Khi phiên bản châu Á của Eurovision Song Contest được lên kế hoạch tổ chức tại Bangkok (Thái Lan) trong năm nay, nhiều người xem đó là bước mở rộng tự nhiên của một format toàn cầu. Nhưng ở chiều ngược lại, công chúng cũng nhận ra trong vài năm qua, chính châu Á cũng đã bắt đầu xuất khẩu những “công thức giải trí” của riêng mình và được thế giới mua lại.
Trước, các format giải trí lớn của thế giới như: Next Top Model, The Voice, X-Factor, American Idol, Got Talent… đều có điểm chung là được sinh ra ở trời Tây và được “bản địa hóa” tại các thị trường châu Á.
Tuy nhiên, khoảng 5-7 năm trở lại đây, cục diện thay đổi. Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản và gần đây là cả Thái Lan, Việt Nam bắt đầu phát triển những chương trình mang tính nguyên bản cao hơn, không chỉ để phục vụ thị trường nội địa mà còn hướng đến khán giả khu vực.
Một trong những ví dụ rõ ràng nhất là Masked singer – chương trình bắt nguồn từ Hàn Quốc. Format này sau đó được bán bản quyền sang Mỹ với phiên bản The masked singer và nhanh chóng trở thành hit rating trên truyền hình Mỹ rồi lan rộng sang hàng chục quốc gia khác. Tại Việt Nam, phiên bản có tên Ca sĩ mặt nạ cũng rất đình đám.
Một ví dụ khác là Running man. Dù không phải là format bán bản quyền theo cách truyền thống nhưng chương trình này đã được Trung Quốc phát triển thành Keep running – một trong những show giải trí ăn khách nhất nhiều năm liền. Sau đó mô hình show thực tế thiên về tương tác và thể lực này tiếp tục được nhiều quốc gia học hỏi và biến tấu, trong đó có Việt Nam với tên gọi Chạy đi chờ chi.
Những show như Produce 101 hay các phiên bản Đạp gió (Sisters who make waves), Anh trai vượt ngàn chông gai (Call me by fire), Tân binh tài năng (Show it all)… không còn đơn thuần là chương trình giải trí. Chúng trở thành một “hệ sinh thái” hoàn chỉnh gồm: đào tạo, ra mắt nghệ sĩ, xây dựng fandom, tổ chức concert, bán nội dung số. Tất cả được tích hợp trong cùng một format.
Điều đáng chú ý là chính các format này lại đang được “xuất khẩu ngược” sang nhiều quốc gia khác. Tức là giờ đây châu Á không chỉ mua bản quyền mà còn bán lại ý tưởng.
Một xu hướng nổi bật khác là sự xuất hiện ngày càng nhiều của các chương trình thực tế mang tính xuyên quốc gia, nơi nghệ sĩ từ nhiều nền văn hóa cùng tham gia trong một format chung.
Điều này không chỉ tạo ra sự đa dạng về màu sắc giải trí mà còn là chiến lược “xuất khẩu văn hóa mềm” (soft power) một cách tinh vi. Đảo thiên đường (CATS, sản xuất năm 2024) hay Tân binh thăng cấp (Yeah1, sản xuất năm 2025)… là những ví dụ điển hình cho format này.
Khi các nghệ sĩ Thái Lan, Trung Quốc hay Việt Nam cùng xuất hiện trong một chương trình, họ không chỉ đại diện cho cá nhân mà còn mang theo bản sắc văn hóa của quốc gia mình.
Khán giả vì thế không còn tiếp cận văn hóa qua những sản phẩm “đóng gói sẵn” mà thông qua sự tương tác trực tiếp giữa các nghệ sĩ. Đây là điểm khác biệt rất lớn so với làn sóng Hallyu (Hàn Quốc) trước đây, vốn chủ yếu là xuất khẩu sản phẩm hoàn chỉnh. Giờ đây châu Á đang xuất khẩu cả quá trình tạo ra sản phẩm.
