Nhiều ổ cắm điện hiện nay cũng tích hợp cổng USB, USB-A hoặc USB-C, nhằm giúp người dùng thuận tiện hơn trong việc sạc pin. Tuy nhiên, liệu chúng có an toàn? Theo BGR, việc sử dụng ổ cắm điện USB thay bộ sạc thông thường là hoàn toàn an toàn, miễn là người dùng lưu ý đến một số yêu cầu cụ thể về an toàn và bảo mật.
Đầu tiên, khi lắp đặt ổ cắm điện USB tại nhà, người dùng nên chọn sản phẩm chất lượng cao để đảm bảo an toàn cho thiết bị và ngôi nhà của mình. Tại các văn phòng hoặc địa điểm công cộng như quán cà phê và khách sạn, người dùng có thể yên tâm hơn khi tin tưởng vào chất lượng ổ cắm mà chủ sở hữu đã lắp đặt. Tuy nhiên, vấn đề an ninh trở nên nghiêm trọng hơn khi sử dụng ổ cắm điện USB công cộng, vì cáp USB có khả năng truyền dữ liệu, cho phép một số kẻ tấn công lợi dụng để xâm nhập vào thiết bị của người dùng trong khi họ đang sạc.
Việc bổ sung cổng USB cho các ổ cắm điện trong nhà là một ý tưởng hợp lý, vì nhiều thiết bị hiện nay sử dụng cáp USB để sạc. Ổ cắm điện USB không chỉ tiện lợi mà còn giúp giảm thiểu việc sử dụng nhiều bộ sạc. Tuy nhiên, người dùng cần chọn ổ cắm điện USB có khả năng cung cấp đủ điện năng cho tất cả thiết bị một cách an toàn. Khi mua ổ cắm điện USB gắn tường, người dùng nên tìm kiếm chứng nhận UL, đảm bảo sản phẩm đã vượt qua các bài kiểm tra an toàn và chất lượng.
Ngoài ra, người dùng cũng nên chọn ổ cắm điện USB có chức năng bảo vệ quá dòng để bảo vệ thiết bị của mình. Các cổng USB cần hỗ trợ USB Power Delivery, vốn quan trọng vì các thiết bị như iPhone và điện thoại Android có thể yêu cầu mức công suất khác nhau khi sạc.
Về vấn đề an ninh mạng, trong khi việc sử dụng ở nơi công cộng đối mặt với các rủi ro, người dùng không cần quá lo lắng khi lắp đặt ổ cắm điện USB tại nhà vì mọi thứ đều dưới quyền kiểm soát của bản thân. Nguyên tắc chung là nên sử dụng bộ sạc khi ở nơi công cộng thay vì cắm trực tiếp điện thoại vào ổ cắm USB trên tường, trừ khi có thiết bị chặn dữ liệu hoặc sử dụng cáp USB-C không thể truyền dữ liệu.
Theo đó, máy tính trở nên 'kiệt sức' chủ yếu do sự tích tụ của 'rác' kỹ thuật số và hệ quả tất yếu từ quá trình vận hành hệ điều hành lâu ngày. Sự bừa bộn này vắt kiệt bộ nhớ và không gian lưu trữ, làm giảm tốc độ đọc/ghi dữ liệu và triệt tiêu khả năng phản hồi nhanh nhạy của hệ thống.
Một chiếc PC Windows không thực sự yếu đi theo năm tháng vì linh kiện cũ kỹ. Thủ phạm đầu tiên chính là Bloatware (phần mềm rác). Ngay từ khi đập hộp, máy tính thường không 'sạch' như chúng ta tưởng. Các nhà sản xuất (OEM) thường cài sẵn hàng loạt bản dùng thử diệt virus, công cụ hỗ trợ và game quảng cáo để thu tiền từ các đối tác phần mềm. Chúng được thiết lập để tự khởi động, âm thầm chiếm dụng tài nguyên ngay cả khi chưa bao giờ được mở ra.
