Ngày 23/7/1991, Cynthia Baumgartner và chồng Randy Roth chèo bè trên hồ Sammamish – địa điểm giải trí nổi tiếng gần Seattle. Hai con trai 11 tuổi và 9 tuổi của Cynthia ngồi trên bờ háo hức chờ bố mẹ quay về.
Nhưng cuối cùng, hai đứa trẻ thấy Randy thong thả chèo bè vào bờ, còn Cynthia nằm bất động dưới đáy bè, mặt và phần thân trên tím tái. Sau những nỗ lực hồi sức thất bại, Cynthia được tuyên bố tử vong tại bệnh viện.
Thái độ vô cảm và không hề có vẻ gì là khẩn trương trong suốt vụ việc, cũng như sự sốt sắng muốn nhận tiền bảo hiểm nhân thọ từ cái chết của vợ đã làm nghi ngờ đổ dồn về Randy.
Khi đào sâu vào quá khứ của Randy, các điều tra viên phát hiện chi tiết đáng báo động: người vợ thứ hai của Randy, Janis Miranda, chết vào năm 1981 trong hoàn cảnh đáng ngờ. Randy cũng là nhân chứng duy nhất trong vụ việc đó, nhưng anh ta chưa bao giờ phải ra tòa.
Tuổi thơ sóng gió
Randy Roth sinh năm 1954 trong gia đình có 5 người con, lớn lên ở Washington. Randy gắn bó với bố hơn và đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc với mẹ sau khi hai vợ chồng ly dị năm 1971. Mẹ Randy sau này cho biết chồng cũ là một người cha nghiêm khắc và độc đoán, đánh đập, ngăn cấm các con trai mình thể hiện bất kỳ cảm xúc nào, vì cho rằng điều đó quá nữ tính.
Cả Randy và em trai, David Roth, đều thiếu sự đồng cảm khi trưởng thành. David bị kết tội giết người cấp độ một vào năm 1979, vì siết cổ và bắn chết một phụ nữ mà anh ta cho đi nhờ xe. David phải ngồi tù 26 năm trước khi được thả tự do vào năm 2005.
Trong khi đó, ở tuổi 20, Randy nhận tội trộm cắp cấp độ hai vì đột nhập nhà bố mẹ vị hôn thê tên Terri Hitchcock – mối tình thời trung học. Anh ta bị kết án 14 năm tù, nhưng chỉ phải thụ án hai tuần. Terri hủy bỏ hôn ước. Cô chia sẻ rằng đã nhiều lần tha thứ cho Randy vì nói dối về quá khứ và hẹn hò với những phụ nữ khác.
Một tháng sau khi được thả tự do vào ngày 10/6/1975, Randy kết hôn với người vợ đầu tiên, Donna Sanchez. Ban đầu, Randy thể hiện “tính cách mạnh mẽ, che chở và rất lãng mạn”, theo lời Donna. Anh ta làm nhiều công việc khác nhau trước khi hai người ly hôn vào tháng 5/1980. Randy giành được quyền nuôi con trai.
Cú ‘sảy chân’ rơi xuống vực
Không lâu sau, Randy kết hôn lần thứ hai với Janis Miranda, mẹ đơn thân có một con gái. Anh ta thuyết phục vợ nghỉ việc và cùng mua bảo hiểm nhân thọ trọn đời trị giá 100.000 USD vào tháng 9/1981. Hợp đồng bảo hiểm có hiệu lực vào ngày 7/11 năm đó.
Ba tuần sau, cặp đôi đi leo núi ở Công viên Tiểu bang Beacon Rock thuộc Oregon, nơi có ngọn núi lửa Beacon Rock cao 258 m.
Janis đột ngột tử vong trong chuyến đi, Randy là nhân chứng duy nhất. Theo New York Daily News, Randy nói với cảnh sát rằng họ đang ở gần đỉnh núi lửa thì Janis trượt chân trên lá thông và ngã từ độ cao hơn 90 m, rơi xuống vách đá.
Chính quyền kết luận cái chết là một tai nạn. Thi thể Janis nhanh chóng được hỏa táng và Randy nhận được khoản tiền bảo hiểm nhân thọ 100.000 USD.
Janis và những người vợ sau này của Randy đều phàn nàn với gia đình, bạn bè rằng anh ta bỗng xa cách sau khi kết hôn, dù rất tích cực theo đuổi trong thời gian hẹn hò trước đó. Randy trở nên khép kín, thờ ơ, thậm chí đời sống tình dục cũng đột nhiên chấm dứt. Họ còn cho biết thường gặp vấn đề liên quan đến tiền bạc với Randy.
