Từ khắp nơi trên thế giới như Mỹ, Pháp, Đức, Bỉ, Colombia… nhiều khách Tây đến TP.HCM du lịch hoặc sống và làm việc đều say đắm ẩm thực của thành phố này. Sự phong phú, đa dạng và hấp dẫn của ẩm thực TP.HCM gây ấn tượng thế nào với những khách Tây? Phở, bánh mì có phải là món ăn số 1 trong lòng họ? Hãy cùng lắng nghe những chia sẻ thú vị.
Từng thưởng thức hàng chục món ăn Việt Nam như bánh mì chảo, bánh xèo, cao lầu, mì Quảng… anh Randy Oviedo (33 tuổi, quốc tịch Colombia) hiện sinh sống tại TP.HCM, đã “phải lòng” ẩm thực Việt. Anh lập kênh mạng xã hội “Randyotravels” chuyên review và chia sẻ lại những trải nghiệm ẩm thực của mình.
Trở lại TP.HCM lần thứ hai vào năm 2018, anh Randy đã rất ấn tượng với sự thân thiện, hiếu khách của người dân địa phương. “Tôi đang ngồi uống cà phê thì được các bạn sinh viên đến bắt chuyện, rồi rủ đi ăn cơm tấm. Đó cũng là kỷ niệm đặc biệt với ẩm thực TP.HCM tôi nhớ nhất”, anh kể. Lần đầu tiên thưởng thức món cơm tấm, vừa ăn, vừa chia sẻ về cuộc sống cùng những người bạn mới quen, anh Randy đã có một trải nghiệm thú vị.
Tại TP.HCM, anh có cơ hội thử nhiều món đặc trưng vùng miền. Trong đó, mì Quảng là món để lại ấn tượng sâu sắc nhất với anh nhờ sự hòa quyện của nhiều tầng hương vị. Theo Randy, mỗi quán đều có cách biến tấu riêng, khác biệt không nhiều nhưng đủ tạo dư vị riêng sau mỗi lần thưởng thức.
Sau hơn 2 năm rưỡi sinh sống và làm việc, điều khiến anh gắn bó lâu dài với TP.HCM chính là sự đa dạng ẩm thực. Từ món nướng, món nước, món khô, đến các món xôi với nhiều loại nguyên liệu, hay từ hàng quán vỉa hè đến nhà hàng cao cấp, với người đàn ông Colombia, mỗi nơi đều ngon theo cách riêng. “Nói đơn giản, với tôi, TP.HCM là thiên đường dành cho những người yêu ẩm thực”, anh Randy bộc bạch.
Christian Weizenegger (30 tuổi, người Đức) là một nhà sáng tạo nội dung chuyên chia sẻ về hành trình ẩm thực tại Việt Nam, cho biết anh gần như đã quen thuộc với các món ăn Việt sau thời gian sinh sống và trải nghiệm tại TP.HCM.
Từ những món quen thuộc như bún bò, bánh xèo đến cháo ếch, các loại ốc, hải sản… anh đều đã thử qua. Không dừng lại ở đó, Christian còn chủ động tìm đến những món ít người biết để khám phá, bởi theo anh, ẩm thực Việt không chỉ đa dạng mà còn luôn mang đến cảm giác mới mẻ.
Trong hành trình ấy, bánh mì hấp là món ăn gắn với một kỷ niệm đáng nhớ. Christian kể, những ngày đầu đến TP.HCM, anh từng cảm thấy khá xa lạ với cuộc sống mới. Một người bạn đã đưa anh đi ăn và giúp anh dần hòa nhập. “Cảm giác như có một người anh trong gia đình”, anh chia sẻ. Từ đó, món bánh mì hấp không chỉ là một món ăn mà còn gắn với ký ức về sự gắn kết nơi đất khách.
Bên cạnh đó, cà ri dê là món khiến anh ấn tượng nhất về hương vị. Theo Christian, món ăn có vị đậm, béo và tạo cảm giác rất khác biệt khi thưởng thức. Anh cũng cho rằng điểm đặc trưng của ẩm thực Việt nằm ở việc sử dụng nguyên liệu tươi.