Việc xây dựng một phiên bản tương tự Eurovision Song Contest tại châu Á không phải là ý tưởng mới. Nhưng nếu thành hiện thực, nó phản ánh một xu hướng lớn hơn. Đó là châu Á đã đủ tự tin để tham gia vào “sân chơi format toàn cầu”, không chỉ với tư cách người mua mà là đối tác đồng sáng tạo.
Eurovision, ra đời từ năm 1956, vượt qua tầm là một cuộc thi âm nhạc, nó là biểu tượng của sự kết nối văn hóa châu Âu. Nếu châu Á có một sân chơi tương tự, đó sẽ là bước khẳng định rằng khu vực này đã đủ năng lực để tạo ra một “trục văn hóa” riêng, thay vì xoay quanh các trung tâm cũ như Mỹ hay châu Âu.
Tuy nhiên, thách thức cũng không nhỏ bởi châu Á là một khu vực đa dạng về ngôn ngữ, chính trị, tôn giáo và thị hiếu. Việc tìm ra một format có thể dung hòa tất cả những yếu tố này đòi hỏi không chỉ nguồn lực tài chính mà còn cả sự tinh tế trong cách tiếp cận văn hóa. Dẫu vậy, việc dự án này được xúc tiến cho thấy rằng châu Á đã sẵn sàng nghĩ và chơi lớn hơn! Sự chuyển dịch này không ngẫu nhiên mà có. Đó là kết quả của nhiều yếu tố cộng hưởng.
Trước hết là quy mô khán giả. Với hàng tỉ người dùng Internet và mạng xã hội, châu Á hiện là thị trường tiêu thụ nội dung lớn nhất thế giới.
Điều này tạo điều kiện để các nhà sản xuất thử nghiệm, tối ưu và phát triển format ngay trong khu vực, trước khi nghĩ đến việc xuất khẩu.
Thứ hai là sự phát triển của nền tảng số. Các nền tảng video, mạng xã hội và streaming giúp nội dung dễ dàng vượt qua biên giới. Một show thực tế tại Trung Quốc hay Hàn Quốc hoàn toàn có thể trở thành hiện tượng tại Việt Nam, Thái Lan hay thậm chí là Mỹ, chỉ sau vài ngày.
Cuối cùng là sự thay đổi trong tư duy sáng tạo. Thế hệ nhà sản xuất trẻ tại châu Á không còn mặc định rằng “chuẩn mực” phải đến từ phương Tây. Họ sẵn sàng thử nghiệm, pha trộn và tạo ra những format mang bản sắc riêng – đôi khi rất khác biệt nhưng lại có sức hút toàn cầu.
Sẽ còn quá sớm để nói rằng châu Á đã thay thế phương Tây trong việc dẫn dắt văn hóa đại chúng toàn cầu. Nhưng rõ ràng, cán cân đang dần dịch chuyển. Dẫu còn nhiều thách thức, châu Á dần chứng minh mình đang tiến gần hơn tới vị thế của một “công xưởng sản xuất văn hóa đại chúng”, thậm chí là “người định hình xu hướng” mới của thế giới.
Mới đây, mạng xã hội lan truyền một số thông tin liên quan đến chuyện tình cảm của diễn viên Uyển Ân. Cụ thể, một bộ phận cư dân mạng cho rằng em gái Trấn Thành đang hẹn hò với một đồng nghiệp khi cả hai được cho là cùng check in tại một địa điểm. Lập tức thông tin liên quan đến Uyển Ân và nam diễn viên kia được nhiều người tìm kiếm.
