Sáng 24/2/2023, Christine Banfield, điều dưỡng nhi khoa 37 tuổi, bị đâm nhiều nhát trong phòng ngủ tại nhà riêng ở khu ngoại ô Herndon, hạt Fairfax, bang Virginia. Bên cạnh cô là Joseph Ryan, 39 tuổi, bị bắn chết.
Khoảng 8h, chồng Christine là Brendan Banfield, 40 tuổi, đặc vụ Sở Thuế vụ Liên Bang (IRS), gọi 911 báo cáo cảnh tượng kinh hoàng bên trong nhà mình. Đến hiện trường, cảnh sát tìm thấy Brendan trong phòng ngủ chính, đang quỳ bên cạnh vợ, một tay đặt lên cổ cô.
Nhà chức trách tuyên bố Christine đã tử vong.
Cảnh sát tìm thấy Ryan trên một chiếc giường dành cho chó ở góc phòng. Con gái 4 tuổi của cặp vợ chồng đang ở dưới tầng hầm, không bị thương.
Juliana Peres Magalhaes, 25 tuổi, giúp việc người Brazil của gia đình Banfield, khai với cảnh sát rằng khi đang chuẩn bị đưa con gái của hai vợ chồng đến Vườn thú Quốc gia, cô nhìn thấy một chiếc SUV lạ đậu trước nhà. Vì vậy, cô đã gọi cho Brendan, lúc ấy đang ăn sáng tại cửa hàng McDonald’s gần đó.
“Tôi không biết người đó là ai. Làm ơn trở về. Tôi rất sợ”, Juliana kể lại lời đã nói với Brendan.
Juliana cho biết họ để bé gái dưới tầng hầm với máy tính bảng, sau đó lên tầng trên và nghe thấy những gì cô mô tả là “tiếng đánh đòn”.
Trong phòng ngủ, họ nhìn thấy Christine nằm trên sàn và một người đàn ông cầm dao ở phía trên. Brendan xin người đàn ông đó bỏ dao xuống, nhưng anh ta không chịu và bắt đầu đâm Christine. “Tôi nghĩ Brendan đã bắn anh ta”, Juliana nói.
Nữ giúp việc nói với cảnh sát rằng chính cô cũng đã bắn người đàn ông đó.
Brendan từ chối cung cấp lời khai cho cảnh sát.
Âm mưu của cặp tình nhân
Trong những tháng sau vụ giết người, nhà chức trách bắt đầu nghi ngờ lời khai của người giúp việc. Theo công tố viên, Ryan cầm dao còn Brendan có súng, vậy mà Ryan lại từ chối hạ vũ khí, điều đó không hợp lý.
Juliana cũng không đưa ra lời giải thích thỏa đáng cho cuộc gọi 911 thứ hai được thực hiện từ điện thoại của cô ta vào sáng 24/2. Cuộc gọi đó được thực hiện 13 phút trước cuộc gọi yêu cầu cảnh sát đến nhà của Brendan, nhưng không nói gì và cúp máy chỉ sau vài giây. Dẫu vậy, điều phối viên có thể nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn ở bên kia đầu dây.
“Một người đang bị thương, vậy mà mất đến 13 phút để thực hiện cuộc gọi khác, thật vô lý”, công tố viên nói.
Juliana đã thú nhận bắn Ryan khi anh ta đang ở tư thế nằm sấp, không gây nguy hiểm, theo công tố viên. Tháng 10/2023, Juliana bị bắt và bị buộc tội giết Ryan.
Gần một năm sau, kết quả phân tích mẫu máu chỉ ra Brendan là người cầm dao trong phòng ngủ, anh ta cũng bị bắt và bị truy tố tội giết người vào tháng 9/2024. Brendan không nhận tội và bị giam giữ mà không được tại ngoại.
Juliana cũng không nhận tội giết người. Nhưng vài tuần sau khi Brendan bị bắt, cô ta đề nghị hợp tác với nhà chức trách. Trong bốn giờ thẩm vấn, Juliana kể chi tiết về chuyện ngoại tình với Brendan và kế hoạch giết người vợ bị anh ta mô tả là “lười biếng” và “không phải một người mẹ tốt”.
