Cảm ơn chồng đã cùng em hoàn thành xuất sắc 5 năm hôn nhân lần thứ nhất

Cảm ơn chồng đã cùng em hoàn thành xuất sắc 5 năm hôn nhân lần thứ nhất

Tôi 36 tuổi, chồng 39 tuổi. Hôm nay là một ngày rất đặc biệt – kỷ niệm tròn năm năm chúng tôi lấy nhau. Năm năm, nếu so với một đời người thì không quá dài, nhưng đủ để một cô gái bước qua những bỡ ngỡ của hôn nhân, đủ để một người đàn ông học cách đặt gia đình lên trước cái tôi, và đủ để hai con người từng nhiều lần bất đồng quan điểm có thể ngồi lại bên nhau, nhìn nhau bằng ánh mắt dịu dàng hơn, bao dung hơn.

Tháng 4/2021 có lẽ là một trong những tháng hạnh phúc nhất cuộc đời tôi. Đó là lần đầu tiên tôi được dắt tay người đàn ông hơn mình 3 tuổi bước vào lễ đường, giữa những lời chúc phúc, những cái ôm và ánh mắt gửi gắm của gia đình hai bên. Tôi còn nhớ rất rõ cảm giác khi ấy: vừa hạnh phúc, vừa lo lắng. Hạnh phúc vì tìm được người mình muốn gắn bó, lo lắng vì biết rằng phía trước là một hành trình dài mà tôi chưa từng trải qua.

Ngày đó, tôi nghĩ hôn nhân chỉ cần yêu là đủ. Nhưng rồi tôi hiểu, hôn nhân không chỉ là tình yêu, mà còn là trách nhiệm, là sự nhường nhịn, là những đêm mất ngủ, là những lần mâu thuẫn tưởng chừng không thể dung hòa. Chúng tôi đến với nhau không phải bằng một tình yêu ồn ào. Anh thẳng tính, đôi khi nóng nảy. Tôi lại là người nhiều cảm xúc, hay suy nghĩ và cũng khá cứng đầu trong quan điểm của mình.

Những ngày đầu chung sống, những khác biệt tưởng chừng nhỏ nhặt lại trở thành lý do cho những cuộc cãi vã kéo dài. Có những tối, hai vợ chồng ngồi quay lưng vào nhau chỉ vì một câu nói vô tình, một quan điểm trái ngược về cách sống, cách chi tiêu, cách đối xử với người thân. Tôi từng tự hỏi: “Phải chăng mình đã sai khi bước vào cuộc hôn nhân này quá sớm?”. Còn anh, có lẽ cũng từng nghĩ: “Tại sao vợ mình lại khó hiểu đến vậy?”. Nhưng rồi, cuộc sống không cho chúng tôi quá nhiều thời gian để giận dỗi.

Con trai đầu lòng ra đời, bé năm nay đã 4 tuổi. Và tôi, lần đầu làm mẹ, bước vào một thế giới hoàn toàn khác. Tôi đã khóc rất nhiều sau khi sinh con. Không chỉ vì những cơn đau thể xác, mà vì cảm giác mình bất lực khi nghe con khóc mà không biết làm sao để dỗ. Những đêm con quấy, tôi lóng ngóng, hoang mang, mệt mỏi. Và rồi, tôi bị mẹ chồng mắng vì không biết cách chăm sóc con. Những lời trách móc khi ấy như những nhát dao cứa vào lòng một người phụ nữ vừa sinh xong còn đầy nhạy cảm. Tôi tủi thân. Tôi cảm thấy mình không đủ tốt. Tôi từng ngồi ôm con mà nước mắt rơi, tự hỏi tại sao hành trình làm mẹ lại khắc nghiệt đến thế.

Và giữa những lúc như vậy, vợ chồng tôi lại cãi nhau. Anh đứng giữa tôi và bố mẹ anh, loay hoay không biết phải làm sao cho tròn vai. Tôi chỉ mong được anh bảo vệ, thấu hiểu. Sự bất đồng quan điểm giữa chúng tôi càng lúc càng nhiều. Tôi muốn nuôi con theo cách của mình – nhẹ nhàng, lắng nghe, không áp đặt. Anh lại quen với cách dạy con nghiêm khắc mà anh từng được dạy. Mỗi lần tranh luận là một lần căng thẳng. Nhưng có một điều tôi chưa từng phủ nhận: anh chưa bao giờ bỏ mặc mẹ con tôi. Dù mệt mỏi, anh vẫn dậy giữa đêm thay tã, pha sữa. Dù áp lực công việc, anh vẫn cố gắng về nhà sớm hơn để tôi có thể nghỉ ngơi một chút. Có thể anh chưa nói được những lời ngọt ngào nhưng luôn hành động.

Năm năm qua, điều khiến tôi biết ơn nhất không phải là những món quà vào dịp đặc biệt, mà là sự thay đổi của anh và cả của tôi. Từ một người đàn ông hay cãi lại vợ vì không chịu thua trong tranh luận, anh dần học cách lắng nghe. Từ một người đặt cái tôi lên trên, anh bắt đầu nói câu “Anh xin lỗi” nhiều hơn. Từ một người từng nghĩ “đàn ông không cần phải thể hiện cảm xúc”, anh trở nên biết ơn, tử tế và có trách nhiệm hơn với gia đình hai bên.

