Chồng tôi là một người đàn ông tốt, yêu vợ, thương con, chịu khó làm ăn. Anh luôn khao khát làm giàu “để vợ con đỡ khổ” và chính điều đó khiến anh đánh liều đi vay mượn. Lúc đầu chỉ là ít một, sau lại lớn dần. Tôi không hiểu hết chuyện làm ăn của chồng, chỉ biết mỗi lần anh về nhà, gương mặt lại thêm phần căng thẳng.
Cho đến một ngày, anh đến trước mặt tôi, thú nhận rằng mình đầu tư thất bại, thua lỗ. Anh nói về khoản nợ, về những người bạn từng thân thiết giờ trở thành chủ nợ. Sau khi kể hết những khó khăn đang gặp phải, anh nói muốn đi xuất khẩu lao động. Chỉ có cách đó mới mong trả được nợ.
Quá bất ngờ, tôi không nhớ lúc đó mình đã phản ứng ra sao và nói những gì. Chỉ biết rằng tôi không thể cản anh, vì cũng không biết cản bằng cách nào. Ngày anh đi, tôi đứng nhìn theo, lòng buồn hiu hắt. Vì tôi biết, kể từ ngày mai, mọi thứ sẽ đổi khác.
Khoản tiền anh gửi về mỗi tháng không nhiều mà nợ thì như một cái hố sâu không đáy. Người ta bắt đầu tìm đến nhà. Có người khó chịu, có người gay gắt. Nhưng có một chủ nợ khá đặc biệt.
Anh ta là bạn của chồng tôi, trước kia cũng hay lui tới, nói chuyện thân tình. Tôi biết chồng tôi có vay anh một khoản tiền không nhỏ. Nhưng anh không phải đến đòi nợ, chỉ hỏi chồng tôi sang bên đó làm ăn thế nào, mấy mẹ con ở nhà có khó khăn quá không…
Dù anh không đòi, nhưng mỗi tháng chồng gửi tiền về, tôi vẫn gom góp cân đối để trả trước mỗi người một ít, kể cả anh. Lạ là, sau khi nhận tiền, anh chỉ giữ phần gốc, còn phần lãi lại đưa cho tôi. Anh bảo tôi giữ lấy mà lo cho con, đừng nói với chồng, để anh ấy yên tâm làm việc.
Ban đầu, tôi không dám nhận, cầm tiền mà tay run run. Nhưng anh nói rất nhẹ nhàng, tự nhiên, tạo cho tôi cảm giác yên tâm. Tôi không biết mình đang mang ơn hay đang mắc thêm một món nợ khác, một món nợ không có giấy trắng mực đen.
Anh cũng hay mang quà cho hai đứa con tôi. Không phải thứ gì đắt tiền, nhưng vừa đủ để chúng vui. Lũ trẻ không biết chuyện, cứ quấn lấy anh mà gọi chú. Nhìn cảnh ấy, lòng tôi vừa ấm, vừa lo, như có một sợi dây vô hình đang kéo mọi thứ lệch khỏi quỹ đạo.
Có những hôm anh ghé qua, ở lại lâu hơn. Chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, không còn chỉ xoay quanh tiền bạc. Anh hỏi tôi về cuộc sống, về những ngày chồng đi vắng và bảo rằng nếu có khó khăn gì cứ nói với anh. Với tư cách là bạn bè, giúp được gì anh sẽ giúp. Lúc đầu tôi còn dè dặt, sau dần cũng quen. Có những điều, tôi không biết nên nói với ai, lại nói với anh.
Tôi từng nghĩ mình chỉ đang biết ơn. Nhưng cảm xúc là thứ không dễ gọi tên. Nó đến chậm, len lỏi, rồi một lúc nào đó, ta mới nhận ra nó đã ở đó từ lâu. Tôi bắt đầu mong những lần anh đến, dù trong đầu vẫn có một tiếng nói nhỏ nhắc mình nên dừng lại.