Các điều tra viên tin rằng Randy đứng sau cái chết của Janis nhưng không có đủ bằng chứng để buộc tội hình sự.
“Chỉ có hai người ở đó, không có nhân chứng nào khác ngoài anh ta, nhưng chúng tôi không có đủ nghi ngờ hợp lý để đưa ra cáo buộc”, Cảnh sát trưởng hạt Skamania, ông Ray Blaisdell, nói với Seattle Times.
Người vợ thứ ba của Randy là Donna Clift, cũng là mẹ đơn thân. Khi ra làm chứng tại tòa, Donna Clift kể rằng họ từng chèo bè trên sông với bố mẹ cô. Có lúc Randy dường như hướng chiếc bè về phía những tảng đá thay vì ra vùng nước sâu. Chiếc bè bị thủng và từ từ chìm xuống cho đến khi tới được gần chiếc bè của bố mẹ cô.
“Tôi hét lên ‘Cứu con với, bố ơi’. Tôi rất sợ. Randy liên tục bảo tôi im miệng”, Donna Clift kể lại. Họ ly dị vào cuối năm 1985.
Năm 1986, Randy có quan hệ tình cảm với Mary Jo Phillips, nhưng chia tay sau khi Mary thông báo bị ung thư và không thể mua bảo hiểm.
Pha lật bè rơi xuống hồ
Mùa xuân 1990, tại một trận đấu bóng chày thiếu nhi, Randy gặp Cynthia Baumgartner, mẹ đơn thân của hai con trai có chồng qua đời vì ung thư vài năm trước. Họ kết hôn chỉ sau vài tháng, Randy đưa con trai chuyển đến sống tại nhà Cynthia ở South Everett.
Đầu tháng 1/1991, Randy và Cynthia mua bảo hiểm nhân thọ trị giá 385.000 USD. Cynthia thậm chí còn thay đổi người thụ hưởng từ các con trai sang chồng, vì anh ta tuyên bố đã chỉ định cô là người thụ hưởng bảo hiểm của mình. Tuy nhiên, đây là một lời nói dối.
Sau đó, vào ngày 23/7/1991, Randy đề nghị cả gia đình đi du ngoạn đến hồ Sammamish. Anh ta để bọn trẻ tự chơi rồi cùng vợ chèo bè ra hồ.
Khi Randy quay lại, Cynthia đã chết. Anh ta khẳng định rằng sóng do một chiếc thuyền máy tạo ra đã làm lật bè của họ, khiến Cynthia chết đuối.
Ban đầu, Randy dường như là một nạn nhân bất hạnh của bi kịch, nhưng cảnh sát nhận thấy anh ta đã nhanh chóng rút khoản bảo hiểm nhân thọ lớn của vợ. Và chỉ hai ngày sau khi Cynthia qua đời, Randy lấy hết đồ trong két sắt của cô.
Đặc biệt, khi Randy chèo bè trở lại bờ hồ với thi thể Cynthia, hành vi của anh ta vô cùng “kỳ lạ”, theo lời các nhân chứng. Randy hầu như không bộc lộ cảm xúc trong khi những người khác nỗ lực cấp cứu cho vợ mình. Các công tố viên cho biết anh ta thờ ơ đứng đó rồi từ tốn thu dọn chiếc bè.
Đầu tháng 8/1991, một phụ nữ tên Kristina Baker báo cho cảnh sát rằng đã nhìn thấy Randy và Cynthia trên chiếc bè của họ. Chiếc bè không bị lật như lời Randy nói.
Cũng trong tháng 8, cuộc điều tra về cái chết của người vợ thứ hai Janis được mở lại. “Thật bất thường khi hai người vợ đều qua đời với những khoản bảo hiểm lớn sau khi kết hôn với anh ta chưa đầy một năm”, cảnh sát trưởng Blaisdell nói.
Randy bị bắt vì tội giết người vào ngày 9/10/1991.
Người chồng trả giá
Phiên tòa xét xử Randy diễn ra từ tháng 1 đến tháng 4/1992.
Công tố viên lập luận rằng Randy đã đưa ra những lời khai mâu thuẫn với các điều tra viên về cái chết của người vợ thứ hai và thứ tư, sau đó anh ta nhanh chóng hỏa táng thi thể Cynthia, giống như đã làm với Janis. Hai cái chết đều mang lại cho Randy số tiền bảo hiểm lớn.