Có những lần tôi thấy anh chủ động hỏi thăm bố mẹ tôi, lo lắng cho ông bà như chính bố mẹ mình. Có những lần anh lặng lẽ làm việc nhà khi tôi mệt, không cần tôi phải nhắc. Và có những tối, khi con ngủ rồi, anh nói với tôi rằng: “Cảm ơn em đã sinh con cho anh. Cảm ơn em đã ở lại”. Chỉ một câu nói ấy thôi cũng đủ để tôi thấy mọi mệt mỏi đều xứng đáng.

Hiện tại, tôi đang mang thai đứa con thứ hai. Những tháng ngày sắp tới chắc chắn sẽ lại là một thử thách mới. Tôi biết sẽ có thêm những đêm thức trắng, những áp lực tài chính, những lo lắng chồng chất. Nhưng lần này, tôi không còn sợ như trước nữa. Vì tôi biết, bên cạnh tôi là một người đàn ông đã trưởng thành hơn rất nhiều sau năm năm hôn nhân. Chúng tôi không còn cãi nhau vì những chuyện nhỏ nhặt. Nếu có bất đồng, cả hai chọn cách ngồi xuống nói chuyện thay vì to tiếng. Chúng tôi dần tìm được tiếng nói chung trong cách nuôi dạy con, trong cách ứng xử với gia đình hai bên. Không phải vì một người thay đổi hoàn toàn để giống người kia, mà vì cả hai học cách tôn trọng sự khác biệt.

Sống chung cổng, anh em 'chiến tranh' tới mức không chào hỏi nhau
Sống chung cổng, anh em 'chiến tranh' tới mức không chào hỏi nhau

Tôi hiểu rằng, để một người đàn ông thay đổi không phải dễ dàng nhưng anh đã làm được. Không phải vì tôi ép buộc, mà vì anh thật sự muốn xây dựng một gia đình hạnh phúc. Năm năm trước, tôi bước vào hôn nhân với nhiều kỳ vọng. Năm năm sau, tôi nhận ra điều quý giá nhất không phải là một cuộc sống hoàn hảo, mà là một người bạn đời sẵn sàng cùng mình đi qua sóng gió. Chúng tôi từng có những lúc tưởng như không thể hiểu nhau nhưng chính những va chạm ấy lại dạy chúng tôi cách bao dung. Chính những lần bị bố mẹ chồng mắng, những lần nước mắt rơi vì tủi thân, lại khiến tôi và anh học cách đứng về phía nhau nhiều hơn.

Tôi biết ơn anh vì đã không để tôi một mình trong những ngày tháng khó khăn nhất của tuổi làm mẹ. Tôi biết ơn anh vì đã trở thành một người chồng có trách nhiệm, một người cha yêu thương con, một người con biết nghĩ cho bố mẹ hai bên. Và hơn hết, tôi biết ơn anh vì đã cùng tôi đi qua chặng đường năm năm hôn nhân với tất cả sự nỗ lực. Gia đình nhỏ của chúng tôi không giàu có, không hoàn hảo nhưng chúng tôi có nhau; có tiếng cười của con trai 4 tuổi mỗi chiều tan làm, có những bữa cơm giản dị nhưng ấm áp, có những cái nắm tay lặng lẽ khi một trong hai người mệt mỏi.

Hôn nhân, sau tất cả, không phải là chuyện đúng sai, thắng thua. Hôn nhân là chuyện hai người cùng nhìn về một hướng, cùng muốn bảo vệ tổ ấm của mình. Nhân kỷ niệm năm năm ngày cưới, tôi viết những dòng này không chỉ để nhìn lại chặng đường đã qua, mà còn để nói lời cảm ơn tới anh – người đàn ông đã cùng tôi trưởng thành.

“Cảm ơn anh vì đã thay đổi để tốt hơn, không chỉ cho bản thân anh mà cho cả gia đình nhỏ của chúng ta. Cảm ơn anh vì đã học cách biết ơn, tử tế và có trách nhiệm với những người xung quanh. Cảm ơn anh vì đã luôn nắm tay em, kể cả khi chúng ta không hiểu nhau”.

Phía trước chắc chắn vẫn còn nhiều thử thách. Tôi sắp sinh con thứ hai. Chúng tôi sẽ lại bắt đầu một hành trình mới, nhiều lo âu nhưng cũng đầy hy vọng. Nhưng tôi tin rằng, chỉ cần còn giữ được sự trân trọng và biết ơn dành cho nhau, chúng ta sẽ còn đi cùng nhau rất lâu. Năm năm không phải là quá dài, nhưng đủ để tôi hiểu rằng mình đã chọn đúng người. Và nếu được quay lại tháng 4/2021, giữa những ánh đèn và tiếng vỗ tay hôm ấy, tôi vẫn sẽ chọn nắm tay anh – người đàn ông hơn tôi 3 tuổi, từng nhiều lần cãi nhau với tôi vì bất đồng quan điểm, nhưng hôm nay đã trở thành một người chồng, người cha mà tôi tự hào. Cảm ơn anh vì 5 năm đã qua. Và cảm ơn anh vì những năm tháng sắp tới.

Phương Anh

Tin Gốc: https://vnexpress.net/ky-niem-ngay-cuoi-cam-on-chong-da-cung-em-hoan-thanh-xuat-sac-5-nam-hon-nhan-lan-thu-nhat-5059810.html