ âm thanh xào xạc rất riêng của Huế.
Dọc theo những bãi cỏ ven sông, sắc xanh hiện lên mềm mại và tươi non.
Những thảm cỏ được chăm sóc cẩn thận, trải dài như những tấm thảm tự nhiên, vài người dân tập thể dục, đi dạo hoặc đơn giản là ngồi nghỉ chân, tận hưởng không khí trong lành, mát dịu.
Không gian ấy vừa gần gũi, vừa thơ mộng, khiến ai một lần ghé qua cũng muốn chậm lại để cảm nhận.
Càng về chiều, ánh nắng dần vàng hơn nhưng vẫn không quá gay gắt. Mặt sông lấp lánh phản chiếu bầu trời xanh, thỉnh thoảng có vài con thuyền nhỏ lững lờ trôi, tạo nên những gợn sóng nhẹ.
Hai bờ sông như được phủ kín bởi màu xanh của cây cối, góp phần giữ cho không gian luôn mát lành.
Thời điểm hoàng hôn là lúc người Huế cùng du khách tập trung về hai bên bờ sông Hương nhiều nhất. Người ngồi bệt xuống thảm cỏ, người trải bạt, có cặp đôi nằm hẳn xuống bờ xanh tận hưởng làn gió mát lạnh sảng khoái từ dưới sông thổi lên.
Bạn Phan Anh Tú (trú TP Huế) nói rằng bãi cỏ xanh hai bờ sông Hương những năm gần đây đã trở thành điểm đến không thể bỏ qua với người dân, du khách vào dịp hè.
"Sau một ngày làm việc mệt mỏi, còn gì tuyệt hơn khi được nằm thoải người dọc bờ sông Hương để hít thở không khí trong lành, mùi thơm từ cây cỏ. Huế giữ được hai bờ sông Hương xanh mát, sạch sẽ là điều rất quý", anh Tú nói.
Không chỉ là một dòng sông, sông Hương còn là linh hồn của Huế. Việc gìn giữ và phát triển không gian xanh hai bên bờ sông đã và đang góp phần tạo nên diện mạo đô thị sinh thái đặc trưng. Người dân và du khách có thể dễ dàng cảm nhận một Huế rất khác - không ồn ào, không vội vã, mà trầm lắng, dịu dàng và đầy chất thơ.
Ông Lê Như Chinh, Giám đốc Trung tâm Công viên cây xanh Huế, cho biết trung tâm thường xuyên cử người cắt tỉa, dọn rác, tưới tắn cho bãi cỏ xanh dọc hai bờ sông Hương đoạn thuộc các công viên trung tâm thành phố.
"Chúng tôi luôn cố gắng để bãi cỏ xanh ấy thật sạch sẽ, xanh tươi và là nơi nghỉ ngơi, vui chơi của người dân thành phố", ông Chinh nói.
Giữa nhịp sống hiện đại, câu chuyện "Huế xanh" bên dòng sông Hương không chỉ là vẻ đẹp của cảnh quan, mà còn là minh chứng cho nỗ lực bảo tồn thiên nhiên và gìn giữ bản sắc của một đô thị di sản.
Một Huế xanh, trong lành và bình yên - đủ để níu chân bất kỳ ai đã từng ghé đến.
Trong hàng trăm lễ hội địa phương diễn ra mỗi năm trên khắp Nhật Bản, Lễ tưởng niệm Enrei Onodachi được biết đến là lễ hội ngắn đất nước khi diễn ra trong vòng 15-20 giây.
Enrei Onodachi được tổ chức hai lần mỗi năm vào tháng 6 và tháng 10 tại Công viên Enrei Onodachi, nằm ở đèo Shiojiri thuộc tỉnh Nagano, nhằm tưởng nhớ những chuyến ghé thăm trước đây của hai Thiên hoàng Minh Trị và Chiêu Hòa.
Trong hành trình qua vùng này, hai hoàng đế chỉ dừng chân trong thời gian rất ngắn. Sau này, người tái hiện các chuyến thăm chớp nhoáng này bằng cách tổ chức lễ hội diễn ra chỉ trong vài giây.
