Ngày 9.4, phóng viên Thanh Niên có mặt tại khu vực đường Nguyễn Thị Da (ấp 4, xã Bình Mỹ, TP.HCM) để ghi nhận thực tế theo đơn phản ánh của người dân về một xưởng inox gây tiếng ồn và độ rung trong khu dân cư.
Khoảng 14 giờ, tại khu vực này, chúng tôi ghi nhận có những âm thanh lớn, tiếng động mạnh phát ra từ bên trong xưởng inox của Công ty CP sản xuất và thương mại Inox An Phát do ông Trần Mão làm giám đốc.
Dẫn chúng tôi vào nhà, ông Lê Văn Hùng (người dân địa phương) chỉ cho phóng viên thấy nhiều vết nứt kéo dài trên tường gạch ở cả nhà trước và nhà sau. Ông Hùng khẳng định các vết nứt này xuất hiện và ngày càng nghiêm trọng do độ rung từ máy móc của xưởng inox ông Mão gây ra trong quá trình hoạt động.
“Mỗi khi xưởng hoạt động, tiếng ồn và độ rung cảm nhận rất rõ dù đứng cách xa 30 m. Thậm chí cách ra tới tận bờ sông khoảng 100 m vẫn nghe thấy tiếng máy chạy”, ông Hùng bức xúc nói.
Theo ông Hùng, điều khiến gia đình ông mệt mỏi là tình trạng này đã kéo dài nhiều năm, dù các cơ quan chức năng từng xuống kiểm tra nhưng khi có đoàn kiểm tra thì xưởng lại không chạy máy lớn hoặc chỉ vận hành các loại máy nhẹ nên chưa xử lý dứt điểm được.
Trao đổi trực tiếp với phóng viên Thanh Niên, ông Trần Mão, Giám đốc Công ty CP sản xuất và thương mại Inox An Phát, thừa nhận trong quá trình sản xuất khó tránh khỏi tiếng ồn, đặc biệt là từ các dòng máy dập cũ. Tuy nhiên, ông Mão phản bác ý kiến cho rằng xưởng hoạt động gây ồn suốt ngày đêm.
Ông Mão cho biết: “Từ tháng 5.2025, tôi đã đầu tư máy laser hiện đại để giảm thiểu 95% tiếng ồn so với trước đây. Các máy dập cũ hiện nay chỉ sử dụng khoảng 5% thời gian trong tháng khi có đơn hàng gấp. Về phản ánh nứt nhà, tôi đã có ghi nhận hình ảnh từ khi mới chuyển về vào cuối năm 2022, lúc đó nhà ông Hùng đã có những vết nứt sẵn do nhà cũ xây dựng nhiều năm”.
Dù khẳng định các lần kiểm tra đột xuất của cơ quan chức năng (hơn 10 lần trước đây và 2 lần sau thời điểm sáp nhập địa phương tháng 7.2025) đều cho kết quả nằm trong giới hạn cho phép, nhưng ông Mão vẫn bày tỏ thiện chí khắc phục để giữ tình làng nghĩa xóm.
“Tới đây, tôi sẽ thực hiện phương án cách âm hoàn toàn bằng cách lắp đặt các tấm panel tiêu âm, cách nhiệt bao quanh máy dập. Dưới chân máy cũng đã có các tấm giảm chấn theo công nghệ Nhật Bản. Nếu sau khi cách âm mà vẫn không giải quyết được phiền hà cho hàng xóm, tôi sẽ tính đến phương án di dời xưởng đi nơi khác”, ông Mão chia sẻ.
Liên quan đến vụ việc này, trao đổi với phóng viên, một lãnh đạo địa phương cho biết từ khi sáp nhập địa bàn, chính quyền đã giải quyết, xử lý sát sao các trường hợp phản ánh người dân.
Hiện địa bàn xã có hơn 1.000 doanh nghiệp nằm xen cài trong khu dân cư, đây là áp lực lớn trong công tác quản lý môi trường, khí thải và tiếng ồn và địa phương cũng đang xử lý quyết liệt.
