Mục Lục
ToggleNgành điện TP.HCM như cầu nối xóa nhòa khoảng cách giàu nghèo, mang ánh sáng đến với mọi mái nhà, giữ cho nhịp sống của cả thành phố không bao giờ tắt.
Tin Gốc: https://thanhnien.vn/anh-du-thi-nhip-dap-thanh-thi-185260408181447349.htm
Ngôi tịnh xá dưới chân núi Ngàn Nưa: Hành trình hồi sinh từ phế tích

Tọa lạc tại vị trí "địa linh" thuộc thôn Yên Dân, xã Thắng Lợi, tỉnh Thanh Hóa, tịnh xá Linh Sơn đang viết tiếp chương mới trong lịch sử Phật giáo vùng đất Lam Sơn. Sự tái sinh của ngôi già lam này không chỉ nằm ở những khối bê tông, cốt thép của ngôi chánh điện, mà còn ở khả năng phục hồi những giá trị tâm linh quý báu.
Giữa không gian thiên nhiên hùng vĩ dưới chân núi Ngàn Nưa, tịnh xá hiện lên như một chốn tâm linh thanh tịnh, nơi ngọn đèn chân lý Khất Sĩ bừng sáng tại miền Bắc.
Hiện nay, nơi đây không chỉ là điểm tu học thanh tịnh dành cho chư tăng và phật tử, mà còn là điểm hội tụ của văn hóa, lịch sử và tâm linh, khi chỉ cách đó vài bước chân là đền thờ Bà Triệu, vị nữ anh hùng nổi danh trong lịch sử dân tộc.
Nơi đây trước kia chỉ là một ngôi chùa nhỏ thờ Phật, mang tên gọi là Linh Sơn Tự. Trải qua thời gian, ngôi chùa xuống cấp trầm trọng. Năm 2016, hội đủ duyên lành, Thượng tọa Thích Giác Hoàng, Ủy viên Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam đã ghé thăm nơi này. Nhận thấy nơi đây là một vùng đất linh thiêng, địa thế phù hợp, thanh tịnh u nhã, thượng tọa đã phát tâm trùng hưng Phật cảnh nơi này.
Đây thực sự là nhân duyên một nhà sư Khất Sĩ tiếp nhận một đạo tràng tại miền Bắc với tâm nguyện đem giáo lý của đức Phật và hạnh nguyện của Tổ sư Minh Đăng Quang hoằng truyền nơi miền Bắc xa xôi.
Được chính quyền và nhân dân, phật tử địa phương cung thỉnh về làm trụ trì ngôi già lam, thượng tọa phát nguyện ra sức hành đạo và phát nguyện xây dựng mới ngôi Tam bảo với tên gọi mới là tịnh xá Linh Sơn, đúng theo truyền thống của hệ phái Khất Sĩ Việt Nam.
Cuối năm 2018, Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Thanh Hóa đã có quyết định bổ nhiệm Thượng tọa Thích Giác Hoàng giữ chức vụ trụ trì tịnh xá Linh Sơn.
Khi cơ duyên phù hợp, thượng tọa tổ chức các khóa tu học như, các buổi sinh hoạt Phật pháp vào chủ nhật hằng tuần dành cho thanh thiếu niên tại địa phương xã Trung Thành và các xã lân cận, các hoạt động từ thiện, khuyến học và nâng cao ý thức xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân tộc,
Ngày 2.4.2024, tịnh xá Linh Sơn chính thức tổ chức lễ động thổ khởi công xây dựng chính điện và tổ đường Minh Đăng Quang. Đây là sự kiện đánh dấu sự phát triển biểu tượng ngọn đèn chân lý Khất Sĩ vươn xa, một bước chuyển mình mạnh mẽ, đồng thời khẳng định vai trò ngày càng rõ nét của tịnh xá trong đời sống tâm linh của phật tử và nhân dân địa phương.
Công trình chánh điện và tổ đường Minh Đăng Quang có tổng diện tích xây dựng 993 m2, trong đó ngôi chánh điện có tổng diện tích 268 m2, tổ đường Minh Đăng Quang có tổng diện tích 725 m2. Kinh phí xây dựng từ nguồn xã hội hóa, dự kiến khoảng 40 - 50 tỉ đồng.
Ngôi tịnh xá được thiết kế và xây dựng theo mô hình truyền thống của hệ phái Khất Sĩ, với chánh điện bát giác thờ Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, tổ đường cũng là thiền đường, tăng xá, am thất và các công trình phụ cận để phục vụ nhu cầu sinh hoạt tu học của chư tăng và phật tử.