Rồi một ngày chủ nhật, hai đứa nhỏ đi sang nhà bạn chơi. Nhà vắng. Anh đến như thường lệ. Chúng tôi nói chuyện, rồi im lặng. Khoảng lặng ấy dài hơn mọi khi.
Tôi không nhớ rõ ai là người tiến lại gần trước. Chỉ nhớ khi tôi nhận ra, mình đã ở trong vòng tay anh. Một cái ôm không quá chặt, nhưng đủ để tôi thấy mình yếu đi. Tôi không đẩy anh ra. Có lẽ, chính khoảnh khắc ấy, tôi đã vượt qua một ranh giới.
Sau đó, tôi sợ. Tôi tránh anh, nhưng anh vẫn đến, không nhắc lại chuyện hôm đó, không ép buộc, không đòi hỏi. Anh chỉ nói, anh biết mình như vậy là không nên, nhưng tình cảm là thứ không phải cứ biết sai là dừng lại được. Anh nói thích tôi. Sự thẳng thắn này lại khiến lòng tôi chao đảo.
Có nhiều đêm, tôi nằm trong bóng tối, nghĩ đến chồng. Ở nơi xa, anh đang cày cuốc mong sớm trả hết nợ để sớm được về nhà. Tôi thương anh, điều đó là thật. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận những rung động kia. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, bền bỉ.
Người ta vẫn nói, đàn ông xa vợ rất dễ yếu lòng mà sa ngã. Thực ra, đàn bà vắng chồng, điều đáng sợ nhất chính là sự cô đơn. Tôi muốn gạt đi những tình cảm sai trái kia, nhưng càng muốn quên đi lại càng nghĩ nhiều.
Có lẽ, điều khiến tôi day dứt nhất không phải là đúng sai, mà là cảm giác mình không còn là mình nữa. Tôi vừa thương chồng, vừa không dứt được những rung động kia. Hai thứ tình cảm ấy không thể tồn tại cùng nhau, nhưng lại đang cùng tồn tại trong tôi.
Anh ấy vẫn đến, tần suất ngày một nhiều. Và điều đáng sợ là tôi đã coi đó như một thói quen. Có lần, anh ôm tôi trong vòng tay thủ thỉ: “Có lẽ chúng ta nên dừng lại. Nếu mọi chuyện vỡ lỡ, anh cùng lắm cũng chỉ mất một người bạn, nhưng em sẽ mất rất nhiều. Anh thương em và lo cho em. Nếu như em đủ dũng cảm dừng lại với chồng và đến với anh thì lại là chuyện khác. Em có muốn một lần thử cân nhắc lựa chọn không?”.
Nghe những lời đó, không hiểu sao trái tim tôi bỗng thắt lại. Tôi chỉ ước mọi thứ cứ mãi như thế, đừng phải lựa chọn bất cứ điều gì. Tối qua, chồng gọi điện về. Anh nói vừa tăng ca về tới nhà trọ, mệt nhoài, nhớ vợ con và chỉ muốn khóc. Giây phút đó, tôi cũng bật khóc thật to. Vì lúc đó tôi nhìn thấy rõ nhất mình là một người vợ tồi tệ thế nào.
Tôi biết mình phải chọn điều gì. Nhưng dừng lại, không có nghĩa là có thể quên đi. Tôi muốn tự tha thứ cho mình. Nhưng không ngờ chấp nhận sai lầm của bản thân cũng khó đến thế.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Theo quy hoạch, đường cao tốc đô thị Hồ Tràm - sân bay Long Thành dài hơn 42km, có điểm đầu kết nối vành đai 4 TP.HCM và đường ĐT.991; điểm cuối nối với ĐT.994 (trục ven biển Vũng Tàu - Bình Châu). Dự án qua các xã, phường gồm: Tân Thành, Kim Long, Ngãi Giao, Nghĩa Thành, Bình Giã, Xuân Sơn, Hồ Tràm, Xuyên Mộc.
Về tiến độ triển khai, hiện Công ty cổ phần Masterise hạ tầng cao tốc Long Thành - Hồ Tràm đã hoàn thành đề xuất chủ trương dự án với sơ bộ tổng mức đầu tư khoảng 51.000 tỉ đồng. Đồng thời các sở, ban ngành thành phố đang tổ chức thẩm định đề xuất chủ trương của doanh nghiệp.