Sau khi tiếp nhận thông tin và các bằng chứng hình ảnh, video từ phóng viên Thanh Niên, lãnh đạo địa phương khẳng định sẽ sớm chỉ đạo các bộ phận chuyên môn kiểm tra lại thực tế tại xưởng inox trên đường Nguyễn Thị Da. Quan điểm của chính quyền là kiên quyết xử lý các trường hợp vi phạm về môi trường, gây ảnh hưởng đến đời sống người dân, đồng thời yêu cầu doanh nghiệp phải có biện pháp khắc phục triệt để nếu các chỉ số về tiếng ồn, độ rung vượt ngưỡng.
Thú thực là khi đứng giữa lòng Sài Gòn - TP.HCM rực rỡ của năm 2026 này, nhìn những bảng hiệu LED lấp lánh trên phố đi bộ Nguyễn Huệ (TP.HCM), trong đầu tôi lại hiện lên một hình ảnh chẳng liên quan chút nào. Đó là mùi dầu hỏa nồng hắc từ "chiếc đèn Huê Kỳ" và tiếng lạch cạch của chiếc quạt nan cũ kỹ giữa trưa hè oi ả. Với những đứa trẻ sinh ra ngay sau ngày đất nước thống nhất như tôi, ký ức về thành phố không bắt đầu bằng những tòa nhà chọc trời. Nó bắt đầu bằng bóng tối và những sự chờ đợi.
Trở lại cái thời cắt điện luân phiên ấy gian khó thật nhưng cũng đầy tình nghĩa. Hễ điện tắt là cả xóm lại kéo nhau ra vỉa hè hóng gió, tiếng máy nổ "bạch bạch" của mấy nhà khá giả vang lên xé toạc cái tĩnh lặng của đêm đen.
Và trong ánh đèn lờ mờ ấy, hình ảnh những chú thợ điện vai vác thang tre, len lỏi qua từng con hẻm nhỏ với bộ đồ bảo hộ sờn cũ đã trở thành một phần của tuổi thơ tôi. Họ không chỉ đi sửa dây điện chằng chịt như mạng nhện đâu. Tôi cảm giác họ đang chắt chiu từng tia sáng để nối lại niềm hy vọng cho một thành phố vừa đi qua bão táp chiến tranh.
Rồi Sài Gòn chuyển mình. Thập niên 90 và những năm đầu thế kỷ 21 chứng kiến một sự lột xác ngoạn mục. Những trạm biến áp 110 kV, 220 kV mọc lên, đóng vai trò như những "trái tim" khổng lồ bơm sức sống cho vùng đất năng động nhất cả nước này. Tôi vẫn nhớ cảm giác choáng ngợp khi lần đầu thấy đèn cao áp rực sáng dọc đại lộ Đông Tây. Chao ôi, nó đẹp lạ lùng! Nhưng có một cuộc cách mạng khác, lặng lẽ hơn mà có lẽ ít người để ý: Chiến dịch ngầm hóa lưới điện.
Chưa kể đến việc an toàn, cái hay nhất là nhìn lên bầu trời thành phố hôm nay, bạn sẽ không còn thấy những "búi dây" đen kịt che lấp màu xanh của mây trời nữa. Những hàng cột điện thô kệch đã lùi bước, nhường chỗ cho không gian kiến trúc thông thoáng. Dòng điện bây giờ đã được giấu kín vào lòng đất, trở thành những mạch máu ngầm bền bỉ, mặc kệ những cơn mưa rào bất chợt hay giông bão phương Nam, ánh sáng vẫn chưa bao giờ lỗi nhịp.
50 năm ngành điện thành phố - một nửa thế kỷ, một hành trình dài dằng dặc từ việc phải đóng cắt điện bằng tay cho đến lúc làm chủ công nghệ 4.0. Giờ đây, ngồi trong một quán cà phê nhỏ ven sông, tôi có thể thanh toán hóa đơn điện chỉ bằng một cái chạm nhẹ trên smartphone. Tiện lợi đến mức đôi khi mình quên mất sự hiện diện của nó. Không còn cảnh nhân viên cầm sổ gõ cửa từng nhà, thay vào đó là hệ thống đo xa và trung tâm điều khiển từ xa cực kỳ hiện đại. Thậm chí, nhiều khi sự cố được xử lý xong xuôi trong tích tắc trước cả khi khách hàng kịp nhận ra.
