Sáng 24/2/2023, Christine Banfield, điều dưỡng nhi khoa 37 tuổi, bị đâm nhiều nhát trong phòng ngủ tại nhà riêng ở khu ngoại ô Herndon, hạt Fairfax, bang Virginia. Bên cạnh cô là Joseph Ryan, 39 tuổi, bị bắn chết.
Khoảng 8h, chồng Christine là Brendan Banfield, 40 tuổi, đặc vụ Sở Thuế vụ Liên Bang (IRS), gọi 911 báo cáo cảnh tượng kinh hoàng bên trong nhà mình. Đến hiện trường, cảnh sát tìm thấy Brendan trong phòng ngủ chính, đang quỳ bên cạnh vợ, một tay đặt lên cổ cô.
Nhà chức trách tuyên bố Christine đã tử vong.
Cảnh sát tìm thấy Ryan trên một chiếc giường dành cho chó ở góc phòng. Con gái 4 tuổi của cặp vợ chồng đang ở dưới tầng hầm, không bị thương.
Juliana Peres Magalhaes, 25 tuổi, giúp việc người Brazil của gia đình Banfield, khai với cảnh sát rằng khi đang chuẩn bị đưa con gái của hai vợ chồng đến Vườn thú Quốc gia, cô nhìn thấy một chiếc SUV lạ đậu trước nhà. Vì vậy, cô đã gọi cho Brendan, lúc ấy đang ăn sáng tại cửa hàng McDonald’s gần đó.
“Tôi không biết người đó là ai. Làm ơn trở về. Tôi rất sợ”, Juliana kể lại lời đã nói với Brendan.
Juliana cho biết họ để bé gái dưới tầng hầm với máy tính bảng, sau đó lên tầng trên và nghe thấy những gì cô mô tả là “tiếng đánh đòn”.
Trong phòng ngủ, họ nhìn thấy Christine nằm trên sàn và một người đàn ông cầm dao ở phía trên. Brendan xin người đàn ông đó bỏ dao xuống, nhưng anh ta không chịu và bắt đầu đâm Christine. “Tôi nghĩ Brendan đã bắn anh ta”, Juliana nói.
Nữ giúp việc nói với cảnh sát rằng chính cô cũng đã bắn người đàn ông đó.
Brendan từ chối cung cấp lời khai cho cảnh sát.
Âm mưu của cặp tình nhân
Trong những tháng sau vụ giết người, nhà chức trách bắt đầu nghi ngờ lời khai của người giúp việc. Theo công tố viên, Ryan cầm dao còn Brendan có súng, vậy mà Ryan lại từ chối hạ vũ khí, điều đó không hợp lý.
Juliana cũng không đưa ra lời giải thích thỏa đáng cho cuộc gọi 911 thứ hai được thực hiện từ điện thoại của cô ta vào sáng 24/2. Cuộc gọi đó được thực hiện 13 phút trước cuộc gọi yêu cầu cảnh sát đến nhà của Brendan, nhưng không nói gì và cúp máy chỉ sau vài giây. Dẫu vậy, điều phối viên có thể nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn ở bên kia đầu dây.
“Một người đang bị thương, vậy mà mất đến 13 phút để thực hiện cuộc gọi khác, thật vô lý”, công tố viên nói.
Juliana đã thú nhận bắn Ryan khi anh ta đang ở tư thế nằm sấp, không gây nguy hiểm, theo công tố viên. Tháng 10/2023, Juliana bị bắt và bị buộc tội giết Ryan.
Gần một năm sau, kết quả phân tích mẫu máu chỉ ra Brendan là người cầm dao trong phòng ngủ, anh ta cũng bị bắt và bị truy tố tội giết người vào tháng 9/2024. Brendan không nhận tội và bị giam giữ mà không được tại ngoại.
Juliana cũng không nhận tội giết người. Nhưng vài tuần sau khi Brendan bị bắt, cô ta đề nghị hợp tác với nhà chức trách. Trong bốn giờ thẩm vấn, Juliana kể chi tiết về chuyện ngoại tình với Brendan và kế hoạch giết người vợ bị anh ta mô tả là “lười biếng” và “không phải một người mẹ tốt”.
Juliana xác nhận vụ giết người là một âm mưu lừa đảo qua mạng. Cô ta cho biết họ đã dùng máy tính xách tay của Christine, tạo một hồ sơ giả tên “Annastasia9” trên trang web chuyên về các sở thích tình dục kỳ lạ, bày tỏ mong muốn tìm kiếm một người lạ cùng thực hiện ảo tưởng tình dục bạo lực tại nhà riêng.
