Nếu V-League có bảng xếp hạng riêng cho 3 vòng đấu gần nhất, vị trí cuối cùng chắc chắn thuộc về CLB Công an TP.HCM, đội có phong độ kém nhất giải thời gian qua.
Thất bại 0-3 trên sân nhà trước CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) đã đánh dấu trận thứ ba liên tiếp thầy trò HLV Lê Huỳnh Đức thua đậm, đều trước các đội phía bắc. Trước đó, đại diện miền Nam thua 0-3 trên sân Hải Phòng và 0-4 trên sân Thanh Hóa. 3 thất bại, 0 bàn thắng, 10 bàn thua, CLB Công an TP.HCM đang chơi kém hiệu quả hơn cả những đội nhóm cuối như Đà Nẵng, PVF-CAND.
Nhìn rộng ra, CLB Công an TP.HCM đã thua 5 trong 7 trận gần nhất. Học trò Lê Huỳnh Đức chỉ thắng được PVF-CAND và HAGL tính từ đầu năm 2026 đến nay. Khủng hoảng toàn diện đẩy CLB Công an TP.HCM từ thế đua vô địch tụt xuống tranh hạng ba, rồi rơi xuống giữa bảng.
“CLB Công an TP.HCM đã chơi trận dở nhất từ đầu giải”, HLV Lê Huỳnh Đức nói sau trận thua Hải Phòng. Nhưng, nếu cái dở chỉ dừng ở 1 trận đấu, cựu tuyển thủ Việt Nam cùng học trò đã không tụt sâu đến thế. 3 trận đã qua, CLB Công an TP.HCM không chỉ mắc nhiều sai lầm, phòng ngự lỏng lẻo (thủng lưới trung bình 3,33 bàn/trận), tấn công yếu ớt (không ghi được bàn), mà còn thể hiện tinh thần bạc nhược. HLV Lê Huỳnh Đức nhận lỗi khi nói “trách nhiệm của tôi là chưa thể thúc đẩy cầu thủ làm việc tốt hơn”. Đó là sự thừa nhận dũng cảm và thẳng thắn của chiến lược gia cá tính bậc nhất giải. Tuy nhiên, nhận lỗi rồi… sao nữa, lại là câu hỏi vẽ nên tương lai mờ mịt của Lê Huỳnh Đức ở chính đội bóng mang phiên hiệu gợi nhớ thời huy hoàng của ông.
Điểm sáng hiếm hoi của CLB Công an TP.HCM từ đầu năm 2026 chỉ đến từ hai Việt kiều: Lê Giang Patrik và Ngô Văn Khoa.
Thủ môn Lê Giang Patrik liên tục cứu thua, điển hình là trận gặp CLB CAHN với 5 pha đẩy bóng ngoạn mục. Văn Khoa là bản hợp đồng thành công, khi hòa nhập cực nhanh và ghi 3 bàn thắng, vươn lên trở thành chân sút số một. Tốc độ, sự lắt léo, và trên hết là “bình” nhiệt huyết tràn đầy giúp Khoa Ngô trở nên đáng xem ở hành lang trái. Một đốm sáng lẻ loi, giữa tập thể tấn công hời hợt mà HLV Lê Huỳnh Đức vẫn đang loay hoay.
Theo ông Lê Huỳnh Đức, nguyên nhân khiến hàng công CLB Công an TP.HCM trầy trật đến từ quá trình chuẩn bị. “Trước thềm mùa này, chúng tôi chỉ có 2 tuần chuẩn bị. Các cầu thủ đã được đăng ký đủ, không có thời gian thay đổi”, cựu HLV Đà Nẵng bày tỏ.
Ông Lê Huỳnh Đức đang đề cập đến bài toán “khát” tiền đạo, nơi CLB Công an TP.HCM không có một trung phong đẳng cấp đúng nghĩa để cày kéo hàng công, như Jose Almeida hay Gaston Merlo thuở Huỳnh Đức còn cùng CLB Đà Nẵng tung hoành với hai chức vô địch V-League. Từng là trung phong lẫy lừng, Huỳnh Đức hiểu rõ một chân sút đẳng cấp có thể kéo đội bóng đi lên ra sao.
Lúc này, HLV Lê Huỳnh Đức chỉ có Nguyễn Tiến Linh, cầu thủ đã “tịt ngòi” 14 trận liên tục, cùng Đinh Thanh Bình, chân sút chưa bao giờ… giỏi với vỏn vẹn 18 bàn thắng trong 7 mùa đá V-League. Tiến Linh sa sút, nhưng cũng không có ai khả dĩ hơn.