Theo thời gian, tình trạng này càng tồi tệ hơn khi bạn cài đặt thêm phần mềm cá nhân. Các nhà phát triển luôn muốn ứng dụng của họ phản hồi tức thì, nên họ mặc định cho chúng chạy ngầm hoặc tự động cập nhật. Kết quả là hàng chục tiến trình ẩn từ dịch vụ lưu trữ đám mây đến trình cập nhật phần mềm liên tục 'xâu xé' từng chu kỳ xử lý của CPU và dung lượng RAM ít ỏi.
Để khắc phục, hãy trực tiếp can thiệp và loại bỏ những yếu tố đang rút cạn tài nguyên của máy tính Windows:
Bên cạnh đó, phòng bệnh hơn chữa bệnh. Để giữ máy tính luôn như mới, bạn cần thay đổi cách cài đặt phần mềm như sau:
Tóm lại, hiệu năng của máy tính không do thời gian quyết định, mà do cách bạn quản lý tài nguyên. Một chiếc PC chạy nhanh hay chậm nằm ở chính kỷ luật bảo trì của người dùng.
Trước khi USB-C trở thành chuẩn kết nối chung cho mọi thiết bị từ Android đến iPhone, thế giới smartphone từng trải qua một thời kỳ đầy hỗn loạn với những cổng sạc độc quyền cho từng hãng, cũng như sở hữu những hình thù kỳ quặc mà người dùng trẻ ngày nay có lẽ chưa từng nhìn thấy.
Nhờ sự thúc đẩy mạnh mẽ từ Liên minh châu Âu (EU), USB-C giờ đây là tiêu chuẩn vàng nhờ khả năng truyền dữ liệu siêu tốc, xuất hình ảnh 4K và sạc nhanh công suất lớn. Tuy nhiên, khi lật lại lịch sử, các 'ông lớn' công nghệ từng có những tham vọng riêng với những cổng kết nối độc quyền mà mỗi lần mất dây cáp là một lần khốn khổ.
Trước khi có Lightning hay USB-C, những chiếc iPhone đời đầu sử dụng cổng sạc 30 chân (30-pin) với kích thước bề ngang gần như chiếm trọn cạnh dưới máy. Dù cho có vẻ ngoài cồng kềnh, nhưng nó lại là một sợi cáp đa năng khi có thể xử lý cùng lúc tín hiệu âm thanh analog, video, hỗ trợ cả giao thức FireWire lẫn USB. Tuy nhiên, việc không thể cắm đảo chiều và độ bền kém đã khiến Apple khai tử nó vào năm 2012 để nhường chỗ cho cổng Lightning nhỏ gọn hơn.
Các tín đồ dòng Walkman hay Cybershot thời xưa chắc chắn không quên được FastPort. Thay vì đút vào sâu trong thân máy, cổng này có thiết kế dạng bề mặt với 12 chân tiếp xúc và hai móc cài chắc chắn. Dù đa năng khi cho phép kết nối loa ngoài, tai nghe và sạc cùng lúc qua một hệ thống 'cầu nối', nhưng thiết kế độc quyền này lại là rào cản lớn khi người dùng muốn thay thế phụ kiện bên thứ ba.
Vào đầu những năm 2000, Motorola giới thiệu cổng CE Bus trên dòng V60. Đây có lẽ là cổng kết nối lớn nhất lịch sử điện thoại khi chiếm gần như toàn bộ cạnh dưới. Nó mạnh mẽ đến mức tích hợp được mọi tín hiệu cần thiết, nhưng khi Motorola chuyển sang làm điện thoại mỏng (như dòng Razr V3), CE Bus quá dày để tồn tại. Cuối cùng, nó buộc phải nhường chỗ cho Mini-USB nhỏ bé hơn.
Ra mắt năm 2007, Micro-USB từng là giải pháp hàng đầu cho tình trạng loạn cổng sạc. Với thiết kế hình thang nhỏ gọn và độ bền cao hơn Mini-USB, nó trở thành tiêu chuẩn chung cho toàn bộ thế giới Android trong suốt một thập kỷ. Dù thành công rực rỡ, nhưng sự ra đời của USB-C với tốc độ vượt trội và khả năng cắm hai chiều đã chính thức đẩy Micro-USB vào bảo tàng công nghệ.