Juliana cho biết Brendan muốn tìm một người thích “chơi trò bạo lực” để có thể đổ lỗi cho vụ giết Christine. Ryan chính là người đó.
Theo cảnh sát, Ryan từng gặp gỡ những phụ nữ khác qua trang web nọ, nhưng được mô tả là người tôn trọng giới hạn và không bạo lực. Cảnh sát nhận định Ryan đã bị gài bẫy.
Ryan đồng ý mang còng tay, dây thừng và dao đến nhà Banfield. Brendan dự định đâm vợ mình bằng con dao đó sau khi bắn Ryan, Juliana nói với nhà chức trách.
Cô ta đồng ý nhận tội với tội danh nhẹ hơn là ngộ sát và làm chứng chống lại Brendan. Đổi lại, các công tố viên sẽ đề nghị mức án cho cô ta bằng thời gian tạm giam.
Lời khai gây sốc của giúp việc
Phiên tòa xét xử Brendan bắt đầu vào tháng 1, gần ba năm sau vụ giết Christine và Ryan. Juliana ra làm chứng cho bên công tố, kể với bồi thẩm đoàn về mối quan hệ ngoài luồng bắt đầu từ tháng 8/2022 với Brendan và kế hoạch giết Christine của anh ta.
Theo Juliana, Brendan bày tỏ mong muốn “loại bỏ” vợ vào tháng 10/2022. “Ban đầu tôi nghĩ anh ta đang nói đùa”, nữ giúp việc khai trước tòa. Brendan còn nói muốn cưới Juliana và có con với cô ta, không muốn ly dị vì sợ Christine sẽ có nhiều tiền hơn mình và vì muốn giành quyền nuôi con gái.
Để thực hiện kế hoạch, cặp tình nhân mua điện thoại mới và tạo tài khoản Apple ID, Brendan kiểm tra khu phố xem có camera giám sát hay không, thay đổi thói quen buổi sáng và lắp đặt cửa sổ cách âm trước khi xảy ra vụ giết người.
Juliana khai đã giúp Brendan lừa Ryan trên trang web khiêu dâm, vun đắp mối quan hệ trong một tháng trước khi dụ nạn nhân đến nhà vào ngày 24/2/2023. Chính Brendan đã ra chỉ thị cho Ryan phải làm gì khi đến nhà, cũng chính anh ta mở sẵn cửa cho Ryan khi Christine đang ngủ trên lầu. Theo Juliana, Brendan dàn dựng như thể tình cờ bắt gặp một vụ tấn công bạo lực và bắn Ryan để tự vệ.
Sau khi bắn vào đầu Ryan, Brendan tiếp tục tấn công vợ. Christine hét lên: “Juliana, gọi 911”, nữ giúp việc khai trước tòa. Juliana cho biết đã gọi nhưng cúp máy trước khi nói bất cứ điều gì theo chỉ đạo của Brendan. Sau đó, cô ta chứng kiến Brendan liên tục đâm vào mặt và cổ vợ, rồi lấy một ít máu của Christine nhỏ lên thi thể Ryan.
Sau vụ việc, Juliana chuyển đến ở trong phòng ngủ của Brendan. Các điều tra viên đã tìm thấy một bức ảnh đóng khung của cặp tình nhân trên bàn cạnh giường.
Juliana cho biết thú nhận sự thật vì cảm thấy tội lỗi và xấu hổ. “Tôi đã giấu kín sự thật trong thời gian dài, chỉ giữ kín trong lòng, điều đó quá sức chịu đựng đối với tôi, tôi không thể tiếp tục chịu đựng thêm nữa”, nữ giúp việc nói.
Lời biện hộ của người chồng
Brendan cũng ra làm chứng, khẳng định vô tội và gọi những cáo buộc là “hoàn toàn điên rồ”. Anh ta thừa nhận ngoại tình với Juliana nhưng phủ nhận tham gia lên kế hoạch hay thực hiện vụ giết vợ, nói rằng sẽ không vì cuộc tình chỉ mới kéo dài 6-8 tuần mà tìm cách loại bỏ người vợ gắn bó 19 năm.
Brendan nói “vô cùng kinh hãi” khi mở cửa phòng ngủ và nhìn thấy Christine khỏa thân trên sàn cùng một người đàn ông lạ mặt cầm dao định cưỡng hiếp cô. Anh ta nói đã bắn Ryan sau khi thấy người này đâm vợ mình.