Thế nhưng, dù hiện đại đến đâu, cái "chất" của người thợ điện Sài Gòn - TP.HCM vẫn vậy. Vẫn là màu áo cam rực rỡ đó, nhưng giờ họ là những "kỹ sư số", âm thầm gác đêm cho ánh sáng của những tòa nhà chọc trời và các dây chuyền sản xuất công nghệ cao.
Đêm nay, đứng từ trên cao nhìn xuống, Sài Gòn hiện ra như một dải ngân hà lộng lẫy. Tôi chợt nhận ra sự vĩ đại đôi khi chẳng nằm ở những tượng đài sừng sững, mà nằm chính ở mạch điện ngầm đang lặng lẽ chảy dưới chân mình.
Kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Tổng công ty Điện lực TP.HCM (EVNHCMC), tôi muốn gửi một lời cảm ơn chân thành đến "những người giữ lửa" thầm lặng. Ánh điện hôm nay không chỉ thắp sáng những ngôi nhà, mà còn thắp sáng cả khát vọng vươn tầm quốc tế của một đô thị đặc biệt. Sài Gòn - TP.HCM năm 2026, ánh sáng vẫn lung linh trên dòng kênh Nhiêu Lộc, viết tiếp một hành trình 50 năm kiên cường và rực rỡ của EVNHCMC.
Những ngày đầu tháng 4, người dân xã Thanh Bồng (Quảng Ngãi) bước vào cao điểm vụ khai thác quế. Trong đó, một cây quế hơn 50 năm tuổi, kích thước hơn một người ôm vừa được người dân đưa vào thu hoạch đã thu hút sự quan tâm.
Theo ghi nhận, cây quế có thân lớn, đường kính hơn một vòng tay người ôm, cao gần 30 m. Ba người đàn ông phối hợp bóc lớp vỏ quế dày trên thân cây. Người dùng tay kéo lớp vỏ, người khác dùng dao cạy, người còn lại hỗ trợ phía dưới. Sau khi bóc, phần thân để lộ lớp gỗ màu vàng nhạt, nhựa quế chảy thành từng vệt dài.
Anh Hồ Văn Trường (ở xã Thanh Bồng), người đăng tải hình ảnh khai thác vỏ cây quế hơn 50 năm tuổi lên mạng xã hội, cho biết khoảng 9 giờ ngày 8.4, người dân thôn Cưa, xã Thanh Bồng vào vườn khai thác quế và chụp lại gửi cho anh. Nhận thấy cây quế có kích thước lớn hiếm gặp, anh đã đăng tải lên mạng xã hội.
"Cây quế này to hơn một người ôm, cao gần 30 m. Sau khi khai thác, sản lượng vỏ ước đạt khoảng 600 - 700 kg", anh Trường nói.
Tại "thủ phủ" quế Trà Bồng, mỗi năm có hai đợt thu hoạch chính. Đợt thứ nhất từ cuối tháng 2 đến hết tháng 4, được đồng bào Cor gọi là "mùa tiên"; đợt thứ hai từ tháng 7 đến tháng 8, khi vỏ quế dễ bóc và có hàm lượng tinh dầu cao.
Trao đổi với PV Thanh Niên, ông Hồ Văn Thịnh, Phó chủ tịch UBND xã Thanh Bồng, cho biết toàn xã hiện có hơn 10 ha trồng quế. Tuy nhiên, năm nay giá quế có xu hướng giảm, dao động từ 32.000 - 37.000 đồng/kg quế khô, ảnh hưởng đến thu nhập của người trồng.
"Trên địa bàn, người dân chủ yếu trồng quế và keo. Thời gian tới, địa phương sẽ định hướng phát triển thêm cây dược liệu nhằm đa dạng hóa cây trồng, nâng cao hiệu quả kinh tế", ông Thịnh thông tin.
Triển lãm ảnh Lyon - TP.HCM được Tổng lãnh sự quán Pháp tại TP.HCM tổ chức nhân kỷ niệm 53 năm thiết lập quan hệ ngoại giao giữa Pháp và Việt Nam. Hai nhiếp ảnh gia được chọn ảnh cho cuộc triển lãm cũng là một điểm nhấn của tình hữu nghị.