Anh kể nếu ẩm thực Đức thiên về các món nhiều thịt, vị đậm, thì món Việt lại cân bằng hơn nhờ sự kết hợp của rau, thảo mộc và các thành phần tươi sống, chỉ một chút chanh hay rau thơm cũng có thể làm thay đổi hương vị món ăn.
Sau hơn 2 năm sinh sống tại TP.HCM, Christian nhận định chính sự đa dạng và không khí ẩm thực đặc trưng đã tạo nên sức hút riêng của ẩm thực Việt Nam. Với anh, đây không chỉ là nơi để thưởng thức món ăn mà còn là không gian để cảm nhận con người và văn hóa, điều khiến anh luôn muốn quay trở lại.
Bác sĩ Luke Alexander Hamman, quốc tịch Mỹ đã có hơn 10 năm sống ở TP.HCM nổi tiếng trên mạng xã hội không chỉ vì là một bác sĩ trị liệu thần kinh – cột sống – cơ – xương – khớp giỏi mà còn vì những trải nghiệm thú vị với ẩm thực ở thành phố.
Thông qua những clip được vợ là chị Phan Thị Thanh Nga chia sẻ lên mạng xã hội, bác sĩ khiến nhiều người hào hứng với những khoảnh khắc thường nhật trải nghiệm với các món ăn Việt Nam ở TP.HCM.
Theo lời kể của người vợ, dù là người Mỹ nhưng anh Luke không chỉ thích phở, bánh mì mà còn “rất hảo” các món ăn nặng mùi, thậm chí là “khó nhằn” với một số người Việt như bún đậu mắm tôm, bún mắm, hột vịt lộn, chuột đồng, đuông dừa, sầu riêng…
Vợ chồng chị lấy nhau từ năm 2023, tính đến nay đã có 10 năm quen biết, yêu nhau và cưới. Từ ngày quen nhau, anh chị thường xuyên lấy xe máy đi vòng quanh thành phố, trải nghiệm những món ăn Việt Nam.
Anh Luke tâm sự TP.HCM nơi anh sống cùng vợ vô cùng tuyệt vời, đặc biệt là ẩm thực. “Tôi chưa bao giờ ăn món nào ở đây mà cảm thấy không thích cả. Hợp khẩu vị đáng kinh ngạc”, anh nói.
Lần thứ 4 ghé thăm TP.HCM từ thủ đô Paris hồi cuối tháng 3.2026, du khách Pháp ông Frederic Minh Layer (53 tuổi) và vợ là bà Anne Layer đã ăn nhiều món Việt Nam cho thỏa lòng mong nhớ.
Lần đầu ghé một nhà hàng bán món Việt Nam ở phường Xuân Hòa (Q.3 cũ), là nhà hàng 2 năm liền được Michelin Guide vinh danh, họ đã hào hứng gọi nhiều món như bánh xèo, bún thịt nướng, món cuốn… vốn là những món Việt khoái khẩu.
“Ẩm thực Việt chưa bao giờ hết mang lại cho tôi sự hào hứng. Bạn biết đó, mỗi lần về TP.HCM, chúng tôi lại khám phá ra một món mới, một quán ăn mới. Ẩm thực TP.HCM không chỉ là ẩm thực Việt đặc sắc mà còn là sự hòa trộn giữa nhiều nền văn hóa từ khắp nơi trên thế giới mà không ai có thể cưỡng lại được”, ông Frederic chia sẻ thêm.
Ngày 9.4, mạng xã hội lan truyền đoạn clip ghi lại cảnh một tài xế ô tô con đi không đúng làn đường, đối đầu với xe tải rồi bất ngờ bỏ xe giữa đường khiến dư luận bức xúc. Hiện Đội CSGT Phú Lâm thuộc Phòng CSGT (PC08) Công an TP.HCM đang tiến hành xác minh làm rõ.