Tuy nhiên, một nhân chứng của bên công tố đã bác bỏ một phần quan trọng trong lời khai của Brendan về sáng hôm đó. Trong lời khai, Brendan cho biết rẽ vào McDonald’s khi đang trên đường đến một cuộc họp công việc với giám sát viên, sau đó Juliana đã gọi cho anh ta về chiếc SUV lạ đậu ở lối vào.
Nhưng giám sát viên của Brendan nói với nhà chức trách rằng không có cuộc họp nào được lên lịch. Tại tòa, giám sát viên này khai rằng khi đó đang ở Baltimore trong một hoạt động bí mật.
Bên công tố khẳng định không cần dựa vào lời khai của Juliana vì “bằng chứng máu” đủ để kết tội Brendan. “Máu không thể nói dối, và máu chứng minh Brendan đã đứng trên người Christine, đâm vào cổ cô ấy cho đến chết”, công tố viên nói.
Ngày 2/2, sau 9 giờ nghị án, bồi thẩm đoàn tuyên Brendan phạm tội giết người nghiêm trọng. 11 ngày sau, thẩm phán tuyên phạt Juliana mức án tối đa cho tội ngộ sát là 10 năm tù, cao hơn nhiều so với đề nghị của bên công tố.
Brendan phải đối mặt với án tù chung thân trong phiên tuyên án vào 8/5.
Lê Ngọc Sơn (32 tuổi), Võ Hữu Hải (32 tuổi), Lê Đức Tài (32 tuổi), Lương Đình Việt (30 tuổi), Nguyễn Duy Luân (32 tuổi), Trần Hồng Khiêm (27 tuổi), Nguyễn Như Phong (33 tuổi), Dương Việt Dũng (34 tuổi), Nguyễn Hoàng Khiêm (32 tuổi), Nguyễn Chí Thanh (32 tuổi), Nguyễn Anh Tuấn (33 tuổi), Nguyễn Tiến Sỹ (34 tuổi), Nguyễn Trịnh Quốc (32 tuổi), Nguyễn Văn Quyết (33 tuổi), Nguyễn Trí Minh Thông (30 tuổi, cựu cán bộ công an) đã bị đề nghị truy tố.
Nhóm bị đề nghị truy tố về tội sản xuất, mua bán, trao đổi hoặc tặng cho công cụ, thiết bị, phần mềm để sử dụng vào mục đích trái pháp luật; xâm nhập trái phép vào mạng máy tính, mạng viễn thông hoặc phương tiện điện tử của người khác.
Trong vụ án, Lê Ngọc Sơn là cử nhân công nghệ thông tin, quen biết Lê Đức Tài từ thời học đại học. Khoảng cuối năm 2022, Sơn nảy sinh ý định tạo mã độc để đánh cắp tài khoản quảng cáo Facebook và đề nghị Tài thực hiện. Tài đồng ý, lập trình mã độc rồi nhúng vào các tập tin có vẻ hợp pháp như word hoặc PDF nhằm đánh lừa người dùng.
Sau đó Sơn phát tán các tập tin chứa mã độc thông qua nền tảng LinkedIn và mạng xã hội, bằng cách giả mạo nội dung tuyển dụng hoặc quảng cáo có kèm đường link tải tài liệu.
Khi người dùng tin tưởng và tải về mở file, mã độc sẽ tự động kích hoạt, xâm nhập máy tính, đánh cắp thông tin đăng nhập tài khoản quảng cáo Facebook. Những dữ liệu này được tự động gửi về và lưu trữ trên Google Sheet để Sơn khai thác.
Dựa trên các tài khoản bị chiếm đoạt, Sơn tiến hành sử dụng chính tài khoản đó để chạy quảng cáo bán hàng tại khu vực tương ứng. Chi phí quảng cáo sẽ bị nền tảng trừ trực tiếp vào tài khoản của nạn nhân, giúp nhóm của Sơn hưởng lợi mà không phải bỏ chi phí thực.
Trong quá trình hoạt động, khi mã độc bị phần mềm diệt vi rút phát hiện, Tài liên tục chỉnh sửa để né tránh. Đến khoảng tháng 4, tháng 5-2023, khi mã độc cũ không còn hiệu quả, Sơn yêu cầu Tài phát triển phiên bản mới tinh vi hơn.
Tài nghiên cứu và tìm hiểu về công nghệ điều khiển máy tính từ xa (RDP). Do không tự viết được hoàn chỉnh, Tài đã mua mã nguồn RDP từ một người lạ trên Telegram với giá 40.000 USD do Sơn chi trả. Sau đó Tài hoàn thiện hệ thống mã độc mới, bao gồm máy chủ điều khiển và công cụ phát tán.