Song song với các hoạt động tu học, tịnh xá cũng đóng vai trò là trung tâm từ thiện, xã hội tích cực. Mỗi năm, nơi đây thực hiện hàng nghìn phần quà tết, bão lũ cho bà con nghèo, tặng học bổng cho học sinh vượt khó, hỗ trợ người khiếm thị, người già neo đơn.
Một dấu ấn nổi bật khác là vào tháng 3.2025, tịnh xá đã tổ chức lễ rước đồng đúc tôn tượng Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Tượng cao 3,2 m, nặng 3,2 tấn, được đúc từ đồng vàng chất bởi các nghệ nhân lành nghề, mang vẻ đẹp trang nghiêm, từ hòa, biểu trưng cho trí tuệ và lòng bi mẫn của Đức Phật. Khi hoàn thiện và an vị tại chánh điện, tôn tượng sẽ trở thành tâm điểm của đạo tràng, là nguồn cảm hứng tu học cho tất cả những ai tìm về nơi này.
Hôm 5.4, tịnh xá vừa tổ chức lễ đổ đồng đúc tôn tượng Trưởng lão hòa thượng Thích Minh Châu (1918 - 2012). Tôn tượng này sẽ đặt tại khuôn viên Đại học Nalanda (Ấn Độ) để tôn vinh đạo nghiệp dịch thuật, giảng dạy và trước tác của ngài.
Gánh bánh tráng kẹo mạch nha 40 năm: Bà ngoại bán 10 cái mỗi ngày vẫn không nỡ nghỉ

Nếu không có gì đột xuất, cứ 2 giờ chiều mỗi ngày, bà Hồng gánh hàng ra bán. Như một thói quen, vừa ổn thỏa chỗ ngồi là bà lấy ra món đồ nghề tự chế. Đó là khúc gỗ nhỏ chừng một gang tay trên đầu có đóng một nắp lon nước ngọt để nạo dừa. Nhiều năm nay, hình ảnh bà Hồng bên gánh bánh tráng kẹo mạch nha đã trở nên quen thuộc với những ai hay ra vào hẻm 51 đường Ba Tháng Hai, phường Ninh Kiều, thành phố Cần Thơ.
Nhìn vào gánh hàng của bà Hồng, người ta cảm nhận được sự cũ kỹ, lâu đời. Mấy chục năm gánh trên vai, đi qua biết bao con đường, chiếc đòn gánh bằng tre đã bị bào mòn nhẵn bóng. Thế nhưng, do được lau chùi kỹ lưỡng nên nó vẫn bền chắc. Một gánh dựng món cốm dẹp, một gánh đựng món bánh tráng kẹo mạch nha gây sốt một thời.
Quê gốc của bà Hồng ở thị trấn Kinh Cùng, huyện Phụng Hiệp, tỉnh Hậu Giang cũ (nay là xã Hòa An, thành phố Cần Thơ). Bà là người con thứ 7 trong gia đình có 8 anh chị em. Năm bà mười mấy tuổi thì mẹ bị bệnh nặng mất sớm. Cảnh mồ côi nên mỗi đứa con đều phải tự bươn chải kiếm sống, không ai giúp được ai. Bà Hồng lên thành phố Cần Thơ xin làm "thời vụ" rửa chén, phụ bán quán cơm, quán hủ tiếu...
Công việc thời vụ bấp bênh nên bà Hồng quyết định "đầu tư" một đôi quang gánh để đi bán bánh tráng kẹo mạch nha. Bà bồi hồi kể lại: "Hồi xưa, món ăn này những đứa trẻ ở quê mê dữ lắm. Nhà tôi nghèo lại đông anh em nên tôi ít có dịp được ăn. Thế nhưng ở thành phố thì chẳng thấy mấy ai bán. Do thấy món này bỏ vốn ít, cách làm đơn giản mà lại phù hợp với túi tiền eo hẹp của mình lúc bấy giờ nên tôi quyết định bán thử".
Nói đến đây, bà Hồng làm một cái bánh tráng kẹo mạch nha hoàn chỉnh cho xem. Thoạt đầu, bà lấy một chiếc bánh tráng giấy để lên lòng bàn tay, phết lớp kẹo mạch nha dạng lỏng lên trên. Nguyên liệu rưới lên tiếp theo là những sớ cơm dừa tươi rói vừa mới nạo. Rồi bà lấy một miếng bánh tráng khác ốp lên trên, sau đó bẻ lại thành hình bán nguyệt. Miếng bánh giòn tan khi đưa vào miệng. Vị ngọt thanh của kẹo mạch nha loang trong đầu lưỡi hòa cùng vị béo của cơm dừa tuy đơn giản mà ngon. Một phần như vậy có giá 10.000 đồng.