Con trai 9 tuổi của Cynthia làm chứng rằng khi cậu bé khóc trên đường về nhà sau cái chết của mẹ, Randy bảo “Không việc gì phải khóc, chuyện đã qua rồi”.
Phiên tòa có sự tham gia của 150 nhân chứng, nhưng luật sư bào chữa của Randy chỉ ra rằng bằng chứng chống lại Randy chủ yếu là bằng chứng gián tiếp. Tuy nhiên, điều đó không ngăn cản bồi thẩm đoàn tuyên Randy phạm tội giết người cấp độ một vào tháng 4/1992. Anh ta bị kết án 50 năm tù.
Randy chưa bao giờ chính thức bị buộc tội về cái chết của Janis, dù những tình tiết đáng ngờ xung quanh cái chết của cô đã được đưa ra làm bằng chứng trong phiên tòa xét xử tội giết Cynthia.
Randy kháng cáo bản án vào năm 1994 nhưng bị bác đơn.
Ngày 4-4, lãnh đạo UBND tỉnh Đắk Lắk cho biết đã yêu cầu xử lý, kiểm điểm các cá nhân, tổ chức liên quan đến sai phạm trong cấp phép, quản lý khai thác khoáng sản và thu thuế tài nguyên tại khu vực phía tây tỉnh giai đoạn 2019 đến giữa năm 2024 sau khi Thanh tra tỉnh này có kết luận.
Kết luận thanh tra cho thấy việc giám sát sản lượng khai thác sau cấp phép chủ yếu dựa vào báo cáo của doanh nghiệp, thiếu kiểm tra thực tế.
Tại nhiều mỏ đá của Công ty cổ phần Xây dựng và lắp máy Trung Nam, Công ty cổ phần Xây dựng Tân Nam, Công ty TNHH An Nguyên và Công ty TNHH Xây dựng Hoàng Vũ, trạm cân được bố trí không đúng vị trí và chưa kết nối dữ liệu camera, trạm cân về cơ quan quản lý, khiến việc kiểm soát sản lượng chủ yếu dựa trên số liệu doanh nghiệp tự kê khai, tiềm ẩn nguy cơ thất thoát tài nguyên.
Ngoài ra, Công ty TNHH Hà Bình và Công ty cổ phần Đoàn Chính Nghĩa không lắp thiết bị giám sát hành trình, không lưu trữ dữ liệu phương tiện theo quy định, gây khó khăn cho việc kiểm soát phạm vi và sản lượng khai thác.
Vi phạm về đất đai cũng diễn ra khá phổ biến. Công ty cổ phần Xây dựng Tân Nam và Công ty TNHH Hà Bình sử dụng đất của người dân làm bãi tập kết khoáng sản nhưng chưa chuyển mục đích sử dụng; nhiều doanh nghiệp khai thác cát cũng chưa hoàn tất thủ tục thuê đất mặt nước theo quy định.
Đáng chú ý, tổng thu từ hoạt động khoáng sản giai đoạn 2019 đến giữa năm 2024 đạt hơn 438 tỉ đồng nhưng vẫn còn nợ gần 4,7 tỉ đồng, trong đó Công ty TNHH MTV Khai khoáng Thiên Ý nợ khoảng 2,34 tỉ đồng, Công ty TNHH Khoáng sản Thiên An nợ khoảng 1,9 tỉ đồng.
Thanh tra cũng chỉ ra giai đoạn 2021 - 2022, giá vật liệu xây dựng biến động trên 20% nhưng việc tham mưu điều chỉnh bảng giá tính thuế tài nguyên chưa kịp thời, tiềm ẩn nguy cơ thất thu ngân sách.
Theo kết luận thanh tra, Sở Tài nguyên và Môi trường Đắk Lắk trước đây (nay là Sở Nông nghiệp và Môi trường) đã tham mưu cấp, gia hạn 17 giấy phép thăm dò và phối hợp cấp thêm 2 giấy phép.
Tuy nhiên, công tác hậu kiểm bị buông lỏng khi Công ty TNHH TV, Công ty TNHH Khoáng sản Khải Dương, Công ty TNHH Xây dựng thương mại và dịch vụ Tân Thành Đạt không nộp báo cáo, không bàn giao mẫu vật sau khi giấy phép hết hiệu lực mà không bị xử lý.
Kiểm tra 8/17 hồ sơ cho thấy toàn bộ đều có sai sót, từ không công khai thông tin doanh nghiệp, không lấy ý kiến chuyên gia đến thiếu biên bản kiểm tra thực địa.