Từ khoảng tháng 7, tháng 8-2023, Tài hướng dẫn các thành viên trong nhóm của Sơn cách sử dụng công cụ để tạo mã độc, phát tán và kiểm soát máy tính nạn nhân. Nhóm này gồm nhiều người như Lương Đình Việt, Trần Hồng Khiêm, Nguyễn Duy Luân, Võ Hữu Hải… Họ tham gia các nhóm chat trên Telegram để học cách triển khai mã độc, xây dựng kịch bản lừa đảo và đăng tải nội dung tuyển dụng giả nhằm dụ người dùng tải file.
Khi người dùng bị nhiễm mã độc, nhóm sử dụng công cụ để theo dõi, truy cập và kiểm soát máy tính từ xa, từ đó lấy thông tin tài khoản quảng cáo. Dữ liệu sau đó được chuyển cho Sơn. Sơn tiếp tục giao cho Dương Việt Dũng sử dụng các tài khoản này để chạy quảng cáo bán hàng cho bên thứ ba tại Hoa Kỳ.
Tiền thu được từ hoạt động bán hàng được chia theo tỉ lệ 8:2, trong đó Sơn hưởng 20%. Riêng từ hoạt động này, Sơn đã thu lợi khoảng 5 tỉ đồng. Sơn cũng chia sẻ tài khoản đánh cắp cho nhiều người khác như Nguyễn Văn Quyết, Nguyễn Hoàng Khiêm, Nguyễn Xuân Mạnh để cùng khai thác. Thay vì thu tiền một lần, Sơn ăn chia lợi nhuận theo kết quả kinh doanh của từng người.
Khoảng hai tuần một lần, Sơn nhận tiền chia lợi nhuận từ các nhóm này, chủ yếu thông qua tiền điện tử USDT nhằm tránh bị phát hiện. Hoạt động của các nhóm diễn ra liên tục từ cuối năm 2022 - 2024, thậm chí một số vẫn kéo dài đến năm 2025.
Theo kết luận điều tra, tổng số tiền Sơn hưởng lợi lên đến khoảng 12 tỉ đồng. Trong đó khoảng 5 tỉ đồng từ Dũng, 2 tỉ đồng từ nhóm của Mạnh, 1,5 tỉ đồng từ Hoàng Khiêm, 200 triệu đồng từ nhóm Quyết - Thông và khoảng 3,3 tỉ đồng từ hoạt động bán hàng trực tiếp của Sơn.
Ngày 7/4, bà Nguyễn Thị Như Loan, Tổng giám đốc, nguyên chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Quốc Cường Gia Lai, cùng 21 người bị TAND TP HCM xét xử trong vụ án chuyển nhượng trái phép khu đất hơn 6.000 m2 đất "vàng" ở Bến Vân Đồn, gây thiệt hại hơn 542 tỷ đồng của Nhà nước.
Trong đó, bà Loan cùng 15 người được tại ngoại tham gia phiên tòa. Cựu CEO Quốc Cường Gia Lai và 11 người bị cáo buộc Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí theo khoản 3 Điều 219 Bộ luật Hình sự.
Cũng được tại ngoại, bà Nguyễn Thị Hồng, cựu phó chủ tịch UBND TP HCM; Đào Thị Hương Lan (cựu giám đốc Sở Tài chính, đang trốn truy nã) bị truy tố về tội Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ. Bà Lan bị xét xử vắng mặt.
Ông Lê Quang Thung (nguyên Tổng giám đốc, quyền Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Cao su Việt Nam) bị cáo buộc tội Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí và Nhận hối lộ. Nguyên Tổng giám đốc tập đoàn ông Trần Ngọc Thuận bị truy tố tội Nhận hối lộ.
Các bị can Lê Y Linh (cựu Giám đốc Công ty Việt Tín), Đặng Phước Dừa (cựu HĐQT Công ty Việt Tín) bị truy tố về tội Đưa hối lộ và Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát, lãng phí.
Trong số 93 tổ chức, cá nhân được triệu tập với tư cách người có quyền nghĩa vụ liên quan có đại diện Bộ Tài chính, Bộ Nông nghiệp và Môi trường cùng nhiều sở ngành. Khoảng hơn 30 luật sư bào chữa cho các bị cáo và bảo vệ các bên.
Hành vi sai phạm của bà Loan xảy ra vào giai đoạn sau (năm 2014), khi khu đất trên đã được lãnh đạo Tập đoàn Cao su góp vốn vào công ty trung gian để thực hiện dự án. Công ty này do ông Thung chỉ đạo cấp dưới cùng với Lê Y Linh, Đặng Phước Dừa lập ra.