Ở tuổi 27, Uyển Ân gây ấn tượng bởi nhan sắc rạng rỡ. Thời điểm mới vào showbiz, nữ diễn viên sở hữu ngoại hình mũm mĩm. Song sau đó, cô tích cực tập luyện cải thiện vóc dáng. Nhờ vậy, sao nữ sinh năm 1999 tự tin hơn khi hóa thân trong nhiều dạng nhân vật trên màn ảnh rộng hay xuất hiện với nhiều phong cách khác nhau tại các sự kiện
Ngoài sự nghiệp, cuộc sống riêng của Uyển Ân cũng được quan tâm. Trên trang cá nhân, nữ diễn viên thường xuyên chia sẻ những khoảnh khắc đi du lịch hoặc hình ảnh rạng rỡ tại các sự kiện. Bên cạnh đó, em gái Trấn Thành còn thực hiện những vlog chia sẻ về cuộc sống đời thường cùng những người bạn thân thiết hay với gia đình
Shiloh Jolie là con gái của hai biểu tượng Hollywood Angelina Jolie và Brad Pitt. Cô có màn chiếm trọn spotlight trong MV K-pop What's a girl to do? ra mắt ngày 7-4 của Dayoung (Cosmic Girls).
MV hiện thu hút gần 400.000 lượt xem sau gần 1 ngày lên sóng. Shiloh Jolie góp mặt xuyên suốt các khung hình, phô diễn những động tác vũ đạo bên cạnh giọng ca chính cùng dàn vũ công.
Dù không nhảy ở vị trí center, Shiloh Jolie vẫn đủ sức tạo nên làn sóng bình luận rộng khắp, phần lớn đến từ sự tương đồng nổi bật với người mẹ trong giai đoạn đầu nổi tiếng. Ở phần giới thiệu, cô xuất hiện với nghệ danh Shi.
MV What's a girl to do
Một số khán giả bình luận dưới MV: "Shiloh Jolie đang chứng minh bản thân không chỉ nhờ mang họ Jolie. Chúng tôi yêu cô gái độc lập này"; "Không ngờ con gái của Angelina Jolie và Brad Pitt lại làm vũ công phụ, điều này chưa bao giờ xuất hiện trong tâm trí của tôi trước đó"; "Shiloh Jolie làm vũ công phụ cho Dayoung, trời ơi!"...
Ở tuổi 19, Shiloh Jolie như thể hiện một phiên bản hồi sinh hiện đại của phong cách mà Angelina Jolie từng theo đuổi vào cuối thập niên 1990 và đầu 2000.
Shiloh Jolie xuất hiện với mái tóc tết sát da đầu, kết hợp cùng layout trang điểm gợi nhắc trực tiếp đến thời kỳ đó: đôi mắt khói đậm, sắc hồng nhẹ nơi gò má và đôi môi bóng. Người đẹp lựa chọn trang phục mang đến cảm giác hoài niệm nhưng vẫn tươi mới và hợp thời.
Trong một khoảnh khắc thoáng qua nhưng đáng nhớ, Shiloh ngả người ra sau với nụ cười đầy tự nhiên, đeo khuyên tai vòng vàng và toát lên vẻ "cool ngầu" nhẹ nhàng, không gắng gượng. Chính sự thoải mái này kết hợp với những đường nét sắc sảo đã khiến sự so sánh giữa hai mẹ con càng thêm rõ nét.
Dù sự giống nhau giữa họ từ lâu đã là đề tài được bàn luận, lần xuất hiện này mang đến cảm giác gần như điện ảnh.
Những lần công chúng bắt gặp hai mẹ con cùng nhau vẫn hiếm hoi, nhưng mỗi lần Shiloh Jolie lộ diện đều khơi lại cuộc trò chuyện, và lần này sân khấu K-pop trở thành bệ phóng lý tưởng.
Đại diện công ty quản lý Starship của idol K-pop Dayoung cho biết: "Trong quá trình tổ chức buổi tuyển chọn công khai tại Mỹ để tìm kiếm 'performer' cho MV của Dayoung, chúng tôi ghi nhận sự tham gia của nhiều vũ công đến từ các nhóm nhảy khác nhau.
Shiloh là một trong những ứng viên vượt qua vòng cuối và được chọn góp mặt trong MV. Ngay cả sau khi hoàn tất ghi hình, chúng tôi vẫn không hề biết cô ấy là con của Angelina Jolie và Brad Pitt, chỉ tình cờ phát hiện gần đây".
