Tôi 25 tuổi, anh hơn tôi ba tuổi, quen nhau qua một người bạn chung, tính đến giờ được hơn nửa năm. Ngay từ đầu, tôi đã bị thu hút bởi cách anh nói chuyện: chín chắn, có suy nghĩ riêng và không thích đi theo lối mòn. Anh từng có công việc ổn định với mức thu nhập khá, nhưng lại chọn nghỉ để theo đuổi con đường kinh doanh riêng. Điều đó khiến tôi vừa ngưỡng mộ vừa lo lắng.
Còn tôi, là một nhân viên văn phòng bình thường, cuộc sống khá ổn định nhưng không có gì nổi bật. Tôi không xinh, điều đó khiến bản thân luôn có chút tự ti, nhất là khi đứng cạnh những cô gái khác. Có lẽ thế mà khi gặp một người như anh, tôi dễ bị cuốn hút hơn bình thường. Mối quan hệ của chúng tôi không rõ ràng, không phải người yêu, cũng chẳng hẳn là bạn. Anh không bao giờ chủ động thể hiện tình cảm, cũng không quan tâm theo kiểu thông thường. Có khi vài ngày, thậm chí cả tuần chúng tôi không liên lạc. Thế nhưng mỗi lần nói chuyện lại rất tự nhiên, như thể chẳng có khoảng cách nào.
Đôi lúc anh lại nói những câu khiến tôi chạnh lòng, kiểu như tôi nên tìm một người đàn ông ổn định hơn, có thể cho mình cuộc sống vững vàng. Nghe thì có vẻ quan tâm nhưng lại giống như đang đẩy tôi ra xa. Tôi không hiểu anh nghĩ gì, càng không biết mình đang đứng ở vị trí nào trong lòng anh. Tôi từng cố gắng dừng lại. Có một khoảng thời gian tôi chủ động cắt liên lạc, không trả lời tin nhắn, không muốn bản thân lún sâu thêm. Rồi anh lại xuất hiện, rủ tôi đi gặp trước khi rời thành phố một thời gian. Tôi đã từ chối, cuối cùng vẫn đồng ý. Buổi gặp hôm đó không có gì đặc biệt, chỉ là những câu chuyện vu vơ, rồi anh bảo vào khách sạn cùng anh vì muốn ôm tôi thôi. Khoảnh khắc đó khiến tôi bối rối, rồi cũng đồng ý với lời đề nghị của anh, mọi cảm xúc bị dồn nén bỗng trào lên nhưng tôi không để mọi chuyện đi quá giới hạn. Tôi nhận thấy mình không hề dứt ra được như đã nghĩ.
Sau lần đó, tôi càng rơi vào trạng thái mâu thuẫn. Anh vẫn không nói yêu, không hứa hẹn điều gì. Khi tôi hỏi về tương lai, anh chỉ nói mình chưa ổn định, chưa muốn ràng buộc với ai. Anh không muốn tôi chờ đợi, càng không muốn tôi phải đi cùng một người còn nhiều bấp bênh như anh. Lý trí nói với tôi rằng nên dừng lại. Một mối quan hệ không rõ ràng, không có tương lai, chỉ khiến mình tổn thương thêm. Cảm xúc lại không đơn giản như vậy, tôi vẫn nghĩ về anh, bị ảnh hưởng bởi những điều rất nhỏ.
Hiện tại, có vài người khác quan tâm tôi. Họ ổn định hơn, rõ ràng hơn trong tình cảm, vậy mà tôi lại không thể mở lòng. Dù ở bên ai, tôi vẫn vô thức so sánh với anh. Phải chăng tôi quá cố chấp, hay chỉ đơn giản là chưa đủ mạnh mẽ để buông bỏ một người không thuộc về mình?
Tôi là nữ, 37 tuổi, cưới chồng khi cả hai tay trắng, sau bao năm nỗ lực đồng kham cộng khổ, giờ chúng tôi có nhà hai căn nhà trong hẻm, có xe, thêm miếng đất khoảng một tỷ đồng, tiền mặt và vàng tầm hai tỷ đồng. Chồng tôi tốt, tôn trọng và tin tưởng vợ. Anh làm trong cơ quan nhà nước, suốt từ thời mới cưới anh vắng nhà thường xuyên để học nâng cao và công tác xa, tôi vất vả chăm con cũng như lo tài chính. Tôi miệt mài làm việc từ thời tốt nghiệp đến giờ, chưa từng thất nghiệp. Tôi làm quản lý văn phòng, thu nhập khoảng 40 triệu đồng mỗi tháng, có điều công việc quá áp lực, bào mòn sức khỏe và tâm trí tôi. Chỉ cần tháng nào công ty không có lợi nhuận, sếp lập tức đặt áp lực lên tôi.