Khu đất trên đường Bến Vân Đồn, liền kề quận 1, vốn là công sản do Tổng cục Cao su (nay là Tập đoàn Công nghiệp Cao su Việt Nam) quản lý từ năm 1976. Sau nhiều lần chia tách, quyền quản lý thuộc về hai đơn vị thành viên là Tổng Công ty cao su Đồng Nai và Công ty cao su Bà Rịa thông qua việc thành lập Công ty TNHH Phú Việt Tín (lần lượt chiếm 72% và 28% vốn).
Tháng 12/2009, ông Lê Quang Thung (Quyền Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Công nghiệp Cao su Việt Nam) chủ động đề nghị bán khu đất này cho bà Lê Y Linh. Do ông được Linh giúp trong việc đưa con trai đi chữa bệnh ở Singapore. Hai bên ngầm thỏa thuận ông Thung sẽ nhận 3 triệu USD.
Ông Thung chỉ đạo cấp dưới thành lập Công ty Phú Việt Tín, đồng thời đề nghị UBND TP HCM thu hồi và giao khu đất cho doanh nghiệp này thực hiện dự án. Sau đó, thông qua việc chuyển nhượng 99% vốn điều lệ tại Công ty Phú Việt Tín, ông Thung tạo điều kiện để doanh nghiệp của Linh và Dừa nắm quyền chi phối.
Trước khi nghỉ hưu, ông Thung tiếp tục trao đổi và nhờ Trần Ngọc Thuận (cựu thành viên HĐTV, Tổng Giám đốc Tập đoàn Công nghiệp Cao su Việt Nam) hỗ trợ, tạo điều kiện để Linh và Dừa nhận chuyển nhượng khu đất không thông qua thẩm định giá và đấu giá theo quy định.
Thực tế, ông Thung đã nhận 200.000 đô la Singapore (thông qua việc Linh giúp con trai ông đi chữa bệnh) và cùng 300.000 USD tiền mặt tại nhà hàng Palace.
Để thâu tóm khu đất này, bà Lê Y Linh và ông Đặng Phước Dừa (Chủ tịch Công ty Việt Tín) đã bắt tay nhau, với một thỏa thuận phân chia lợi ích và trách nhiệm rõ ràng. Theo đó, Linh hưởng 80% lợi nhuận với nhiệm vụ lo "cửa" Tập đoàn Cao su (bên bán); ông Dừa hưởng 20% lợi nhuận với trọng trách chạy thủ tục với các cơ quan chức năng TP HCM.
Ông Dừa sau đó bắt đầu thực hiện kế hoạch "bôi trơn" hàng loạt quan chức TP HCM thời điểm đó bằng tiền mặt, quà cáp và những lời hứa hẹn về bất động sản hạng sang.
Năm 2013, dự án đình trệ do nhóm Linh - Dừa mâu thuẫn và cạn vốn, bà Loan bắt đầu tham gia. Bà Nguyễn Thị Như Loan liên hệ với Linh và Dừa để đặt vấn đề mua dự án.
Nhà chức trách xác định, qua tài liệu được cung cấp, bà Loan biết rõ khu đất có nguồn gốc công sản; đã có quyết định giao cho Công ty Phú Việt Tín nhưng chưa nộp tiền sử dụng đất nên chưa được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất. Dự án cũng chưa có giấy chứng nhận đầu tư, chưa triển khai xây dựng và khu đất vẫn do hai công ty cao su quản lý. Mặc dù vậy, ngày 6/12/2013, bà Loan vẫn ký hợp đồng chuyển nhượng vốn góp với ông Đặng Phước Dừa, thống nhất giá mua khu đất là 460,9 tỷ đồng.
Thực hiện thỏa thuận, bà Loan chuyển cho Linh và Dừa 50 tỷ đồng tiền đặt cọc và 186,1 tỷ đồng để nộp tiền sử dụng đất; các khoản tiền này được hợp thức hóa bằng hợp đồng vay tiền. Khi biết Linh và Dừa chưa thanh toán tiền mua vốn góp cho phía các công ty cao su nên chưa đủ căn cứ pháp lý để chuyển nhượng cổ phần (thực chất là chuyển nhượng khu đất), bà Loan tiếp tục chuyển 65 tỷ đồng cho ông Dừa để hoàn tất thanh toán.
Từ nguồn tiền bà Loan chuyển, Linh và Dừa đã thanh toán để mua 99% vốn góp tại Công ty Phú Việt Tín, sau đó chuyển nhượng toàn bộ phần vốn này cho bà Loan.