Các bức ảnh về TP.HCM do nhiếp ảnh gia người Pháp Adrien Jean sinh sống tại Việt Nam từ năm 2014, thực hiện. Còn tác giả của những bức ảnh về TP.Lyon là nhiếp ảnh gia Tony Noël, người Pháp gốc Việt, chuyên khai thác các góc ảnh về đời sống thị thành, từng hợp tác với TP.Lyon trong quá trình trang trí các tuyến tàu điện.
Tại buổi khai mạc triển lãm, Tổng lãnh sự Pháp tại TP.HCM Etienne Ranaivoson nhắc lại việc hai nước đã nâng tầm quan hệ song phương lên mức đối tác chiến lược toàn diện, được ký kết vào tháng 10.2024 trong chuyến thăm Pháp của Tổng Bí thư Tô Lâm.
Quan hệ Việt - Pháp đã và đang được củng cố trên nhiều phương diện, trong đó có mối quan hệ kết nghĩa giữa TP.Lyon và TP.HCM, thiết lập từ năm 1990 và được cụ thể hóa qua nhiều chương trình hợp tác về văn hóa, kinh tế, giáo dục… Có thể kể đến các công trình ở TP.HCM đã được Lyon - vốn có tên cổ là Lugdunum (Pháo đài Ánh sáng) và nổi tiếng về chiếu sáng mỹ thuật đô thị, hỗ trợ về lãnh vực này: Bến Nhà Rồng (Bảo tàng Hồ Chí Minh - chi nhánh TPHCM), UBND TP, Nhà hát Lớn, Bưu điện Trung tâm, Bảo tàng Mỹ thuật, Tòa nhà Kho bạc Nhà nước TPHCM…
Bên cạnh những chương trình hợp tác, TP.HCM và Lyon còn rất "gần" nhau qua nhịp sống đô thị năng động. "Hai thành phố chia sẻ với nhau một điểm chung, đó là đời sống bên bờ một dòng sông lớn. Điều này cũng dẫn đến những thách thức chung, đặc biệt là khả năng thích ứng với biến đổi khí hậu và phát triển bền vững", ông Ranaivoson nhận định. Lát cắt của đô thị ven sông cũng được thể hiện rõ nét trong hai bức ảnh của triển lãm, dù là TP.HCM hay Lyon thì khu vực bờ kè cũng đều là nơi người dân có thể ra để câu cá, đi dạo, trượt ván, hay đơn giản chỉ là ngồi nghỉ chân trò chuyện giữa một ngày bận rộn với công việc.
Những hình ảnh rất đời thường, nhưng rất đồng điệu của hai thành phố cách xa nhau hàng vạn cây số, từ những tiểu thương, những người bán dạo, đến cảnh ngồi nhâm nhi ở hàng hiên các quán xá…
Đây cũng là điều mà Phó Thị trưởng Lyon Christophe Jaquemain nhấn mạnh trong những chia sẻ gửi đến triển lãm: "Qua từng bức ảnh, những mảnh ghép của thị thành, những khoảnh khắc của cuộc sống đã đối thoại với nhau. Nhiếp ảnh mời gọi chúng ta có cái nhìn chăm chú hơn đến các không gian đô thị, đồng thời cũng thể hiện những yếu tố làm hai thành phố trở nên gần gũi hơn: sự sinh động, tính sáng tạo và sự cởi mở với thế giới".
Về phần của nhiếp ảnh gia trẻ Adrien Jean, từ chỗ chụp ảnh để có thêm tư liệu về TP.HCM, anh đã bị "nhịp sống sinh động không ngờ" của thành phố thu hút nên dùng ống kính "như một ngôn ngữ, một cách quan sát, thấu hiểu và kết nối" với nơi đã chọn sinh sống từ hơn 11 năm qua.
Tham gia triển lãm, anh Adrien hy vọng có thể "chia sẻ phần nào năng lượng, sự tương phản và tính nhân văn đã làm nên sự phong phú của thành phố này", đồng thời cũng là dịp xây nhịp cầu kết nối đời sống thường nhật của người Việt và người Pháp tại TP.HCM và Lyon.