Bà Hồng cho biết mình bán bánh này từ lúc chỉ có 1.000 - 2.000 đồng/cái, rồi tăng dần theo giá cả thị trường. Ngày xưa còn trẻ, bà gánh hàng đi nhiều tuyến đường trong nội ô thành phố, đi tới đâu thì cất tiếng rao mời chào tới đó. Và chính tiếng rao trong trẻo của thời trẻ cùng nét riêng của món ăn vặt "quê mùa" này đã gây chú ý cho một người công nhân viên, rồi từ đó hai người gắn kết thành vợ chồng. Họ có với nhau một người con gái và đến nay cũng đã có cháu ngoại đang học lớp 8.
Theo bà Hồng, đôi quang gánh đã đồng hành cùng bà hơn 40 năm nay. Bây giờ 64 tuổi, sức khỏe yếu nên bà không cất tiếng rao nổi và cũng không còn bền sức để rong ruổi nhiều nơi nữa. Mỗi ngày bà chỉ đi từ căn trọ của mình trên đường Tầm Vu đến điểm yêu thích nhất là hẻm 51 để bán (cách khoảng 2 cây số - PV). Bà Hồng vui vẻ nói: "Một quán cà phê nghĩa tình cho tôi mượn hẳn một góc nhỏ mặt tiền để bán luôn. Đặc biệt là con hẻm này rất đông sinh viên, người trẻ. Nhiều người thấy tôi già rồi nên gọi là bà ngoại bán bánh, thấy thương lắm".
Đó chính là niềm vui và động lực đã thôi thúc bà Hồng giữ lửa nghề trong bối cảnh món bánh tráng kẹo mạch nha ngày càng phai nhạt danh tiếng. Bà Hồng tâm sự: "Sức mua món bánh quê này ngày càng giảm. Khác với ngày xưa, nhiều người trẻ hiện nay không biết món này là món gì. Nói thật là bây giờ mỗi ngày tôi chỉ bán được tầm 10 - 15 cái bánh tráng kẹo mạch nha thôi. Nên hơn 1 năm nay, tôi đã bán thêm cốm dẹp để kiếm thêm. Nguyên liệu thì tôi đặt mua ở Sóc Trăng, còn công thức trộn như thế nào cho vừa vặn thì tôi tự làm".
Mỗi ngày, bà Hồng ngồi bán từ 2 giờ chiều đến 8 giờ tối là về. Bữa bán được thì lời hơn 100.000 đồng, nhưng đa phần là thấp hơn con số này. "Tuy là món bánh tráng kẹo mạch nha lời ít, bán được ít nhưng tôi không nỡ nghỉ vì nó gắn chặt với tuổi thơ của mình. Vả lại, lúc chân ướt chân ráo lên thành phố có quen ai đâu. Chính nhờ bán bánh này mà tôi gặp nhiều người, lạ hóa thành quen, rồi trở thành hàng xóm, bạn bè luôn. Tôi là dân quê chính hiệu, góp phần giữ giữ hương vị bánh quê thì thấy cũng vui", bà Hồng Tâm sự.
Chị Nguyễn Thị Bích Trâm (35 tuổi, ngụ phường Ninh Kiều, thành phố Cần Thơ) cho biết bà Hồng luôn mặc chiếc áo bà bà khoác bên ngoài và đội nón lá khi ngồi bán. Nhìn vào hình ảnh này, chị nhớ lại lúc còn nhỏ khi sống ở quê nội, hàng ngày cùng mấy anh em ra cổng chờ các cô chú gánh hàng rong qua để mua bánh. "Tôi ăn bánh của bà rồi, không có gì để chê cả. Lâu lâu thì lại ghé mua một hộp cốm dẹp hay bánh tráng kẹo mạch nha để ủng hộ. Không hiểu sao mỗi lần chạy qua đây thì phải ghé mắt nhìn bà một cái như thói quen. Hôm nào bà nghỉ bán thì thấy thiếu thiếu, buồn buồn", chị Trâm chia sẻ.
Tự hào 50 năm ngành điện thành phố mang tên Bác: 50 năm ấy, những mạch ngầm kiêu hãnh

Thú thực là khi đứng giữa lòng Sài Gòn - TP.HCM rực rỡ của năm 2026 này, nhìn những bảng hiệu LED lấp lánh trên phố đi bộ Nguyễn Huệ (TP.HCM), trong đầu tôi lại hiện lên một hình ảnh chẳng liên quan chút nào. Đó là mùi dầu hỏa nồng hắc từ "chiếc đèn Huê Kỳ" và tiếng lạch cạch của chiếc quạt nan cũ kỹ giữa trưa hè oi ả. Với những đứa trẻ sinh ra ngay sau ngày đất nước thống nhất như tôi, ký ức về thành phố không bắt đầu bằng những tòa nhà chọc trời. Nó bắt đầu bằng bóng tối và những sự chờ đợi.