Về tính cấp thiết, sân bay Long Thành là công trình trọng điểm quốc gia, đóng vai trò là động lực chiến lược cho sự phát triển kinh tế - xã hội của đất nước, đặc biệt đối với khu vực kinh tế trọng điểm phía Nam. Việc kết nối sân bay này với các cực tăng trưởng là nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu.
Vào tháng 11-2025, tại buổi thăm, làm việc tại dự án, Tổng Bí thư Tô Lâm đã khẳng định sân bay Long Thành chỉ thực sự phát huy hiệu quả khi liên kết giao thông - dịch vụ - đô thị - du lịch - logistics được tổ chức đồng bộ.
Dự án cần bảo đảm kết nối hạ tầng đa phương thức giữa các phân khu, đô thị trung tâm của TP.HCM với Đồng Nai (trung tâm TP.HCM - Biên Hòa - Long Thành - Vũng Tàu). Các dự án kết nối hạ tầng chiến lược phục vụ sân bay Long Thành và kết nối vùng giữa TP.HCM và Đồng Nai cần được triển khai đồng bộ.
Theo Sở Xây dựng TP.HCM, sau sáp nhập, TP.HCM trở thành siêu đô thị, việc đầu tư hoàn thành hệ thống hạ tầng giao thông đường bộ khung là rất bức thiết, cần đi trước một bước.
Định hướng này đã được xác định rõ trong chương trình hành động số 03 của Thành ủy TP.HCM về thực hiện Nghị quyết Đại hội Đảng bộ TP nhiệm kỳ 2025-2030. Trong đó, tuyến cao tốc Hồ Tràm - sân bay Long Thành là một trong các công trình trọng điểm của thành phố, với mục tiêu hoàn thành vào năm 2027.
Hiện nay nhiều dự án hạ tầng quan trọng quốc gia mang tính kết nối vùng đang được đẩy nhanh tiến độ, như cao tốc Biên Hòa - Vũng Tàu và cao tốc Bến Lức - Long Thành, dự kiến hoàn thành năm 2026, hay vành đai 4 TP.HCM dự kiến hoàn thành năm 2028. Do vậy việc sớm đầu tư cao tốc đô thị Hồ Tràm - sân bay Long Thành giúp kết nối các dự án trọng điểm và đảm bảo khai thác đồng bộ, hiệu quả sân bay Long Thành là rất cần thiết và cấp bách.
Với tiến độ và nhu cầu kết nối như trên, việc thực hiện dự án đường cao tốc đô thị Hồ Tràm - sân bay Long Thành với tính chất dự án có yêu cầu cấp bách phải thực hiện ngay là rất cần thiết để rút ngắn tối đa thời gian hoàn thành.
Tôi 26 tuổi, làm trong lĩnh vực tài chính tại một công ty ở nước ngoài. Từ năm 14 tuổi, tôi đã sống và học tập xa Việt Nam, nên cuộc sống, công việc, các mối quan hệ của tôi đều gắn với nơi này.
Tôi và bạn trai quen nhau cách đây 3 năm, trong một lần tôi về Việt Nam thăm gia đình. Từ đó đến nay, chúng tôi duy trì mối quan hệ yêu xa. Nghe thì đơn giản, nhưng thực tế, trong suốt 3 năm ấy, chúng tôi chỉ gặp nhau vài lần, mỗi lần vỏn vẹn 2-3 ngày.
Tôi không phủ nhận rằng, tình cảm của anh dành cho tôi rất lớn. Anh luôn kiên nhẫn, bao dung, chưa từng trách móc, luôn đặt tôi vào kế hoạch tương lai của mình. Anh khiến tôi có cảm giác an toàn, bình yên. Nhưng mối quan hệ này cũng khiến tôi băn khoăn nhiều.