Chưa đầy một mùa giải huấn luyện, không đơn giản để HLV Lê Huỳnh Đức xây dựng bản sắc cho đội bóng vốn dĩ thay cầu thủ liên tục. Đến HLV đẳng cấp như Alexandre Polking cũng cần đến mùa thứ ba nắm quyền mới giúp “con tàu” CLB CAHN đến gần ngai vàng V-League. Kiên nhẫn là chìa khóa thành công. Lê Huỳnh Đức là biểu tượng của thương hiệu bóng đá Công an TP.HCM, vậy nên, ông là người được chọn cho dự án bóng đá dài hạn. Mùa giải đầu tiên, khi đội nhà chưa thực sự “mạnh vì gạo”, đòi hỏi CLB Công an TP.HCM phải đua tranh với CLB CAHN, Thể Công Viettel, Ninh Bình hay Hà Nội là phi lý.
Tuy nhiên, CLB Công an TP.HCM cần tinh thần chiến đấu. Thắng hay thua, đội vẫn phải chơi hào sảng và quyết tâm. “Phải gắng từng trận, bại không nản, thắng không kiêu. Trận nào cũng đá với tinh thần quyết thắng”, Lê Huỳnh Đức nói. Nhưng lúc này, đội bóng của ông chưa làm được.
Chính thái độ đối mặt với thất bại mới là yếu tố định đoạt chiếc ghế của HLV Lê Huỳnh Đức, thứ sẽ lung lay nếu đội tiếp tục không thắng CLB Hà Tĩnh ở vòng 20.
"Thưa bố mẹ, con nợ hai người mọi thứ. Bố mẹ là những người tuyệt vời nhất. Chỉ cần làm được một nửa như những gì bố mẹ đã dành cho con, hẳn là con đã thành công lắm rồi", McIlroy vừa nói vừa gạt nước mắt khi đăng quang tại Masters 2026 trên sân Augusta National, bang Georgia ngày 13/4.
Đây là lần thứ hai liên tiếp McIlroy mặc chiếc "Áo khoác Xanh", ẵm chiếc cúp hình Hội quán của sân đấu đăng cai giải danh giá bậc nhất của golf thế giới.
Kết quả này là mốc son mới trong sự nghiệp của McIlroy - thắng lợi thứ sáu ở cấp độ major, thứ 30 trên PGA Tour Mỹ, bên cạnh 21 cúp trên DP World Tour châu Âu và 122 tuần nắm ngôi số một thế giới. Trong hành trình đạt thành tựu hoành tráng đó, McIlroy không thể thiếu gia đình, nhất là bố Gerry và mẹ Rosie.
Gerry và Rosie yêu nhau trong thời gian cùng làm trong một quán bar ở Belfast, Bắc Ireland. Họ kết hôn đầu năm 1988, và một năm sau McIlroy chào đời.
Hồi đó Gerry đã chơi golf, có lúc đạt đỉnh trình nghiệp dư (không còn điểm chấp). Đi tập, ông cũng đưa Rory theo dù còn nằm xe nôi. Gerry muốn con trai cảm nhận cảnh quan, nghe được tiếng bóng. Nhờ đó, Rory sớm tiếp xúc môi trường golf, lên hai tuổi đã được bố tặng một bộ gậy nhựa.
Khi ba tuổi, McIlroy đã đòi bố đưa đi tập và gây chú ý bằng những cú phát dài 40 yard ở một sân gần nhà. Bên cạnh đó, anh còn luyện tập tại gia bằng các bài chip bóng vào máy giặt và xem băng kỹ thuật do danh thủ Nick Faldo hướng dẫn.
Trong giai đoạn sơ khởi, Gerry là người truyền cảm hứng cũng như dẫn dắt con trai. Sau đó, ông gửi gắm cho HLV Michael Bannon. McIlroy kể rằng bố còn khích lệ bằng cách chủ động điều chỉnh par sân cho anh có thành tích phấn khởi trong các buổi đánh tập.