Đáng chú ý, Công ty TNHH MTV Thương mại dịch vụ An Huy được gia hạn nhưng không hoàn trả tối thiểu 30% diện tích thăm dò; ngoài ra 5 doanh nghiệp khác còn được chấp thuận khảo sát, lấy mẫu dù không đủ điều kiện theo quy định.
Thanh tra xác định giai đoạn 2018 - 2020, có 6 giấy phép và gia hạn cấp cho Công ty TNHH Xây dựng công trình Hoàng Khánh, Hợp tác xã khai thác cát Đoàn Kết, Công ty TNHH Hà Bình, Công ty TNHH Đầu tư xây dựng và dịch vụ MJ, Công ty TNHH Xây dựng cầu đường Trí Đức, Công ty TNHH Hùng Anh tại các khu vực ngoài quy hoạch khoáng sản, trái quy định.
Đáng chú ý, giai đoạn 2019 - 2023, 9 giấy phép khai thác được cấp trước ngày 1-7-2011 vẫn tiếp tục được gia hạn, trái Luật Khoáng sản 2010; các giấy phép này thuộc khu vực không đấu giá nhưng không nêu rõ mục đích phục vụ công trình sử dụng ngân sách nhà nước.
Liên quan thực tế quản lý, một số doanh nghiệp có diện tích nằm trong khu vực cấm, tạm cấm. Trong đó, Công ty TNHH Phú Bình - chi nhánh Đắk Lắk có 4,84km dọc sông Krông Nô thuộc diện cấm, tạm cấm; Công ty TNHH Xuân Bình có 18,72ha trong khu vực tương tự.
Năm 2024, UBND tỉnh đã yêu cầu Công ty TNHH Xuân Bình dừng hoạt động tại khu vực này, tuy nhiên việc kiểm tra, xác minh chưa được thực hiện đầy đủ như báo cáo của doanh nghiệp.
Ngày 12-4, nguồn tin cho biết Phòng Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh Đắk Lắk đang xác minh vụ lợi dụng việc cải tạo ruộng tại xã Ea Knuếc để múc đất đi bán tại một số địa phương. Đây là vụ việc mà Tuổi Trẻ Online đã phản ánh trước đó.
Theo lãnh đạo UBND xã Ea Knuếc, cán bộ điều tra của Phòng Cảnh sát kinh tế đã đến làm việc liên quan vụ múc đất tại hồ thủy lợi thuộc diện tích do Công ty Cà phê Thắng Lợi quản lý, sau đó chở ra ngoài, có dấu hiệu đem bán để trục lợi.
Trước đó, UBND xã đã giao công an xã xác minh, làm rõ những người lén lút múc đất tại khu vực hồ thủy lợi nói trên. Hiện cơ quan công an đã thu thập thông tin phục vụ công tác điều tra.
Liên quan một số vị trí khác trên địa bàn, tình trạng múc đất trái phép vẫn tiếp diễn, có dấu hiệu đưa đi tiêu thụ trong khi khu vực này không có mỏ đất san lấp nào được cấp phép.
Lãnh đạo UBND xã Ea Knuếc cho biết địa phương sẽ tiếp tục xác minh, làm rõ và thông tin sau.
Trước đó, Tuổi Trẻ Online phản ánh thời gian gần đây tại xã Ea Knuếc và xã Tân Tiến xuất hiện tình trạng người lạ mặt múc đất hồ thủy lợi, đất ruộng rồi chở đi bán làm vật liệu san lấp.
Tại xã Ea Knuếc, chính quyền đã giao công an vào cuộc xác minh, xử lý. Riêng tại xã Tân Tiến, dù phóng viên đến trực tiếp trụ sở và nhiều lần liên hệ, lãnh đạo xã cho biết bận họp và sẽ phản hồi sau, nhưng đến nay vẫn chưa cung cấp thông tin.
Chiều 9/4, TAND Hà Nội tuyên phạt Đỗ Tuấn Anh (41 tuổi, cựu Đội phó Cảnh sát phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ, Công an quận Cầu Giấy cũ) và Lê Quang Hưng, 30 tuổi, lần lượt 3 năm và 3 năm 6 tháng tù cùng về tội Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng.
Theo HĐXX, bị cáo Hưng không điều tra cơ bản khu nhà trọ, không lập hồ sơ quản lý và không xử lý vi phạm; còn Đội phó Tuấn Anh không chỉ đạo, đôn đốc đầy đủ, để cơ sở tồn tại nhiều vi phạm nhưng không bị kiểm tra, xử lý.