Juliana xác nhận vụ giết người là một âm mưu lừa đảo qua mạng. Cô ta cho biết họ đã dùng máy tính xách tay của Christine, tạo một hồ sơ giả tên “Annastasia9” trên trang web chuyên về các sở thích tình dục kỳ lạ, bày tỏ mong muốn tìm kiếm một người lạ cùng thực hiện ảo tưởng tình dục bạo lực tại nhà riêng.
Juliana cho biết Brendan muốn tìm một người thích “chơi trò bạo lực” để có thể đổ lỗi cho vụ giết Christine. Ryan chính là người đó.
Theo cảnh sát, Ryan từng gặp gỡ những phụ nữ khác qua trang web nọ, nhưng được mô tả là người tôn trọng giới hạn và không bạo lực. Cảnh sát nhận định Ryan đã bị gài bẫy.
Ryan đồng ý mang còng tay, dây thừng và dao đến nhà Banfield. Brendan dự định đâm vợ mình bằng con dao đó sau khi bắn Ryan, Juliana nói với nhà chức trách.
Cô ta đồng ý nhận tội với tội danh nhẹ hơn là ngộ sát và làm chứng chống lại Brendan. Đổi lại, các công tố viên sẽ đề nghị mức án cho cô ta bằng thời gian tạm giam.
Phiên tòa xét xử Brendan bắt đầu vào tháng 1, gần ba năm sau vụ giết Christine và Ryan. Juliana ra làm chứng cho bên công tố, kể với bồi thẩm đoàn về mối quan hệ ngoài luồng bắt đầu từ tháng 8/2022 với Brendan và kế hoạch giết Christine của anh ta.
Theo Juliana, Brendan bày tỏ mong muốn “loại bỏ” vợ vào tháng 10/2022. “Ban đầu tôi nghĩ anh ta đang nói đùa”, nữ giúp việc khai trước tòa. Brendan còn nói muốn cưới Juliana và có con với cô ta, không muốn ly dị vì sợ Christine sẽ có nhiều tiền hơn mình và vì muốn giành quyền nuôi con gái.
Để thực hiện kế hoạch, cặp tình nhân mua điện thoại mới và tạo tài khoản Apple ID, Brendan kiểm tra khu phố xem có camera giám sát hay không, thay đổi thói quen buổi sáng và lắp đặt cửa sổ cách âm trước khi xảy ra vụ giết người.
Juliana khai đã giúp Brendan lừa Ryan trên trang web khiêu dâm, vun đắp mối quan hệ trong một tháng trước khi dụ nạn nhân đến nhà vào ngày 24/2/2023. Chính Brendan đã ra chỉ thị cho Ryan phải làm gì khi đến nhà, cũng chính anh ta mở sẵn cửa cho Ryan khi Christine đang ngủ trên lầu. Theo Juliana, Brendan dàn dựng như thể tình cờ bắt gặp một vụ tấn công bạo lực và bắn Ryan để tự vệ.
Sau khi bắn vào đầu Ryan, Brendan tiếp tục tấn công vợ. Christine hét lên: “Juliana, gọi 911”, nữ giúp việc khai trước tòa. Juliana cho biết đã gọi nhưng cúp máy trước khi nói bất cứ điều gì theo chỉ đạo của Brendan. Sau đó, cô ta chứng kiến Brendan liên tục đâm vào mặt và cổ vợ, rồi lấy một ít máu của Christine nhỏ lên thi thể Ryan.
Sau vụ việc, Juliana chuyển đến ở trong phòng ngủ của Brendan. Các điều tra viên đã tìm thấy một bức ảnh đóng khung của cặp tình nhân trên bàn cạnh giường.
Juliana cho biết thú nhận sự thật vì cảm thấy tội lỗi và xấu hổ. “Tôi đã giấu kín sự thật trong thời gian dài, chỉ giữ kín trong lòng, điều đó quá sức chịu đựng đối với tôi, tôi không thể tiếp tục chịu đựng thêm nữa”, nữ giúp việc nói.
Lời biện hộ của người chồng
Brendan cũng ra làm chứng, khẳng định vô tội và gọi những cáo buộc là “hoàn toàn điên rồ”. Anh ta thừa nhận ngoại tình với Juliana nhưng phủ nhận tham gia lên kế hoạch hay thực hiện vụ giết vợ, nói rằng sẽ không vì cuộc tình chỉ mới kéo dài 6-8 tuần mà tìm cách loại bỏ người vợ gắn bó 19 năm.