Theo thông tin ban đầu, vụ việc xảy ra vào sáng cùng ngày trên đường số 29 (phường An Lạc). Anh T.L (34 tuổi, ở TP.HCM), người điều khiển xe tải trong đoạn clip, cho biết thời điểm trên anh đang chở hàng lưu thông đúng làn đường thì bất ngờ gặp ô tô con nháy đèn chạy qua chiều ngược lại.
Thay vì nhường đường, tài xế ô tô con đi không đúng làn đường này liên tục nháy đèn, sau đó lấn làn để chặn sát đầu xe tải của anh L.
Đáng nói là sau khi dừng xe, tài xế này không hề có ý định nhường đường mà bước xuống xe rồi bỏ đi, mặc kệ phương tiện nằm chắn giữa lối di chuyển. Do đường số 29 chỉ có hai làn xe, hành động này đã khiến giao thông qua khu vực bị cản trở.
Sau một thời gian chờ đợi nhưng không thấy chủ xe quay lại, anh L. buộc phải đánh lái để lách qua khe hẹp di chuyển tiếp. Tuy nhiên, ngay khi xe tải vừa lăn bánh, nam tài xế ô tô con bất ngờ xuất hiện, liên tục chửi bới và có hành vi hung hăng, dọa đánh anh L.
Toàn bộ diễn biến vụ việc gây hấn và vi phạm trật tự an toàn giao thông đã được camera hành trình trên xe tải ghi lại đầy đủ.
Liên quan đến vụ việc này, đại diện Đội CSGT Phú Lâm cho biết đơn vị đã tiếp nhận thông tin phản ánh từ clip trên mạng xã hội. Qua trích xuất hình ảnh, lực lượng chức năng đang khẩn trương xác minh, mời tài xế ô tô con lên làm rõ để xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật.
Tôi đến Thiềng Liềng (ở Cần Giờ) lần đầu vào năm 2014, trong một chuyến đi gần như không có kế hoạch. Hòn đảo nhỏ bao quanh bởi những cánh rừng đước mênh mông và dòng Soài Rạp quanh năm sóng vỗ khi đó hiện ra đúng nghĩa là một vùng đất xa xôi hẻo lánh nhất của TP.HCM: không nhà trọ, không dịch vụ du lịch, không nhiều người biết đến.
Muốn ở lại, chúng tôi chỉ có thể xin ngủ nhờ một người dân làm muối tốt bụng. Đêm xuống, cả đảo chìm trong bóng tối, thỉnh thoảng mới thấy vài ánh đèn le lói.
Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng tàu chạy ngoài sông, tiếng máy nổ phát điện đều đều. Đón tôi là chị Mười Giạ - chủ homestay đã gắn bó với hòn đảo nhỏ hơn 30 năm. Năm 1993, chị Giạ lúc đó mới 23 tuổi đã theo chồng về làm dâu ở đảo, bắt đầu làm quen với nghề làm muối truyền thống của gia đình.
Chị Giạ nhớ mãi những ngày đầu bước chân về nhà chồng: vài nóc nhà rải rác, lối đi nhỏ xíu len lỏi giữa ruộng muối, tiếng ếch nhái kêu và những ánh đèn dầu leo lét ban đêm, nhà nào khá giả lắm thì chạy thêm máy nổ phát điện. Nghề làm muối thời gian đó phụ thuộc hoàn toàn vào nắng gió và sức người: từ lăn ruộng, làm bờ, quay nước…
Cuộc sống sinh hoạt đã khó khăn, việc tìm con chữ của trẻ em Thiềng Liềng ngày ấy cũng thật gian nan khi trên đảo chỉ có trường mẫu giáo và tiểu học. Muốn học tiếp cấp 2, cấp 3 các em phải vào Thạnh An, mỗi ngày thức dậy từ 4 giờ sáng, rọi đèn pin men theo những con đường nhỏ để kịp chuyến đò 5 giờ xuất bến.