Lễ hội mùa xuân tưởng niệm chuyến thăm của Thiên hoàng Minh Trị vào ngày 24/6/1880, trong khi lễ hội mùa thu đánh dấu chuyến ghé thăm của Thiên hoàng Hirohito vào ngày 14/10/1947.
Dù ngắn ngủi, sự kiện vẫn thu hút đông đảo người xem, các nhà sử học và du khách tò mò, những người tụ họp để chứng kiến một nghi lễ kết thúc gần như ngay khi vừa bắt đầu.
Lễ hội bắt đầu từ năm 1916, không lâu sau khi các làng Hirano, Nagaji, Shiojiri và Chikumachi dựng một bia đá để tưởng niệm chuyến thăm năm 1880 của Thiên hoàng Minh Trị. Sau chuyến thăm của Thiên hoàng Chiêu Hòa năm 1947, lễ hội mùa thu cũng được hình thành.
Nghi lễ chính thường diễn ra vào khoảng 10h. Khi người phụ trách hô "Tất cả, cúi đầu", những người tham gia đồng loạt cúi đầu để tưởng niệm và sau cái cúi ngắn ngủi ấy, lễ hội kết thúc. Trước năm 2006, toàn bộ sự kiện chỉ kéo dài 10 giây. Đến lễ hội mùa xuân năm 2006, thời lượng được kéo dài lên một phút sau khi chính quyền thành phố Okaya cho rằng 10 giây "quá ngắn để thể hiện sự tôn kính".
Tuy nhiên, ngay trong lễ hội mùa thu cùng năm, thời gian lại bị rút xuống còn 30 giây vì chính quyền thành phố Shiojiri nhận định "một phút là quá dài". Đến mùa thu năm 2007, hai thành phố thống nhất thời lượng 20 giây. Tháng 10/2023, lễ hội mùa thu từng rút xuống còn 15 giây, nhưng đến năm 2024, thời lượng lại quay về mức 20 giây.
Dù diễn ra chớp nhoáng, lễ hội vẫn có sự tham dự của các quan chức từ hai thành phố Shiojiri và Okaya, bao gồm thị trưởng, hội đồng thành phố cùng hàng trăm người dân, du khách. Nghi thức ngắn gọn tượng trưng cho sự tôn kính đối với các chuyến viếng thăm của hoàng gia, đồng thời nhắc nhớ về mối liên hệ lịch sử giữa địa phương và hoàng thất Nhật Bản.
Ngoài lễ hội ngắn nhất nước, Nagano còn là nơi đăng cai Thế vận hội Mùa đông 1998 và được du khách ví như "thiên đường của các môn thể thao ngoài trời" như trượt tuyết, chơi ván trượt. Nagano cũng được mệnh danh là "nóc nhà Nhật Bản" khi sở hữu những dãy núi cao nhất nước
Những cộng đồng nông thôn tại đây vẫn giữ nguyên nếp sống hàng trăm năm qua. Các ngôi làng như Tsumago và Narai mang vẻ đẹp như bước ra từ một bộ phim về samurai. Những lễ hội sôi động được tổ chức đều đặn mỗi năm, lâu đài Matsumoto với những bức tường đen uy nghiêm được bảo tồn nguyên vẹn.
Bên cạnh đó, Nagano còn thu hút du khách nhờ các làng suối nước nóng (onsen) - nơi mọi người vừa thả lỏng trong làn nước ấm áp vừa có thể tận hưởng không gian núi rừng. Khu nghỉ dưỡng Karuizawa với nhiều ngôi nhà nhỏ độc đáo là điểm đến yêu thích của nhiều du khách.
Từ Tokyo, cách thuận tiện nhất để đến phía bắc Nagano là đi tàu cao tốc Hokuriku Shinkansen. Muốn đến khu vực trung tâm Nagano, Matsumoto, du khách có thể đi tàu trực tiếp từ ga Shinjuku của Tokyo hoặc từ ga Nagoya thuộc tỉnh Aichi. Ngoài ra, các tuyến xe buýt đường dài cũng kết nối Nagano với nhiều thành phố khác khắp nước.