Brendan nói “vô cùng kinh hãi” khi mở cửa phòng ngủ và nhìn thấy Christine khỏa thân trên sàn cùng một người đàn ông lạ mặt cầm dao định cưỡng hiếp cô. Anh ta nói đã bắn Ryan sau khi thấy người này đâm vợ mình.
Tuy nhiên, một nhân chứng của bên công tố đã bác bỏ một phần quan trọng trong lời khai của Brendan về sáng hôm đó. Trong lời khai, Brendan cho biết rẽ vào McDonald’s khi đang trên đường đến một cuộc họp công việc với giám sát viên, sau đó Juliana đã gọi cho anh ta về chiếc SUV lạ đậu ở lối vào.
Nhưng giám sát viên của Brendan nói với nhà chức trách rằng không có cuộc họp nào được lên lịch. Tại tòa, giám sát viên này khai rằng khi đó đang ở Baltimore trong một hoạt động bí mật.
Bên công tố khẳng định không cần dựa vào lời khai của Juliana vì “bằng chứng máu” đủ để kết tội Brendan. “Máu không thể nói dối, và máu chứng minh Brendan đã đứng trên người Christine, đâm vào cổ cô ấy cho đến chết”, công tố viên nói.
Ngày 2/2, sau 9 giờ nghị án, bồi thẩm đoàn tuyên Brendan phạm tội giết người nghiêm trọng. 11 ngày sau, thẩm phán tuyên phạt Juliana mức án tối đa cho tội ngộ sát là 10 năm tù, cao hơn nhiều so với đề nghị của bên công tố.
Brendan phải đối mặt với án tù chung thân trong phiên tuyên án vào 8/5.
Liên quan vụ thảm sát 3 người gia đình bên vợ, ngày 21-4, TAND tỉnh Đắk Lắk mở phiên tòa sơ thẩm, tuyên phạt bị cáo Nguyễn Nam Đại Thuận (38 tuổi, ngụ phường Ea Kao, tỉnh Đắk Lắk) mức án tử hình về tội giết người, 9 năm tù về tội cướp tài sản, 6 năm tù về tội sử dụng trái phép vũ khí quân dụng. Tổng hợp hình phạt, Nguyễn Nam Đại Thuận bị tuyên phạt tử hình.
Hội đồng xét xử nhận định hành vi của bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng, mang tính côn đồ, thực hiện liên tiếp đối với nhiều nạn nhân trong cùng một gia đình, trong đó có người chưa thành niên. Sau khi gây án, bị cáo còn có hành vi cướp tài sản để bỏ trốn, thể hiện sự liều lĩnh, coi thường pháp luật nên cần áp dụng mức án cao nhất.
Theo cáo trạng, năm 2022, Thuận kết hôn với chị Nguyễn Thị Kim H.. Quá trình chung sống phát sinh mâu thuẫn do Thuận nghiện ma túy, không lo làm ăn. Lo ngại ảnh hưởng đến con, bà Trần Thị D. (mẹ chị H.) đã đưa con gái và hai cháu về nhà mình tại phường Thành Nhất (Đắk Lắk) sinh sống.
Tối 12-9-2025, sau khi sử dụng ma túy, Thuận nảy sinh ý định sát hại cả gia đình bên vợ vì cho rằng bị ngăn cản, đối xử tệ bạc. Bị cáo chuẩn bị sẵn một búa và một dao bầu, cho vào ba lô rồi đón xe đến khu vực nhà bà D., chờ thời cơ gây án.
Khoảng rạng sáng 13-9, khi anh Bùi Hữu N. (em trai chị H.) vừa mở cổng, Thuận lập tức xông vào, dùng búa tấn công liên tiếp nhiều nhát vào vùng đầu khiến nạn nhân tử vong tại chỗ. Nghe tiếng kêu, chị H. và bà D. chạy ra thì tiếp tục bị Thuận dùng dao tấn công, sát hại.
Sau đó Thuận vào phòng ngủ, dùng dao đâm nhiều nhát vào cháu T.T.P. (13 tuổi, con riêng của chị H.). Dù bị thương nặng, cháu P. vẫn kịp leo tường, chạy sang nhà hàng xóm kêu cứu và được đưa đi cấp cứu, thoát chết. Đối với cháu M. (3 tuổi, con chung), Thuận không ra tay.