Gần 40 năm người dân Thiềng Liềng sống bằng đèn dầu, bằng máy phát điện cho đến năm 2011, Tổng công ty Điện lực TP.HCM (EVNHCMC) thực hiện lắp đặt hệ thống điện mặt trời trên đảo. Tuy nhiên, nguồn năng lượng này chỉ đủ để thắp sáng, xem tivi, còn máy bơm nước, máy giặt, tủ lạnh, máy lạnh hay xa hơn nữa là giúp sức cho nghề làm muối lúc đó vẫn còn xa vời với chị Giạ và dân đảo.
Ngày 29.4.2016, công trình xây dựng lưới điện 22 kV xuyên rừng cấp điện cho ấp Thiềng Liềng chính thức được khánh thành và đóng điện. Hàng trăm hộ dân trên đảo trong đó có gia đình chị Giạ đã vỡ òa trong niềm vui - một khoảnh khắc mà nhiều người chờ đợi suốt hàng chục năm.
Ít ai biết rằng, để có được ánh sáng ấy, những người làm điện đã phải vượt qua không ít khó khăn: kéo cáp ngầm băng qua sông, xuyên qua rừng ngập mặn, đi qua những cánh đồng muối mênh mông - những địa hình phức tạp bậc nhất của vùng ven biển Cần Giờ.
Thế nhưng, bằng sự chỉ đạo quyết liệt của chính quyền các cấp và quyết tâm của ngành điện thành phố, công trình vẫn được hoàn thành, đưa điện lưới quốc gia đến với Thiềng Liềng - mở ra một bước ngoặt thực sự trong đời sống và sinh kế của người dân nơi đây.
Đường điện kéo tới đâu, ánh sáng theo về tới đó, không chỉ thắp sáng một vùng quê mà còn thắp lên những ước mơ và khát khao bao đời của những người như chị Giạ. Điện về, những đứa trẻ ở Thiềng Liềng có thể tự ra bến đò trên con đường sáng trưng, có thể học bài dưới ánh đèn sáng và tiếp cận với internet qua nhiều thiết bị hiện đại. Từ đây một bước ngoặt thực sự mở ra với đời sống sản xuất của người dân đảo. Qua rồi cái thời ngồi hì hục ngồi quay nước cả ngày để nước đầy vuông muối, giờ đây chỉ cần chiếc mô tơ điện, bật công tắc là nước đã được bơm đều vào ruộng muối giúp tiết kiệm không chỉ thời gian mà cả sức lực cho diêm dân.
Đến Thiềng Liềng những ngày này, tôi cảm nhận không khí tất bật của hòn đảo nhỏ, bận rộn nhưng ai cũng phấn khởi vui mừng. Những cánh đồng muối trắng trải dài tít tắp, những thuyền ghe neo san sát ngoài sông chờ thu mua, những dáng người ngược xuôi gánh muối từ ruộng về kho, chở muối ra bến và cả tiếng nói cười xôn xao của những du khách… Mang ra ly nước trái siro từ vườn nhà, chị Giạ hồ hởi kể về vai trò mới của mình: chủ homestay kiêm hướng dẫn viên.
Năm 2022, Thiềng Liềng bắt đầu phát triển du lịch cộng đồng, và chị Giạ là một trong những người tiên phong. Có điện lưới quốc gia, chị Giạ mở rộng căn nhà, trang bị thêm tủ đông trữ đồ ăn, quạt, máy lạnh. Từ ruộng muối, chị mở thêm dịch vụ homestay lưu trú, làm siro giải khát đồng thời kể câu chuyện của Thiềng Liềng cho du khách. "Ngày mới ra đảo chị không bao giờ nghĩ đến cảnh sẽ có ai ra đây du lịch chứ đừng nói tới ở lại" - chị cười tươi rói.