Đối với 1% vốn góp còn lại, bà Loan trực tiếp liên hệ mua từ Tổng công ty Cao su Đồng Nai và Công ty Cao su Bà Rịa mà không thông qua đấu giá, theo mức giá được ấn định từ năm 2010.
Từ ngày 5/9/2014 - trước khi thâu tóm nốt 1% còn lại - bà Loan đã ký thỏa thuận cam kết bán lại toàn bộ dự án cho Công ty CP Bất động sản Thịnh Vượng (thuộc Tập đoàn Novaland) với tổng giá trị hơn 846 tỷ đồng.
Cơ quan công tố kết luận hành vi của bà Loan và các đồng phạm gây thiệt hại tài sản Nhà nước hơn 542 tỷ đồng. Trong đó, cá nhân bà Loan được xác định hưởng lợi và chịu trách nhiệm đối với số tiền hơn 297,8 tỷ đồng.
Quá trình điều tra, bà Loan cho rằng hoàn toàn không biết hồ sơ liên quan đến việc chuyển giao khu đất giai đoạn đầu bị lập khống. Do thấy hồ sơ pháp lý dự án không có rủi ro nên đã nhận chuyển nhượng và đóng thuế đầy đủ.
Chi tiền hối lộ loạt quan chức
Quá trình thâu tóm khu đất trước khi bán lại cho bà Loan, nhà chức trách xác định Linh và Dừa đã hối lộ hàng loạt quan chức TP HCM thời điểm đó. Do có mối quan hệ từ trước, Linh và Dừa đã gặp gỡ và nhờ bà Đào Thị Lan Hương (khi đó là Ủy viên thường trực Ban chỉ đạo 09 sắp xếp tài sản thuộc sở hữu Nhà nước) để nhờ sắp xếp khu đất nói trên cho Công ty Phú Việt Tín. Bà Lan không nhận tiền nhưng được Dừa hứa cho một căn hộ sau khi dự án hoàn thành.
Đồng thời, Dừa cũng tìm cách tiếp cận bà Nguyễn Thị Hồng (khi đó là Phó chủ tịch UBND TP HCM) thông qua chồng bà, tạo quan hệ bằng các buổi ăn uống rồi hai lần đưa tổng cộng 60.000 USD (10.000 USD và 50.000 USD) để "cảm ơn" việc ký văn bản giao đất.
Năm 2022, khi C03 trưng cầu định giá quyền sử dụng khu đất 39-39B Bến Vân Đồn tại hai thời điểm năm 2013 và 2014 để xác định thiệt hại, Dừa và Linh được xác định đã tìm cách can thiệp vào quá trình này.
Theo cơ quan điều tra, hai người nhận thức rõ giá trị khu đất càng cao thì mức độ thất thoát của Nhà nước càng lớn, kéo theo trách nhiệm hình sự nghiêm trọng hơn. Dù đang bị cấm xuất cảnh và biết cơ quan điều tra đẩy nhanh tiến độ, Dừa và Linh vẫn tiếp cận những người có liên quan trong Hội đồng định giá thuộc Bộ Tài nguyên và Môi trường nhằm tác động, làm giảm giá trị khu đất. Mục đích là khiến kết quả định giá thấp hơn thực tế, qua đó giảm thiệt hại và trách nhiệm pháp lý.
Tháng 6/2023, thông qua Ngô Xuân Trường (Chuyên viên Cục Quy hoạch và Phát triển tài nguyên đất), Lê Y Linh tiếp cận ông Đoàn Ngọc Phương tại trụ sở Bộ Tài nguyên và Môi trường, đặt vấn đề nhờ "tạo điều kiện" trong quá trình định giá khu đất 39-39B Bến Vân Đồn.
Linh và Dừa đã hai lần đưa tiền cho Phương 10.000 USD và 200 triệu đồng nhằm "chạy tội" nhưng bất thành.
Hà Danh Nậm bị xác định là người thuê Hoàng Sỹ Thắng (39 tuổi, tài xế, quê Nghệ An) nhận các kiện hàng từ nước ngoài gửi về Việt Nam, sau đó đưa đi tiêu thụ tại nhiều địa phương.
Hành vi của Nậm, Thắng cùng Bùi Văn Ánh (cháu rể) và 225 bị can thuộc Chuyên án VN10 được nêu trong cáo trạng VKSND TP HCM vừa hoàn tất, truy tố về các tội: Vận chuyển trái phép chất ma túy, Mua bán trái phép chất ma túy, Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy, Tàng trữ trái phép chất ma túy, Không tố giác tội phạm, Che giấu tội phạm và Chiếm giữ trái phép tài sản.