Gây án xong, Thuận tỏ ra bình tĩnh, dùng nước xịt rửa vết máu, kéo thi thể các nạn nhân vào phòng khách, phủ chăn. Sau đó bị cáo lục lấy khoảng 6 triệu đồng và một điện thoại của bà D. rồi rời khỏi hiện trường.
Trong quá trình bỏ trốn, Thuận tiếp tục dùng dao khống chế một phụ nữ đi đường, cướp xe máy cùng tài sản để di chuyển. Đến khoảng 10h cùng ngày, Công an tỉnh Đắk Lắk đã bắt giữ bị cáo tại khu vực đường 19 Tháng 5 (phường Ea Kao, Đắk Lắk).
Kết luận giám định pháp y xác định các nạn nhân gồm chị H., bà D. và anh N. tử vong do đa vết thương, mất máu cấp và suy tuần hoàn.
Thông tin được nêu tại hội nghị tổng kết công tác thi hành án dân sự 6 tháng đầu năm 2026 của Cục Quản lý thi hành án dân sự, Bộ Tư pháp, ngày 9/4. Giai đoạn thống kê tính từ tháng 10 năm trước.
Trong 6 tháng, ngành thi hành án dân sự đã xử lý xong hơn 246.000 việc, đạt 47,3%; thu hồi, thi hành hơn 83.200 tỷ đồng, tăng 4,24% so với cùng kỳ năm 2025. Kết quả này được đánh giá cho thấy nỗ lực lớn của toàn hệ thống trong bối cảnh khối lượng công việc và giá trị phải thi hành tiếp tục ở mức cao.
Đối với việc thu hồi tài sản thất thoát, bị chiếm đoạt trong các vụ án tham nhũng, kinh tế, Cục Quản lý thi hành án dân sự cho biết đã tham mưu, tháo gỡ nhiều vụ việc phức tạp, qua đó thi hành xong hơn 2.000 việc với số tiền hơn 6.500 tỷ đồng.
Riêng lĩnh vực tín dụng, ngân hàng, ngành đã thi hành xong 2.700 việc, tương ứng 19.600 tỷ đồng, góp phần xử lý nợ và bảo đảm an toàn hoạt động tín dụng.
Ngoài ra, đơn vị cho biết đã tạo bước tiến trong chuyển đổi số khi đưa vào vận hành nền tảng số với nhiều phân hệ quan trọng như tài chính - kế toán; biên lai điện tử; hỗ trợ ra quyết định, tổ chức thi hành án; tiếp công dân, giải quyết khiếu nại, tố cáo thông qua Trung tâm giám sát, điều hành thông minh (IOC).
Kết luận hội nghị, Thứ trưởng Tư pháp Mai Lương Khôi yêu cầu toàn ngành thi hành án dân sự tiếp tục vận hành hiệu quả mô hình tổ chức bộ máy mới, đồng thời tăng cường kiểm tra, kiểm soát ở các khâu dễ phát sinh sai phạm như xác minh, phân loại án, thẩm định giá và bán đấu giá tài sản thi hành án.
Về chuyển đổi số, ông yêu cầu triển khai đồng bộ các giải pháp nhằm nâng cao hiệu quả thi hành án dân sự, tiến tới số hóa toàn diện quy trình tổ chức thi hành án và bảo đảm nền tảng số vận hành trên cơ sở dữ liệu "đúng - đủ - sạch - sống".
"Mỗi lãnh đạo, công chức cần tăng cường sử dụng các trợ lý ảo của nền tảng số thi hành án dân sự để hỗ trợ công việc. Mục tiêu là hoàn thành các chỉ tiêu, nhiệm vụ năm 2026", Thứ trưởng nói.
Ngày 11/4, Phòng Cảnh sát hình sự (PC02) Công an TP HCM mở rộng điều tra Hồ Minh Đạt, 54 tuổi, cùng vợ Nguyễn Thị Giang và 7 người khác về tội Cưỡng đoạt tài sản. Cảnh sát kêu gọi nạn nhân của băng nhóm này liên hệ cung cấp thông tin, đồng thời tiếp tục truy bắt những người liên quan.
Hành vi của Đạt và đàn em bị PC02 phát hiện trong quá trình điều tra về các băng nhóm đòi nợ thuê núp bóng doanh nghiệp liên quan đến Được "Đất Bắc" và Phong Lê.