Tuy mới chỉ có khoảng 16 hộ làm du lịch cộng đồng, thế nhưng Thiềng Liềng đã tạo được dấu ấn về một hòn đảo mộc mạc bình yên không chỉ có muối mà còn đa dạng trải nghiệm từ cảnh sắc, ẩm thực đến văn hóa nghệ thuật.
Những đứa trẻ Thiềng Liềng năm xưa học bài dưới ánh đèn dầu giờ bắt đầu quay lại xây dựng quê hương trong vai trò những hướng dẫn viên bản địa, những chủ homestay, chủ quán cà phê. Nhờ hòa lưới điện quốc gia, hòn đảo nhỏ thực sự đã thay áo mới, đầy sức sống, đầy nội lực cho một chặng đường phát triển mới.
Hơn ba thập kỷ trôi qua, chị Giạ từ một cô gái trẻ liều lĩnh theo chồng đi khởi nghiệp đã trở thành bà ngoại của những đứa trẻ, là chủ homestay đồng thời cũng là người chứng kiến vô vàn những đổi thay của một hòn đảo leo lét ánh đèn dầu, rồi bỗng bừng sáng với điện lưới quốc gia.
Hành trình đưa điện ra Thiềng Liềng không đơn thuần là câu chuyện kỹ thuật, mà là câu chuyện của sự kiên trì, của những nỗ lực của ngành điện thành phố manh tên Bác đã rút ngắn khoảng cách giữa đảo xa và đất liền. Điện giờ đây không chỉ thắp sáng những ngôi nhà mà còn mở ra một hướng đi mới giúp bà con trên đảo phát triển kinh tế bền vững, nâng cao chất lượng cuộc sống.
Tôi đang ngồi viết những dòng này về EVNHCMC trong một căn phòng yên tĩnh. Máy lạnh chạy đều, ánh đèn sáng ổn định, chiếc máy tính trước mặt hoạt động trơn tru. Tất cả dường như rất bình thường, đến mức đôi khi ta quên mất rằng để có được sự "bình thường" ấy là cả một hệ thống đang vận hành phía sau.
Ở đâu đó ngoài kia, vẫn có những con người đang làm việc để dòng điện vẫn luôn thông suốt.
Chương trình Nguồn sáng an toàn, văn minh, tiết kiệm - Vì an sinh xã hội do EVNHCMC thực hiện tại phường Tam Bình (TP.HCM) lần này do các chi đoàn thuộc PC Thủ Đức, PC An Phú Đông và PC Gia Định phối hợp thực hiện. Những người thợ điện trẻ đã đến tận nơi để sửa chữa, cải tạo và đi lại hệ thống điện sinh hoạt cho năm hộ gia đình có hoàn cảnh khó khăn và các nhà tình thương trên địa bàn.
Nghe qua có thể chỉ là vài đường dây điện, vài ổ cắm, vài bóng đèn mới. Nhưng với những gia đình thiếu thốn, đó là một sự thay đổi lớn.
Có lẽ chỉ những ai từng sống trong ngôi nhà mà hệ thống điện chắp vá, nguy hiểm mới hiểu hết giá trị của một "nguồn sáng an toàn". Một đường dây điện được đi lại gọn gàng không chỉ giúp căn nhà sáng hơn mà còn giúp người ta yên tâm hơn khi sống trong chính ngôi nhà của mình. Và trong ánh sáng ấy, có cả sự quan tâm của cộng đồng.
Điều khiến tôi xúc động là những công trình như vậy không phải là hoạt động hiếm hoi. Qua nhiều năm tìm hiểu về ngành điện, tôi biết EVNHCMC còn thực hiện nhiều chương trình cộng đồng khác: tri ân Mẹ Việt Nam anh hùng, chăm lo cho người nghèo, hỗ trợ các hoàn cảnh khó khăn, tham gia các hoạt động từ thiện, hưởng ứng "Giờ trái đất", hay các chiến dịch tuyên truyền tiết kiệm năng lượng… Những hoạt động ấy đã âm thầm góp phần làm cho thành phố trở nên ấm áp hơn.