Trong số này, có 4 người đang bị truy nã, trong đó có Hà Danh Nậm.
"T" - Ký hiệu nhận diện ma túy
Cơ quan điều tra xác định, Hà Danh Nậm (sống tại nước ngoài, sử dụng nhiều tên giả như Tiến Hoàng, Hữu Sơn, Tèo) cất giấu ma túy trong các tuýp kem đánh răng, ngụy trang cùng bột giặt, cà phê, ca cao, kẹo socola, bàn chải, nước súc miệng, dầu gội... nhằm tránh bị phát hiện. Nậm thuê tiếp viên hàng không, người Việt định cư, học tập tại Pháp xách tay về hoặc gửi qua dịch vụ chuyển phát nhanh quốc tế, sau đó chỉ đạo Hoàng Sỹ Thắng và Bùi Văn Ánh nhận, giao cho người mua.
Theo cáo buộc, đầu tháng 1/2023, Hà Danh Nậm thuê Hoàng Sỹ Thắng nhận các kiện hàng gửi về Việt Nam. Thắng rủ cháu rể là Bùi Văn Ánh tham gia nhận và giao hàng.
Khoảng đầu tháng 1/2023, theo chỉ đạo của Nậm, Thắng đến khu vực ngã ba Cây Xoài (xã Hố Nai 3, huyện Trảng Bom, Đồng Nai) nhận hai kiện hàng, sau đó chở về phòng trọ kiểm tra. Làm theo hướng dẫn, Thắng tách các tuýp kem đánh răng có ký hiệu chữ "T" (bên trong chứa ma túy) để giao cho người nhận; phần còn lại là hàng tiêu dùng được giữ lại sử dụng.
Sau đó, theo phân công của Nậm, Thắng đóng "hàng" vào thùng giấy, thuê Ánh chở đến giao cho một phụ nữ (không rõ lai lịch) tại chung cư Picity High Park, phường Thạnh Xuân. Sau mỗi lần giao hàng, Nậm dùng tài khoản ngân hàng mang tên con trai chuyển tiền công cho Thắng.
Lần đầu, Thắng nhận 6 triệu đồng, đưa lại cho Ánh 500.000 đồng nhưng người này không nhận. Cuối tháng 1/2023, với cách thức tương tự, Nậm tiếp tục gửi 3 kiện hàng; Thắng nhận 20 triệu đồng, chia cho Ánh 2 triệu.
Đến đầu tháng 3/2023, Nậm đã chuyển trót lọt cho Thắng 7 chuyến hàng với cách thức trên.
Đến ngày 15/3/2023, Hà Danh Nậm chuyển cho Hoàng Sỹ Thắng 20 triệu đồng và yêu cầu người này sử dụng sim rác và thông tin giả để nhận hàng vào hôm sau. Lô hàng lần này được vận chuyển về Việt Nam thông qua 4 tiếp viên hàng không. Đến sáng 16/3, cán bộ hải quan tại cửa khẩu sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất đã phát hiện dấu hiệu bất thường trong hành lý của 4 tiếp viên, đi chuyến bay VN10 từ Pháp về. Qua sàng lọc, soi chiếu, hải quan phát hiện hơn 11 kg ma túy các loại trong 4 valy hành lý.
Chiều cùng ngày, Nậm gọi cho Thắng báo ma túy đã về đến Việt Nam, nhờ Thắng 2 lần chuyển tiền cho một trong 4 tiếp viên hàng không để trả công. Do sự việc bị phát hiện nên Nậm yêu cầu Thắng vứt bỏ sim điện thoại. Mở rộng điều tra, ngày 21-22/3, cơ quan cảnh sát điều tra bắt giữ Thắng và Ánh.
Ngoài đường xách tay, Nậm còn tổ chức vận chuyển ma túy qua chuyển phát nhanh thông qua Phạm Duy Quang (định cư tại Pháp), người gom hàng từ cộng đồng người Việt để hưởng chênh lệch phí. Các kiện hàng được gửi về sân bay Nội Bài, sau đó chuyển đến nhà Phạm Quang Anh (em Quang) tại phố Hàng Vải, Hà Nội để giao cho khách theo thông tin trên bao bì, không kiểm tra bên trong.