Chiều 22-4, tại TP.HCM diễn ra buổi công chiếu phim Heo năm móng với sự tham dự của đạo diễn Lưu Thành Luân, giám đốc sáng tạo Võ Thanh Hòa, các diễn viên Võ Tấn Phát, Trần Ngọc Vàng, nghệ sĩ Thanh Thủy, NSƯT Ốc Thanh Vân... Phim Heo năm móng khởi chiếu từ ngày 24-4.
Heo năm móng là phần tiếp theo trong chuỗi phim khai thác truyền thuyết dân gian, sau Quỷ cẩu và Linh miêu: Quỷ nhập tràng.
Theo dân gian miền Tây, heo năm móng là loài vật dị thường, được cho là quỷ dữ đầu thai hoặc linh hồn chưa siêu thoát. Người nuôi có thể gặp may mắn về tiền bạc nhưng phải trả giá đắt, vì vậy thường được đưa vào nơi thờ phụng với tên gọi "cô Năm Hợi".
Bên cạnh yếu tố rùng rợn, phim còn đưa vào các chi tiết liên quan đời sống tín ngưỡng như múa bóng rỗi, múa chằn, góp phần tái hiện không gian văn hóa đặc trưng.
Trailer Heo năm móng
Tại buổi giao lưu, đạo diễn Lưu Thành Luân cho biết ê kíp không chỉ tập trung vào các cảnh hù dọa: "Chúng tôi vẫn đi từ chất liệu truyền thuyết, nhưng chú trọng xây dựng không khí, không gian để khán giả cảm nhận nỗi sợ".
Theo đạo diễn, nhiều chi tiết trong phim được cài cắm xuyên suốt câu chuyện: "Khi xem lại, khán giả có thể nhận ra thêm những lớp nghĩa khác nhau".
Dịp lễ 30-4, phòng vé có nhiều phim Việt ra rạp như Anh hùng, Đại tiệc trăng máu 8, Phí phông: Quỷ máu rừng thiêng, Trùm Sò.
Giám đốc sáng tạo Võ Thanh Hòa cho rằng việc nhiều phim cùng ra rạp dịp lễ là điều bình thường và là tín hiệu tích cực cho thị trường điện ảnh Việt Nam. Theo anh, ở nhiều nước trong khu vực, sự cạnh tranh này diễn ra thường xuyên và góp phần thúc đẩy các nhà làm phim đầu tư nghiêm túc hơn.
Với Heo năm móng, anh không xem yếu tố kinh dị là lợi thế tuyệt đối: "Thể loại nào cũng có khán giả riêng, nhưng điều quan trọng nhất vẫn là chất lượng bộ phim".
Chia sẻ về cơ duyên tham gia Heo năm móng, Võ Tấn Phát cho biết anh đến với dự án theo cách khá "bất ngờ mà cũng có chuẩn bị từ trước".
Anh kể có thời gian anh thường xuyên theo dõi hoạt động của ê kíp trên mạng xã hội, thậm chí "thả tim, tương tác đều đặn" nhưng không nghĩ sẽ có ngày được mời vào vai chính: "Tôi cứ nghĩ mình hợp với mấy vai gai góc, hơi "lệch pha" chút xíu thôi, nên khi nhận được lời mời cho vai chính thì cũng khá bất ngờ".
Trong phim, Trần Ngọc Vàng vào vai Chí - một người đàn ông trở về Việt Nam sau thời gian sống ở nước ngoài, dần đối mặt với những bí mật trong quá khứ và các biến cố liên quan đến yếu tố tâm linh.
Nam diễn viên cho biết những nhân vật có nhiều góc khuất giúp anh có cơ hội khám phá bản thân và thử thách nhiều hơn trong diễn xuất: "Tôi không có hình tượng nào để mất. Là diễn viên, tôi muốn tìm kiếm những vai diễn đủ thử thách để phát triển".
Đồng thời Trần Ngọc Vàng cũng bày tỏ kỳ vọng khán giả sẽ nhìn nhận mình ở góc độ diễn xuất, thay vì chỉ dừng lại ở ngoại hình.