Trở lại cái thời cắt điện luân phiên ấy gian khó thật nhưng cũng đầy tình nghĩa. Hễ điện tắt là cả xóm lại kéo nhau ra vỉa hè hóng gió, tiếng máy nổ "bạch bạch" của mấy nhà khá giả vang lên xé toạc cái tĩnh lặng của đêm đen.
Và trong ánh đèn lờ mờ ấy, hình ảnh những chú thợ điện vai vác thang tre, len lỏi qua từng con hẻm nhỏ với bộ đồ bảo hộ sờn cũ đã trở thành một phần của tuổi thơ tôi. Họ không chỉ đi sửa dây điện chằng chịt như mạng nhện đâu. Tôi cảm giác họ đang chắt chiu từng tia sáng để nối lại niềm hy vọng cho một thành phố vừa đi qua bão táp chiến tranh.
Rồi Sài Gòn chuyển mình. Thập niên 90 và những năm đầu thế kỷ 21 chứng kiến một sự lột xác ngoạn mục. Những trạm biến áp 110 kV, 220 kV mọc lên, đóng vai trò như những "trái tim" khổng lồ bơm sức sống cho vùng đất năng động nhất cả nước này. Tôi vẫn nhớ cảm giác choáng ngợp khi lần đầu thấy đèn cao áp rực sáng dọc đại lộ Đông Tây. Chao ôi, nó đẹp lạ lùng! Nhưng có một cuộc cách mạng khác, lặng lẽ hơn mà có lẽ ít người để ý: Chiến dịch ngầm hóa lưới điện.
Chưa kể đến việc an toàn, cái hay nhất là nhìn lên bầu trời thành phố hôm nay, bạn sẽ không còn thấy những "búi dây" đen kịt che lấp màu xanh của mây trời nữa. Những hàng cột điện thô kệch đã lùi bước, nhường chỗ cho không gian kiến trúc thông thoáng. Dòng điện bây giờ đã được giấu kín vào lòng đất, trở thành những mạch máu ngầm bền bỉ, mặc kệ những cơn mưa rào bất chợt hay giông bão phương Nam, ánh sáng vẫn chưa bao giờ lỗi nhịp.
50 năm ngành điện thành phố - một nửa thế kỷ, một hành trình dài dằng dặc từ việc phải đóng cắt điện bằng tay cho đến lúc làm chủ công nghệ 4.0. Giờ đây, ngồi trong một quán cà phê nhỏ ven sông, tôi có thể thanh toán hóa đơn điện chỉ bằng một cái chạm nhẹ trên smartphone. Tiện lợi đến mức đôi khi mình quên mất sự hiện diện của nó. Không còn cảnh nhân viên cầm sổ gõ cửa từng nhà, thay vào đó là hệ thống đo xa và trung tâm điều khiển từ xa cực kỳ hiện đại. Thậm chí, nhiều khi sự cố được xử lý xong xuôi trong tích tắc trước cả khi khách hàng kịp nhận ra.
Thế nhưng, dù hiện đại đến đâu, cái "chất" của người thợ điện Sài Gòn - TP.HCM vẫn vậy. Vẫn là màu áo cam rực rỡ đó, nhưng giờ họ là những "kỹ sư số", âm thầm gác đêm cho ánh sáng của những tòa nhà chọc trời và các dây chuyền sản xuất công nghệ cao.
Đêm nay, đứng từ trên cao nhìn xuống, Sài Gòn hiện ra như một dải ngân hà lộng lẫy. Tôi chợt nhận ra sự vĩ đại đôi khi chẳng nằm ở những tượng đài sừng sững, mà nằm chính ở mạch điện ngầm đang lặng lẽ chảy dưới chân mình.
Kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Tổng công ty Điện lực TP.HCM (EVNHCMC), tôi muốn gửi một lời cảm ơn chân thành đến "những người giữ lửa" thầm lặng. Ánh điện hôm nay không chỉ thắp sáng những ngôi nhà, mà còn thắp sáng cả khát vọng vươn tầm quốc tế của một đô thị đặc biệt. Sài Gòn - TP.HCM năm 2026, ánh sáng vẫn lung linh trên dòng kênh Nhiêu Lộc, viết tiếp một hành trình 50 năm kiên cường và rực rỡ của EVNHCMC.