Sự cố xảy ra hôm 19/4, khi tên lửa New Glenn của Blue Origin, công ty hàng không vũ trụ do tỷ phú Jeff Bezos sáng lập, cất cánh trong nhiệm vụ thứ ba mang tên New Glenn 3 từ Căn cứ Lực lượng Vũ trụ Cape Canaveral ở Florida.
Vụ phóng ban đầu diễn ra theo đúng kế hoạch, đưa vệ tinh Internet BlueBird 7 của công ty AST SpaceMobile lên không gian. Quá trình thu hồi tầng thứ nhất của tên lửa cũng diễn ra suôn sẻ khi nó đáp xuống tàu không người lái Jacklyn ở Đại Tây Dương. Tầng tên lửa này đã thực hiện thành công chuyến bay vào tháng 11 năm ngoái, được Blue Origin tân trang, đổi động cơ và lần đầu tái sử dụng trong chuyến bay hôm 19/4.
Tuy nhiên, Blue Origin và AST SpaceMobile sau đó xác nhận, BlueBird 7 bị đưa vào quỹ đạo thấp hơn dự kiến, khiến vệ tinh không thể duy trì hoạt động và chi phí dự kiến được bồi hoàn theo chính sách bảo hiểm. Lực lượng Vũ trụ Mỹ cho biết, tầng trên của New Glenn và vệ tinh đã rơi trở lại khí quyển hôm 20/4.
Dave Limp, CEO Blue Origin, thông báo rằng theo dữ liệu sơ bộ, một trong các động cơ tầng trên của tên lửa đã không tạo ra đủ lực đẩy. Cơ quan Hàng không Liên bang Mỹ (FAA) đang chỉ thị công ty điều tra sự cố, đồng nghĩa New Glenn sẽ không thể phóng cho đến khi cuộc điều tra hoàn tất. Điều này có thể ảnh hưởng đến tham vọng tiến hành thêm 12 vụ phóng tên lửa của Blue Origin trong năm nay.
BlueBird 7 là vệ tinh cung cấp Internet trực tiếp cho điện thoại di động, thuộc thế hệ thứ hai (Block 2) của dòng vệ tinh BlueBird. Đến nay, mới chỉ có một vệ tinh BlueBird Block 2 hoạt động trên đúng quỹ đạo, được phóng vào tháng 12 năm ngoái bằng tên lửa Ấn Độ. Đây là một trong những vệ tinh lớn nhất ngoài không gian với ăng-ten có diện tích 223 m2. Chúng lớn hơn đáng kể so với thế hệ cũ, vốn có ăng-ten rộng 64,4 m2 và đã có 5 chiếc bay lên quỹ đạo Trái Đất tầm thấp.
New Glenn là tên lửa hai tầng cao 98 m và đặt tên theo John Glenn, người Mỹ đầu tiên bay quanh quỹ đạo Trái Đất năm 1962. Với khả năng chở 50 tấn lên quỹ đạo Trái Đất tầm thấp, nó có sức mạnh gần bằng tên lửa Falcon Heavy của SpaceX và gần gấp đôi tên lửa Vulcan Centaur mới của United Launch Alliance. Tầng thứ nhất của New Glenn được thiết kế để tái sử dụng, dự kiến có thể bay ít nhất 25 lần.
Hiện chưa rõ sự cố hôm 19/4 ảnh hưởng thế nào đến những vụ phóng tên lửa New Glenn trong tương lai, bao gồm cả kế hoạch đổ bộ Mặt Trăng bằng tàu không người lái của Blue Origin cuối năm nay. Công ty đang dùng nguyên mẫu tàu đổ bộ Blue Moon Mark 1 (MK1) làm phương tiện thử nghiệm để phát triển tàu MK2 lớn hơn nhiều, dự kiến hỗ trợ các nhiệm vụ đưa phi hành đoàn đến cực nam Mặt Trăng trong chương trình Artemis của NASA.