Gia đình McIlroy thuộc tầng lớp lao động tay chân. Để có tiền cho McIlroy theo golf, ông Gerry đã phải nhận nhiều loại công việc khác nhau, từ pha chế đến lau dọn nhà vệ sinh, có thời gian phải làm 100 giờ mỗi tuần trong khi bà Rosie tăng ca đêm trong nhà máy. Vì chi phí golf cho Rory, cả gia đình bỏ luôn phần du lịch nghỉ dưỡng suốt một thập kỷ.
"Bố mẹ tôi chẳng mấy khi gặp nhau hàng ngày và cả gia đình không đi chơi đây đó cả 10 năm", Rory từng chia sẻ trên People.com hồi tháng 4/2025. Và anh khẳng định: "Tôi sẽ không bao giờ đền đáp hết được công ơn của bố mẹ nhưng ít nhất họ biết ngày nào đó sẽ không còn vất vả. Còn tôi cũng đã và đang làm mọi thứ để chăm sóc bố mẹ thật chu đáo".
Hiện, McIlroy nhận trên 13 triệu USD từ Masters, trong đó 8,7 triệu USD cho hai lần vô địch, còn tiền thưởng gộp trên PGA Tour gần 114,7 triệu USD qua 19 năm theo đuổi golf chuyên nghiệp. Đó là chưa kể các phần thu nhập rất lớn từ quảng cáo.
Ở Masters năm ngoái, McIlroy đăng quang sau khi hạ Justin Rose tại hố phụ, chấm dứt 11 năm khát danh hiệu major, đồng thời đạt mốc grand slam trong golf đỉnh cao khi sở hữu cả Masters, PGA Championship, US Open và The Open. Lúc đó, anh không có dịp công khai tri ân bố mẹ, do ông bà Gerry và Rosie vắng mặt. Theo McIlroy, bố mẹ không trực tiếp đến xem vì sợ mang vận xui cho con trai.
"Năm nay, tôi thuyết phục được bố mẹ đến xem và thực tế chứng minh suy nghĩ hồi năm ngoái của họ là sai lầm", McIlroy giải thích sau khi bảo vệ thành công Masters 2026 - nơi anh thắng ở điểm -12, với cách biệt một gậy so với vị trí nhì.
Chặng 19 Cúp truyền hình TP.HCM sẽ là một chặng đua đặc biệt, vì các tay đua sẽ tham gia nội dung cá nhân tính giờ. Chặng này chỉ có cự ly 5km quanh Vũng Tàu (TP.HCM), nhưng đòi hỏi những nỗ lực cá nhân.
Dưới đây là những quy định về đua cá nhân tính giờ, do ban tổ chức Cúp truyền hình TP.HCM hướng dẫn:
- Thứ tự xuất phát các VĐV là thứ tự đảo ngược của bảng tổng sắp cá nhân tính đến hết chặng đua trước đó (chặng 18). Mỗi VĐV xuất phát cách nhau 1 phút.
- Trong trường hợp VĐV không xuất phát hoặc không hoàn thành cự ly thì xem như không hoàn tất chặng đua.
- Thành tích của chặng 19 sẽ được tính vào thành tích cá nhân của từng VĐV.
- Các điều khác liên quan đến chặng đua cá nhân tính giờ (theo luật quy định).
- Các VĐV không tôn trọng khoảng cách và khoảng trống (25m và 2m) sẽ bị phạt theo quy định.
- Núp gió sẽ bị phạt tiền và thời gian theo bảng phạt ở điều 12.1.041 Luật Xe đạp.
- Các VĐV cùng đội đẩy nhau, phạt mỗi VĐV trong đội 1 phút và phạt tiền VĐV liên quan.
- Chặng 19 trao tiền thưởng cho 5 VĐV có thành tích tốt nhất, không thưởng giờ. (Vẫn trao tiền thưởng cho VĐV mặc áo vàng, áo cam và áo trắng sau chặng 19).
- Chặng 19 cộng điểm áo xanh cho 10 VĐV có thành tích tốt nhất theo thang điểm: 10, 9, 8, 7, 6, 5, 4, 3, 2 và 1 điểm, và trao tiền thưởng cho VĐV mặc áo xanh sau chặng 19.
- Trao tiền thưởng đồng đội chặng cho 3 đội có thành tích tốt nhất. Thành tích đồng đội chặng 19 được tính bằng cách cộng thành tích của 3 VĐV có thành tích tốt nhất của mỗi đội.
Các tay đua sẽ tập trung tại công viên Trung tâm văn hóa thông tin phường Vũng Tàu (Bãi Trước) lúc 7h30, và bắt đầu thi đấu từ 8h10.