Bố mẹ ruột tôi ổn, có tích lũy tuổi già, nhà chồng còn khó khăn nên chúng tôi phải hỗ trợ toàn bộ cho mẹ chồng. Các em chồng cũng không lo làm ăn, thường xuyên vay mượn. Xin nói thêm, tôi có hai con trai, con lớn học lớp 5 ngoan ngoãn, chủ động học tốt. Con trai nhỏ gần 6 tuổi chậm nói, tôi đang cho học can thiệp. Có lẽ hè này con không thể vô lớp một, sẽ học trễ một năm. Hoặc tình huống xấu, con không theo kịp có thể cả đời không đi học được. Công việc stress, lại lo lắng cho con trai nhỏ khiến tôi muốn dành thời gian nhiều hơn cho con, vì thế muốn nghỉ làm sớm. Mong các bạn nhìn toàn cảnh gia đình của tôi rồi cho lời khuyên, chân thành cảm ơn.
Nhân đọc bài viết: Lo vợ gặp lại bạn trai cũ nếu tham gia hội khóa, tôi muốn xin ý kiến về việc chồng tôi cũng sắp có kỷ niệm tròn 20 năm ra trường cấp ba và góp quỹ 500 nghìn đồng (đã góp ba lần và khi nào hết sẽ góp tiếp cho tới hết đời). Số quỹ đó dùng để chi tiêu thăm hỏi cho những người bạn có hoạt động và sinh sống ở quê nhà. Hơn năm năm quen chồng, tôi chưa từng gặp bạn cấp ba của anh và vợ chồng tôi đã chuyển nơi ở cách quê nhà 1.800 km. Những năm góp quỹ, bố chồng tôi ốm thập tử nhất sinh ngoài quê, không được hỏi thăm từ nhóm bạn cấp ba này, lý do của chồng tôi là bố chồng ở xa (khoảng 30 km) và do chồng tôi không nói.
Đặc biệt hơn hết, suốt những năm là vợ chồng, khi khó khăn, tôi chưa thấy chồng có thể nhờ vả được bạn bè của anh. Tôi từng là lớp trưởng thời cấp ba, cũng được bạn cũ đưa vào nhóm nhưng tuyệt nhiên không bao giờ góp quỹ, chỉ khi nào tôi thấy có bạn nhắn lên nhóm rằng có nhà bạn A, B, C có tang sự, tôi mới gửi tiền nhờ các bạn hỏi thăm giúp.
Tôi có nói với chồng: Với một người đã rời khỏi quê hương, đi xa sinh sống và đã 17 năm kể từ khi ra trường thì việc lập một nhóm quỹ như vậy là không nên. Ai cũng có gia đình rồi, khi đi học đã hoàn thành trách nhiệm của một người lãnh đạo, một người học sinh, việc quan trọng nhất là gia đình hiện tại và bạn bè xung quanh. Chồng nói tôi là người thế này thế nọ, ý kiến sai trái, rồi nói không góp sau khó nhìn mặt bạn bè. Vậy xin các anh chị độc giả cho ý kiến về trường hợp nhà tôi. Xin cảm ơn các độc giả.
Tôi và em yêu nhau 3 năm, sắp tổ chức cưới. Em có ngoại hình nhỏ nhắn, dễ nhìn, vui vẻ và hòa đồng. Theo như mọi người đánh giá, chúng tôi đẹp đôi và rất hợp nhau. Chuyện là tôi mới biết trong thời gian hai đứa yêu nhau, em từng có tình cảm với một người nữa và còn có ý định tiến tới hôn nhân. Chuyện này sau đó đã kết thúc hơn một năm, tất cả sự việc đều nằm trong khoảng thời gian ba năm chúng tôi yêu nhau. Tôi vô cùng sốc, không biết diễn tả tâm trạng của mình như nào nữa. Mấy ngày liền tôi không ăn, không ngủ và cũng không thấy mệt, nhìn đâu cũng có kỷ niệm của hai đứa.
Nếu không có chuyện này, bạn gái thực sự là một người tuyệt vời. Với tôi, em là tất cả. Tôi tạm chấp nhận lời giải thích rằng thời gian xa nhau khi tôi đi công tác vài tháng, cộng với áp lực chuyện cưới xin khi chưa thể tổ chức, khiến em hoang mang và không giữ được sự chung thủy. Suốt 4 năm qua, tôi chưa từng nghi ngờ, vẫn luôn tin tưởng và yêu em rất nhiều. Đến bây giờ, tôi vẫn không muốn chia tay, thậm chí còn chuẩn bị cho đám cưới, nhưng trong lòng không thể quên được chuyện cũ. Nó ám ảnh tôi, ảnh hưởng lớn đến cuộc sống và công việc.
Chúng tôi sống chung, mỗi lần gần gũi tôi lại bị ám ảnh bởi hình ảnh em bên người khác, khiến sức khỏe và tinh thần tôi sa sút. Dù vậy, tôi vẫn quyết định cưới vì chưa từng yêu ai nhiều đến thế, cũng cảm nhận được sự chân thành khi em nhận lỗi. Tôi không biết làm sao để vượt qua nỗi ám ảnh này, cảm giác như mất phương hướng. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.