Anh hứa hẹn về tương lai đoàn tụ, còn tôi lại không chắc một ngày mình có thể trở về quê hương làm việc. Tôi quen cuộc sống ở nước ngoài, quen công việc, môi trường và cả sự tự do ở đây.
Chúng tôi cứ thế yêu nhau, kéo dài một mối quan hệ mà tôi nhiều lần né tránh việc nhìn thẳng vào đích đến cuối cùng.
Yêu xa lâu ngày, sự thiếu thốn về cảm xúc và gần gũi là điều không thể tránh khỏi. Tôi vẫn nghĩ mình có thể chịu đựng được, cho đến khi một đồng nghiệp xuất hiện.
Anh ấy là người làm chung công ty với tôi. Trước đó, chúng tôi chỉ đơn thuần là bạn, nói chuyện hợp, hỗ trợ nhau trong công việc. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có cảm xúc gì đặc biệt với người này.
Nhưng rồi mọi thứ thay đổi. Anh ta bắt đầu thể hiện sự quan tâm nhiều hơn. Những cử chỉ thân mật, những lần gặp gỡ thường xuyên, những tiếp xúc gần gũi vô tình kéo chúng tôi lại gần nhau. Và tôi trong một lần yếu lòng, đã không giữ được giới hạn.
Tôi đã phản bội người yêu mình. Đó là lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm nhận rõ ràng sự gần gũi, kết nối về thể xác và cảm xúc. Một cảm giác vừa mới mẻ, vừa cuốn hút, khiến tôi như bị “mờ mắt”.
Nhưng cảm xúc thăng hoa ấy chỉ tồn tại rất ngắn. Ngay ngày hôm sau thức dậy, tôi rơi vào trạng thái trái ngược: Day dứt, hoang mang và tội lỗi.
Trước khi mọi thứ tồi tệ hơn, tôi chủ động dừng lại. Tôi nhắn cho đồng nghiệp rằng mình không thể tiếp tục, rằng tôi có lỗi với người yêu. Điều khiến tôi bất ngờ là, dù có tình cảm với tôi, anh ấy vẫn khuyên tôi nên thành thật với bạn trai.
Tôi đã làm theo lời người ấy, thú nhận hết mọi chuyện, không giấu giếm. Tôi muốn lòng mình được trút bỏ những cảm xúc nặng nề đeo bám. Mặc dù tôi không mong được tha thứ, tôi chỉ nghĩ rằng mình phải chịu trách nhiệm cho những gì đã làm.
Nhưng tôi không ngờ, bạn trai tôi lại chọn tha thứ. Anh không trách mắng, không nặng lời. Anh nói cho anh thời gian suy nghĩ. Sau đó, anh im lặng, cố gắng từng ngày để cân bằng lại cảm xúc. Và rồi anh cho tôi một cơ hội làm lại từ đầu, cho mối quan hệ này thêm một cơ hội để sửa chữa những lỗi lầm.
Chính sự bao dung đó lại khiến tôi đau hơn. Nhìn anh vật lộn với tổn thương do mình gây ra, tôi cảm thấy bản thân thật tệ.
Còn chàng đồng nghiệp kia, sau khi tôi dừng lại, cũng rơi vào trạng thái suy sụp. Anh níu kéo, nhưng tôi không thể đáp lại. Tôi vừa mất đi ranh giới trong một mối quan hệ, vừa đánh mất luôn một người bạn mà trước đó tôi rất trân trọng.
Sau "sự cố", chúng tôi vẫn phải gặp nhau mỗi ngày ở công ty, nhưng không khí nặng trĩu. Tôi vốn không phải người dễ kết bạn. Mỗi mối quan hệ đến với tôi đều đáng quý. Nhưng chỉ vì một phút không kiềm chế được cảm xúc, tôi đã tự tay làm hỏng tất cả.
Điều khiến tôi bế tắc nhất lúc này không chỉ là chuyện đã xảy ra, mà là chính bản thân tôi. Tôi nhận ra mình ích kỷ. Tôi không chắc về tương lai với người yêu, nhưng lại không đủ dũng cảm để nói lời chia tay. Tôi giữ anh ở đó, trong khi chính tôi lại dao động, tương tư người khác.