Đội tuyển Indonesia bước vào giải đấu năm nay với tư cách là nhà đương kim vô địch khu vực và đương kim á quân châu Á. Cách đây 2 năm, đội bóng xứ sở vạn đảo đã đánh bại chính đội tuyển Việt Nam với tỷ số 2-0 ở trận chung kết futsal Đông Nam Á. Trong trận gần nhất hai đội gặp nhau tại tứ kết giải futsal châu Á 2026 hồi đầu năm, đoàn quân của HLV Hector Souto cũng giành chiến thắng nghẹt thở 3-2 trước thầy trò ông Diego Giustozzi. Ở thời điểm này, Indonesia được ví là "cơn lốc" của futsal châu lục và được đánh giá nằm cửa trên trong trận bán kết với đội tuyển Việt Nam.
Những gì thầy trò HLV Hector Souto làm được tại VCK futsal châu Á vào tháng 2 vừa qua thực sự là một cơn địa chấn. Việc đánh bại Nhật Bản 5-3 và cầm hòa "ông kẹ" Iran 5-5 trong một trận chung kết điên rồ đã minh chứng rõ ràng nhất cho sức mạnh của đội bóng xứ vạn đảo vào lúc này.
Lối chơi của Indonesia hiện tại là sự kết hợp giữa thể lực dồi dào, tốc độ chóng mặt và một hệ thống chiến thuật cực kỳ hiện đại. Họ không còn thi đấu dựa vào cảm hứng cá nhân mà đã trở thành một cỗ máy vận hành trơn tru. Tại vòng bảng năm nay, Indonesia đã thị uy sức mạnh bằng những chiến thắng thuyết phục, trong đó có việc khuất phục đội tuyển futsal Úc để giành ngôi nhất bảng B.
Đụng độ với một đối thủ đang ở đỉnh cao phong độ, HLV trưởng đội tuyển futsal Việt Nam - Diego Giustozzi dành sự tôn trọng lớn cho đối thủ: "Đội tuyển Indonesia đã thay đổi rất nhiều và họ đã thể hiện điều đó ở đấu trường châu Á. Có thể chúng tôi sẽ phải đối đầu với đội bóng mạnh nhất Đông Nam Á vào thời điểm hiện tại. HLV Hector Souto cùng Liên đoàn Bóng đá Indonesia đã làm rất tốt công việc của mình.
Ở giải trước, họ cũng đã giành chiến thắng và thể hiện lối chơi futsal đúng nghĩa, rất đẹp mắt. Indonesia sở hữu nhiều cầu thủ trẻ, nhưng họ có chất lượng chuyên môn rất tốt, cả về chiến thuật lẫn cá nhân". Tuy nhiên, vị thuyền trưởng từng đưa futsal Argentina lên ngôi vô địch thế giới cũng khẳng định quyết tâm của đội tuyển Việt Nam: "Tôi luôn vui khi được đối đầu với những đội bóng như vậy. Đội tuyển futsal Việt Nam đã chuẩn bị 100% cho trận đấu này. Đây chắc chắn sẽ là một trận bán kết khó khăn nhưng cũng rất đáng chờ đợi".
Bài toán cho đội tuyển futsal Việt Nam là làm sao để khóa chặt những ngòi nổ bên phía Indonesia. Các học trò của HLV Giustozzi cần phải điềm tĩnh để kiểm soát nhịp độ của trận đấu, tránh bị cuốn theo lối chơi của đối thủ. Nếu như Indonesia mạnh ở khả năng đôi công, thì Việt Nam lúc này lại đang dần hoàn thiện khả năng chịu áp lực và tính thực dụng trong những trận cầu quan trọng. Chiến thắng 1-0 của đội tuyển futsal Việt Nam trước Indonesia tại SEA Games 33 vào cuối năm 2025 là minh chứng rõ nhất cho việc thầy trò ông Giustozzi có thể không lấn lướt về thế trận, nhưng lại biết cách trừng phạt sai lầm của đối phương. Muốn làm được điều này, Nguyễn Thịnh Phát và các đồng đội cần phải chắt chiu từng cơ hội, nắn nót trong từng pha dứt điểm.
Trận bán kết còn lại là cuộc chạm trán giữa chủ nhà Thái Lan và đội tuyển futsal Úc, lúc 20 giờ hôm nay. Các trận đấu phát trên TV360.