Nhiều người thường nghĩ ngành điện là ngành kỹ thuật thuần túy. Nhưng thực ra, đó là một trong những ngành gắn bó chặt chẽ nhất với đời sống xã hội.
Điện không chỉ làm sáng một căn phòng. Điện giúp bệnh viện vận hành, giúp trường học hoạt động, giúp nhà máy sản xuất và giúp hàng triệu gia đình duy trì nhịp sống thường ngày. Chính vì vậy, người làm điện cũng là những người đang góp phần giữ cho thành phố vận hành.
Có lẽ ít ai để ý rằng ngành điện là một trong những ngành làm việc gần như 24 giờ mỗi ngày, bảy ngày mỗi tuần. Khi thành phố ngủ, vẫn có những ca trực. Khi mưa gió, vẫn có những đội sửa chữa lên đường. Khi sự cố xảy ra, những người thợ điện là những người đầu tiên phải có mặt…
Tôi từng chứng kiến cảnh những công nhân điện lực EVNHCMC leo lên trụ giữa trưa nắng gắt. Cũng từng thấy họ làm việc trong cơn mưa lớn, khi gió quật mạnh vào những đường dây. Đó là những công việc không dễ dàng, thậm chí tiềm ẩn nhiều nguy hiểm. Nhưng nếu họ không làm, ánh sáng sẽ tắt.
Dịp này, ngành điện lại đang bước vào một nhiệm vụ quan trọng khác: đảm bảo cung ứng điện liên tục, an toàn cho các hoạt động chính trị và xã hội lớn của đất nước, trong đó có ngày hội non sông - bầu cử. Đằng sau những sự kiện diễn ra suôn sẻ, luôn có những con người âm thầm chuẩn bị, kiểm tra từng đường dây, từng trạm biến áp để mọi thứ vận hành ổn định. Công việc ấy ít khi xuất hiện trên trang nhất báo chí, nhưng lại vô cùng quan trọng.
Tôi nghĩ đến điều đó khi ngồi trong căn phòng mát lạnh này. Mỗi lần gõ bàn phím, tôi chợt nhận ra mình đang được hưởng một điều tưởng như rất hiển nhiên: điện. Ánh sáng từ chiếc đèn trên trần, hơi mát từ máy lạnh, kết nối internet từ chiếc modem - tất cả đều cần điện. Nhưng phía sau những tiện nghi ấy là mồ hôi của rất nhiều con người.
Và lúc này, khi tôi đang viết bài dự thi này, ngoài kia vẫn có những người thợ điện đang làm việc trên những con đường của thành phố. Họ có thể đang kiểm tra một trạm biến áp, thay một đoạn dây bị hỏng, hoặc xử lý một sự cố nhỏ để dòng điện không bị gián đoạn. Công việc của họ thường không được chú ý khi mọi thứ hoạt động bình thường. Chỉ khi mất điện, ta mới nhớ đến họ.
Vì vậy, những chương trình như Nguồn sáng an toàn, văn minh, tiết kiệm - Vì an sinh xã hội mang một ý nghĩa rất đẹp. Qua đó, nhắc chúng ta rằng điện không chỉ là năng lượng, mà còn là sự sẻ chia.
Những bóng đèn được thắp lên trong các ngôi nhà tình thương không chỉ mang lại ánh sáng mà mang theo cả sự quan tâm của những người làm điện đối với cộng đồng. Đâu đó còn là hy vọng về một cuộc sống nhiều ánh sáng trong tương lai của các gia đình nghèo, khó khăn.
Tôi tin rằng với EVNHCMC, mỗi công trình nhỏ như vậy cũng là một bước đi trên hành trình dài hơn - hành trình mang nguồn sáng đến với mọi người dân, xây dựng một thành phố hiện đại nhưng vẫn chan chứa tình người.
Và mỗi khi nghĩ đến điều đó, tôi bỗng thấy ánh đèn trong căn phòng mình đang ngồi dường như sáng hơn và ấm lên bởi tình nhân ái.