Tôi cũng không hiểu nổi cảm xúc của mình dành cho người đồng nghiệp. Đó là niềm yêu thích nam nữ thật sự, hay chỉ là sự thiếu thốn lâu ngày được lấp đầy?
Tôi đang đứng giữa hai cảm xúc. Một bên là người yêu 3 năm, bao dung, chân thành, luôn trân trọng, yêu thương tôi. Một bên là cảm xúc mới mẻ, mãnh liệt nhưng đầy day dứt và sai lầm.
Còn tôi, lại không chắc mình thực sự muốn gì. Giờ đây, điều duy nhất tôi cảm nhận rõ là sự dằn vặt. Tôi trách bản thân rất nhiều. Tôi không biết mình nên tiếp tục sửa sai hay buông bỏ để giải thoát cho tất cả.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi và vợ kết hôn 6 năm, có một bé gái 2 tuổi. Trong mắt tôi, vợ là mẫu phụ nữ nhanh nhẹn, tháo vát, có đầu óc kinh doanh. Chúng tôi từng có thời gian buôn bán cùng nhau, thu nhập khá tốt.
Khoảng 3 năm nay, hôn nhân của chúng tôi có nhiều mâu thuẫn. Mọi thứ bắt đầu vào thời điểm công việc làm ăn của 2 vợ chồng gặp khó khăn. Mỗi tháng, chúng tôi kiếm được 70-80 triệu đồng nhưng gánh nhiều khoản nợ, áp lực tài chính đè nặng. Tôi phải quay lại làm công ty để ổn định thu nhập, còn vợ tiếp tục buôn bán.
Khoảng thời gian ấy, tôi rơi vào trạng thái căng thẳng kéo dài. Ban ngày tôi đi làm, tối về vẫn phải học thêm để theo kịp công việc mới, kiến thức mới. Vợ trách móc tôi thiếu chia sẻ, không còn trò chuyện nhiều như trước, còn tôi thì thật sự kiệt sức nên không muốn đôi co thêm.
Rồi vợ bắt đầu ra ngoài nhiều hơn, gặp gỡ, trò chuyện với một vài người bạn. Sau đó, vợ thừa nhận với tôi đã “cảm nắng” một người kém 4 tuổi, quen trên mạng, sống cùng thành phố. Khi cô ấy nói ra sự thật, chúng tôi chuẩn bị đón con đầu lòng.
Tôi thương vợ nên chọn bỏ qua. Một phần vì tình cảm, một phần vì nghĩ rằng mọi chuyện chưa có gì nghiêm trọng. Tôi nghĩ, vợ đã thật lòng thú nhận và muốn quay về thì nên cho cơ hội. Hơn nữa, khi đó vợ vừa mang thai nên tôi không muốn mọi chuyện trở nên căng thẳng.
Biết tinh thần mẹ bầu thay đổi, thất thường, dễ cáu gắt, nhạy cảm nên suốt những tháng sau đó tôi chăm sóc vợ chu đáo, không để cô ấy tủi thân, cô đơn.
Một năm sau đó, lúc vợ đã sinh con được vài tháng, trong lần tình cờ xem điện thoại của vợ lúc 2h sáng (tôi thường thức đêm chăm con để vợ nghỉ ngơi), tôi phát hiện trong mục tin nhắn đã xóa có dòng chữ: “Chị nhớ em”. Tôi không tài nào ngủ được. Khi tìm kiếm tài khoản Zalo của số điện thoại này, tôi nhận ra đây chính là người kém tuổi mà trước kia vợ từng "cảm nắng".
Tôi hỏi thì vợ khẳng định chỉ nhắn một lần, không liên lạc thêm. Cô ấy nói vì nhắn bằng số điện thoại phụ nên cậu trai trẻ kia chưa chắc đã biết người nhắn là ai. Dù chưa có bằng chứng rõ ràng, sự việc cũng khiến mối quan hệ của chúng tôi trở nên căng thẳng hơn. Những cuộc cãi vã, dằn vặt kéo dài trong một thời gian dài khiến vợ chồng tôi đều mệt mỏi.