Tuy nhiên, HĐXX xác định sai phạm của hai bị cáo không phải nguyên nhân chính dẫn đến vụ cháy đặc biệt nghiêm trọng; nguyên nhân trực tiếp xuất phát từ trách nhiệm của chủ nhà trọ là vợ chồng ông Nguyễn Kim Quyết.
HĐXX nhận định hai bị cáo phạm tội do lỗi vô ý, được gia đình các nạn nhân xin giảm nhẹ nên tuyên mức án như trên. Trước đó, VKS đề nghị phạt mỗi bị cáo 3-4 năm tù.
Chủ nhà được miễn trách nhiệm hình sự là 'chưa phù hợp'
Ngoài ra, tòa cho rằng việc VKS không truy tố, miễn trách nhiệm hình sự đối với ông Nguyễn Kim Quyết là chưa phù hợp với tính chất, mức độ hậu quả vụ án, nên kiến nghị Cơ quan điều tra và VKSND Hà Nội tiếp tục xem xét trách nhiệm hình sự của ông này để xử lý theo quy định pháp luật.
Đối với các vi phạm trong công tác quản lý nhà trọ, HĐXX kiến nghị thành phố Hà Nội chỉ đạo UBND các phường, xã và cơ quan chức năng tăng cường tuyên truyền về phòng cháy chữa cháy, không để xảy ra vụ việc tương tự.
Tòa cũng kiến nghị Phòng Cảnh sát PCCC và CNCH tăng cường kiểm tra, xử lý nghiêm các trường hợp vi phạm, đồng thời hướng dẫn, chỉ đạo cán bộ chiến sĩ thực hiện đúng chức trách, nhiệm vụ.
Vụ hỏa hoạn trên phố Trung Kính khiến 15 người chết xảy ra hồi tháng 5/2024; trong đó 12 nạn nhân là khách trọ, còn lại là thành viên chủ nhà.
Ông Nguyễn Kim Quyết bị xác định cùng vợ quản lý khu nhà trọ vi phạm nhiều quy định về PCCC - nơi xảy ra vụ cháy khiến 15 người chết, trong đó có mẹ, vợ và con trai ông. Dù có dấu hiệu phạm tội, ông được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự do chịu thiệt hại đặc biệt nghiêm trọng, đã bồi thường 895 triệu đồng và tích cực khắc phục hậu quả.
Tại tòa, ông Quyết liên tục khai mọi việc cho thuê, quản lý nhà trọ đều do vợ phụ trách, bản thân "không biết, không quan tâm".
Chủ tọa bác lời khai này, cho rằng ông không thể phủi trách nhiệm khi đứng tên trên hợp đồng cho thuê trọ.
Hai cựu cảnh sát phân trần việc thiếu trách nhiệm
Khu nhà trọ của ông Quyết là cơ sở thuộc diện quản lý nhà nước về PCCC của Đội Cảnh sát PCCC và CNCH Công an quận Cầu Giấy. Dù được giao phụ trách địa bàn phường Trung Hòa, bị cáo Hưng không thực hiện đầy đủ nhiệm vụ rà soát, không phát hiện cơ sở ông Quyết cho thuê trọ và vi phạm quy định PCCC.
Đối với cựu Đội phó Tuấn Anh, VKS xác định bị cáo không chỉ đạo, quản lý đầy đủ, dẫn đến khu trọ của ông Quyết không có đơn vị nào phụ trách. Dù tồn tại nhiều vi phạm về PCCC, cơ sở này suốt thời gian dài không bị kiểm tra, xử lý.
Khai tại tòa, cựu thượng úy Hưng cho biết công tác tại Đội từ tháng 4/2021. Chín tháng trước vụ hỏa hoạn, bị cáo được phân công quản lý một nửa địa bàn phường Trung Kính (cũ), rộng khoảng 1,2 km2. Nhiệm vụ của Hưng là rà soát các cơ sở kinh doanh trên địa bàn để phân loại thuộc diện quản lý của phường hay quận.
Trả lời câu hỏi vì sao không đưa khu trọ nhà ông Quyết vào bất kỳ danh sách nào, Hưng khai thời điểm đó mới nhận địa bàn, trong khi phường có nhiều cơ sở nên chủ yếu quản lý theo danh sách cán bộ tiền nhiệm bàn giao, dự định sẽ tiếp tục đi thực tế để cập nhật các địa điểm chưa nắm được.