Từ buôn sầu riêng đến 'trùm' đòi nợ
Làm việc với cơ quan điều tra, Đạt thừa nhận có mối quan hệ ngoài xã hội với các băng đòi nợ thuê khét tiếng Được "Đất Bắc" và Phong Lê. Tuy nhiên, ông này khẳng định mình hoạt động kín tiếng hơn và chưa từng hợp tác chung phi vụ nào với những người này.
Nghi phạm cho biết trước khi thành lập Công ty TNHH Mua bán nợ Nhất Tín từng làm nghề may mặc, sau đó buôn bán sầu riêng. Năm 2021, được bạn bè rủ rê, ông ta đứng ra lập doanh nghiệp vì cho rằng hoạt động mua bán nợ là hợp pháp.
Tuy nhiên, thay vì kinh doanh đúng ngành nghề đăng ký, Đạt tuyển nhiều thanh niên xăm trổ, trang bị đồng phục in logo và số điện thoại công ty để tổ chức đòi nợ thuê.
Để che giấu hoạt động, nhóm này sử dụng các hợp đồng giả cách, với tỷ lệ ăn chia phổ biến 30-50% số tiền thu hồi được. Đạt nói chỉ nhận những khoản có giấy tờ chứng minh rõ ràng, tránh các khoản liên quan tín dụng đen hoặc cờ bạc.
Hơn 20 lần kéo người đến nhà, cửa hàng gây áp lực đòi nợ
Theo điều tra, nhóm của Đạt hoạt động khá bài bản, sử dụng ôtô đưa đón nhân viên đến Bình Dương, Bình Phước, Đồng Nai và một số tỉnh phía Bắc để đòi nợ.
Trong mỗi lần đi, Đạt phân công rõ vai trò cho từng người gồm người nói chuyện, người ghi chép và người quay video. Ông ta khai việc ghi hình nhằm làm bằng chứng, đề phòng con nợ đập phá tài sản rồi "đổ thừa" cho nhân viên.
Tuy nhiên, cơ quan điều tra cho rằng thực tế hoàn toàn trái ngược với lời khai này.
Từ cuối tháng 7 đến đầu tháng 10/2025, Đạt cùng đàn em hơn 20 lần kéo đến nhà riêng và nơi kinh doanh của bà Ngọc tại phường Tam Long, TP HCM để gây sức ép đòi khoản nợ 70 tỷ đồng.
Nhóm này thường mặc đồng phục, để lộ hình xăm, đi ôtô theo từng tốp, tụ tập đông người trước cửa hàng chửi bới, đe dọa; thậm chí hành hung, đập phá tài sản của người thân và nhân viên bị hại.
Vợ tham gia đòi nợ, ngồi quán cà phê chỉ đạo đàn em
Cảnh sát xác định Nguyễn Thị Giang - vợ Đạt, người kết hôn với ông ta năm 2025 - là mắt xích tích cực trong hoạt động của nhóm. Ngoài việc lo ăn uống cho nhân viên, Giang thường xuyên cùng chồng trực tiếp tham gia các buổi đòi nợ.
Riêng trong vụ gây áp lực với bà Ngọc, người phụ nữ này bị cáo buộc xông vào cửa hàng la lối, gây mất trật tự và cản trở hoạt động kinh doanh của nạn nhân.
Theo điều tra, mỗi lần đi "áp đảo" con nợ, vợ chồng Đạt thường ngồi tại quán cà phê gần hiện trường để quan sát, chỉ đạo. Nếu thấy công an xuất hiện, cả hai yêu cầu nhân viên mang hợp đồng, giấy tờ mua bán nợ ra để đối phó.
Với riêng phi vụ đòi 70 tỷ đồng, Đạt khai được thỏa thuận hưởng 12% số tiền thu hồi thông qua môi giới Nguyễn Trung Đức (48 tuổi). Tuy nhiên, sau hơn một tháng gây áp lực không thành, ông ta chủ động đề nghị hủy hợp đồng vì vụ việc kéo dài quá lâu.
Sau khi thu thập đủ chứng cứ, Phòng Cảnh sát hình sự huy động lực lượng đồng loạt bắt giữ, khám xét nhà vợ chồng Đạt, các đàn em và Nguyễn Trung Đức. Tang vật thu giữ gồm nhiều con dấu công ty, đồng phục, ôtô và các bộ "hợp đồng mua bán nợ" được cho là dùng để che giấu hoạt động phạm pháp.