Ngày 21/3/2023, Quang tiếp tục gửi nhiều kiện hàng về Việt Nam. Một kiện ghi người gửi "Chị Hà", người nhận "Nguyễn Hữu Sơn" tại Biên Hòa (Đồng Nai) - tức Thắng - được xác định có nguồn gốc tương tự các lô trước. Sau đó, Bùi Văn Ánh nhận kiện hàng chứa ma túy giấu trong các tuýp kem đánh răng ký hiệu "T", mang đi giao cho Trần Phạm Cao Minh theo chỉ đạo.
Sáng 22/3/2023, Phạm Quang Anh không liên lạc được với người nhận nên báo lại cho anh trai; Phạm Duy Quang cũng không liên hệ được với người gửi. Do biết cơ quan chức năng đang truy xét các lô ma túy do tiếp viên xách tay trước đó, đồng thời nhận thấy hàng hóa có đặc điểm tương tự, Quang Anh đã mang số hàng này đi vứt bỏ.
Qua truy vết, ngay hôm sau, lực lượng chức năng làm việc với Quang Anh, yêu cầu người này chỉ các địa điểm đã vứt tang vật.
Kết quả giám định giọng nói xác định Nậm là người chỉ đạo đường dây
Kết quả điều tra xác định, trong nhiều lô hàng chứa ma túy, có lô chứa 4.000-5.000 viên thuốc lắc, tương đương gần 2 kg MDMA. Quá trình điều tra, Hoàng Sỹ Thắng và Bùi Văn Ánh khai chỉ biết các kiện hàng chứa hàng cấm, không biết là ma túy.
Tuy nhiên, cơ quan điều tra xác định trước mỗi lần nhận hàng, Thắng đã bàn bạc với Hà Danh Nậm sử dụng thông tin giả, sim không chính chủ để giao nhận. Các kiện hàng được ngụy trang dưới dạng hàng tiêu dùng, nhưng Thắng và Ánh chỉ lấy những tuýp kem đánh răng có ký hiệu "T" - tức có chứa ma túy, để giao, đồng thời xóa toàn bộ thông tin người nhận sau mỗi lần thực hiện.
Tiền công Nậm trả cho Thắng từ 6 đến 50 triệu đồng mỗi chuyến và chia lại cho Ánh 500.000 đồng đến 4 triệu - cao bất thường so với dịch vụ vận chuyển.
Từ các căn cứ trên, cơ quan tố tụng kết luận Thắng và Ánh phải nhận thức rõ các kiện hàng chứa ma túy và phải chịu trách nhiệm về hành vi này.
Đối với Hà Danh Nậm, kết quả điều tra cho thấy người này sử dụng tài khoản ngân hàng đứng tên con trai để giao dịch và điều hành hoạt động. Dù không thừa nhận liên quan, song kết quả giám định giọng nói và nhận dạng từ những người liên quan xác định Nậm là người đứng sau chỉ đạo đường dây.
Kết quả điều tra xác định, 4 tiếp viên hàng không không quen biết, không phát sinh liên lạc và giao dịch chuyển, nhận tiền với các bị can khác đã bị bắt giữ trong vụ án từ trước. Do đó, cơ quan điều tra không có căn cứ xử lý về hành vi vận chuyển trái phép chất ma túy.
Mạng lưới hàng trăm người, dòng tiền gần 29.000 tỷ đồng
Mở rộng điều tra các chân rết trong đường dây, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy Công an TP HCM (PC04) đã bắt giữ nhiều người cung cấp ma túy cho các nhóm liên quan đến ca sĩ Chi Dân, người mẫu An Tây và Nguyễn Đỗ Trúc Phương (còn gọi Cô tiên từ thiện) sử dụng.
Cơ quan công tố xác định đây là vụ án đặc biệt nghiêm trọng, có tổ chức, với số lượng lớn bị can, phạm vi hoạt động trải rộng nhiều tỉnh, thành. Các bị can thực hiện hành vi với thủ đoạn tinh vi, phân công vai trò chặt chẽ, lợi dụng không gian mạng và các phương tiện giao dịch điện tử để mua bán, vận chuyển trái phép chất ma túy.
Nhà chức trách đã chứng minh số tiền giao dịch ma túy lên đến gần 29.000 tỷ đồng; chặt đứt gần 500 nhánh, phân nhánh của đường dây phạm tội hoạt động tại 34 tỉnh thành, "khui" từng vỏ bọc của các ông trùm để thu gần 600 kg ma túy, 12 khẩu súng, 67 viên đạn, 3 quả lựu đạn. Cơ quan tố tụng đã khởi tố 477 vụ án với hơn 3.000 bị can. Trong phạm vi vụ án này, cơ quan công tố truy tố 227 bị can.