Tuy nhiên, theo lời bị cáo, mới làm được vài tháng thì Hà Nội liên tiếp xảy ra nhiều vụ cháy nghiêm trọng, khiến thành phố triển khai hàng loạt kế hoạch tổng kiểm tra liên ngành đối với quán karaoke trá hình, nhà xưởng, tòa nhà văn phòng...
Hưng cho biết mình được phân công tham gia các đoàn kiểm tra này nên phần lớn thời gian phải thực hiện nhiệm vụ theo chỉ đạo cấp trên, không còn thời gian rà soát bổ sung địa bàn.
Đối đáp tại tòa, kiểm sát viên nói "rất thông cảm" với áp lực quản lý địa bàn rộng của bị cáo, song cho rằng Hưng phải nhận thức bản thân chưa làm hết trách nhiệm. Theo VKS, nếu gia đình ông Quyết được các bị cáo hướng dẫn, chỉ đạo ngay từ đầu thì hậu quả có thể đã khác.
Trước đó, tại cơ quan điều tra, Hưng khai "nghĩ nhà này thuộc diện UBND phường Trung Hòa quản lý, không phải lực lượng cảnh sát PCCC nên không kiểm tra".
Về trách nhiệm của chính quyền địa phương, VKS cho biết trong quá trình thực hiện chỉ thị của thành phố, Đội Cảnh sát PCCC và cứu nạn, cứu hộ đã tổng rà soát, lập danh sách 861 cơ sở thuộc diện quản lý của UBND phường Trung Hòa. Trong danh sách này không có khu trọ của gia đình ông Quyết. UBND phường Trung Hòa vì vậy mặc nhiên cho rằng cơ sở thuộc diện quản lý của Đội Cảnh sát PCCC và cứu nạn, cứu hộ.
Nhà trọ vi phạm PCCC suốt 15 năm không ai biết
Trong khi đó, cấp trên của Hưng là cựu Đội phó, thiếu tá Đỗ Tuấn Anh khai phụ trách địa bàn của ba phường với số cơ sở phải quản lý lên tới 10.000-20.000.
Bị cáo nhận trách nhiệm với vai trò người đứng đầu, song cho rằng bản thân thường xuyên đôn đốc, quan tâm công tác rà soát địa bàn vì luôn xác định đây là nhiệm vụ "xương sống" của đơn vị. "Tôi rất ý thức điều này, trong các biên bản họp đều ghi nhận việc tôi có đôn đốc", Tuấn Anh nói.
Chủ tọa Đinh Quốc Trí hỏi: "Đôn đốc là một chuyện, nhưng đôn đốc xong có kiểm tra lại xem cấp dưới làm thế nào không?". Bị cáo đáp có nhận thấy một số cán bộ làm chưa tốt, nhưng "nếu đã chỉ đạo nhiều lần mà cán bộ vẫn không chủ động thì rất khó".
Về quy trình phân loại cơ sở thuộc diện UBND phường hay Cảnh sát PCCC quận quản lý, Tuấn Anh cho biết việc này cơ bản dựa trên đề xuất của UBND phường lập danh sách.
Theo VKS, tháng 11/2022, Công an phường Trung Hòa từng đề xuất chuyển danh sách nhà cho thuê trọ sang Đội Cảnh sát PCCC quận Cầu Giấy quản lý, trong đó có khu trọ của ông Quyết.
Tuy nhiên, tại tòa, Tuấn Anh cho rằng danh sách chỉ có tên và địa chỉ, chưa thể hiện quy mô nên chưa đủ căn cứ phân loại. "Chúng tôi tiếp nhận cũng không quản lý được, chưa phân quyền cho ai", bị cáo nói, cho rằng với hàng chục nghìn cơ sở thì chỉ nhìn địa chỉ không thể biết nơi nào vi phạm.
Chủ tọa chia sẻ với khối lượng công việc của bị cáo, nhưng nhấn mạnh với vai trò chỉ huy, khi cấp dưới báo cáo đề xuất thì phải xem xét đến cùng. Theo chủ tọa, việc xem xét không chỉ dừng ở địa chỉ số nhà mà phải đánh giá điều kiện phòng cháy chữa cháy của khu trọ để xác định thuộc thẩm quyền quản lý của phường hay quận.
"Đấy mới là nhiệm vụ của người chỉ huy. Đằng này bị cáo nghe báo cáo thôi mà không xem xét lại có đúng hay không", chủ tọa phân tích, cho rằng hậu quả là khu trọ suốt 15 năm không thuộc diện quản lý PCCC của bất kỳ cơ quan nào.