Gần 1 năm nay, tôi giữ thái độ chừng mực, không tỏ ra đa nghi, nhưng cũng không hoàn toàn tin tưởng vợ. Vợ cũng công khai mật khẩu điện thoại cho tôi, đồng thời yêu cầu tôi làm ngược lại. Tôi không muốn suốt ngày tra hỏi, rình rập tin nhắn của vợ, nên chỉ lâu lâu mới quan sát, xem vợ có những dấu hiệu lạ hay không.
Khoảng vài tháng qua, hằng tuần, vợ tôi thường vắng nhà 5-6 tiếng vì lý do "đi tập pilates". Tôi nghi ngờ vợ tiếp tục liên lạc với người con trai kém tuổi năm xưa, liền lén cài định vị theo dõi trên điện thoại vợ. Khi tôi kiểm tra, y như rằng vợ đã đi đến một rạp chiếu phim chứ không phải đi tập pilates.
Đáng lẽ, tôi nên kiên nhẫn theo dõi thêm để có bằng chứng ngoại tình rõ ràng, nhưng vì quá nóng giận và tổn thương, tôi đã ngay lập tức đối chất với vợ. Cô ấy giải thích rằng bản thân đang căng thẳng, cần người chia sẻ nên có hẹn hò bạn khác giới đi chơi. Vợ tôi khẳng định người bạn này không phải cậu trai kém 4 tuổi trước đó, đồng thời mọi thứ chỉ dừng ở mức tâm sự, đi ăn uống, chưa vượt quá giới hạn.
Việc phát hiện vợ nói dối khiến tôi vô cùng thất vọng. Tôi đã cố gắng sửa chữa, hàn gắn hôn nhân vì con suốt những năm qua, nhưng mọi thứ cứ như giọt nước tràn ly. Tôi nói chuyện với hai bên nội ngoại, được hai bên gia đình khuyên nhủ, nhưng tôi vẫn khó lòng vượt qua cảm giác bị tổn thương, bị vợ lừa dối.
Những ngày sau đó, tôi rơi vào trạng thái mâu thuẫn kéo dài. Một mặt, tôi muốn tin vào lời vợ nói, rằng "chưa có việc gì đi quá giới hạn", muốn giữ gia đình trọn vẹn vì con còn quá nhỏ. Mặt khác, tôi không thể gạt bỏ cảm giác tổn thương và sự mất niềm tin đang lớn dần trong lòng.
Có những đêm tôi nằm cạnh vợ nhưng lại cảm thấy khoảng cách giữa hai người xa nhau hơn bao giờ hết. Tôi không hiểu vì sao, từ mối quan hệ gắn bó, chuyện lớn nhỏ đều chia sẻ cùng nhau, vợ lại trở nên như vậy. Hết lần này đến lần khác, cô ấy bây giờ không còn xem tôi là chỗ dựa tinh thần, mà luôn tìm người khác bầu bạn.
Cô ấy đi xem phim cùng ai? Có còn liên lạc với người cũ? Tôi đau đớn, nghi ngờ, nhưng không còn dám hỏi nhiều, cũng không còn muốn nói nhiều, vì sợ mọi câu trả lời chỉ khiến mình thêm thất vọng.
Hiện tại, tôi là người gánh vác phần lớn tài chính vì công việc kinh doanh của vợ không còn như xưa. Vụ việc đi xem phim kia xảy ra được 3 tháng. Vợ chồng tôi ngày càng ít trò chuyện. Những buổi đi chơi cả gia đình hay tụ họp ở nhà nội, nhà ngoại trở nên gượng gạo.
Nhiều khi, tôi tự hỏi lối đi nào là tốt nhất cho tôi? Nếu cứ tiếp tục cuộc hôn nhân như thế này, tôi có thể chịu đựng được đến già hay không? Bề ngoài, mọi thứ có vẻ bình lặng, nhưng bên trong chỉ là sự chịu đựng kéo dài, là những mệt mỏi ngày càng tích tụ...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.