Với nhiều bạn trẻ, lần đầu biết đến xông hơi kiểu Hàn là qua những cảnh quen thuộc trên phim Hàn: nhân vật quấn khăn hình “đầu cừu”, ngồi ăn trứng luộc, uống nước gạo trong phòng xông hơi. Khi mô hình này xuất hiện ở Việt Nam, sự tò mò khiến nhiều bạn trẻ không ngần ngại thử. Ở TP.HCM, các địa điểm xông hơi kiểu Hàn tập trung nhiều ở P.Bến Nghé, P.Thảo Điền, P. Xuân Hòa và P.Tân Hưng.
“Mình hay tìm những địa điểm hay ho để đi chơi cùng người yêu, thay vì cứ đi xem phim, cà phê, mua sắm suốt. Khi lướt mạng thấy cộng đồng mạng đi xông hơi kiểu Hàn, mình cũng dắt người yêu đi thử, rồi cả hai đều thích”, Nguyễn Quang Thắng (25 tuổi, nhân viên Công ty TNHH Phần mềm FPT) chia sẻ. Với Thắng, điểm đáng ghiền nhất là thú vui ăn trứng luộc kèm ly nước gạo rang ngon béo lạ lạ, y như cảnh từng coi trên phim.
Trần Minh Ngọc (24 tuổi, ngụ tại đường Điện Biên Phủ, P.Thạnh Mỹ Tây, TP.HCM) thì chọn xông hơi kiểu Hàn là hoạt động gắn kết với bạn bè, đồng nghiệp: “Cái này hay ở chỗ nó không chỉ là đi xông hơi thông thường, mà giống một buổi tụ tập vui vẻ. Có hôm tụi mình rủ nhau đi sau giờ làm, vào đó ngồi tám chuyện, nằm nghỉ, ăn vặt khá vui. So với đi cà phê mình thấy thư giãn hơn nhiều”.
Theo tìm hiểu, chỉ cần bỏ ra khoảng 200.000 – 300.000 đồng cho một vé, khách có thể sử dụng nhiều loại phòng xông nóng lạnh, khu ăn uống, khu tắm hồ trong nhiều giờ liền. “Dù chi phí cao hơn đi xem phim hay cà phê, nhưng đổi lại có thể thử nhiều loại phòng xông đa dạng, lại có thể chơi thỏa thích đến khi nào chán thì về nên số tiền bỏ ra rất đáng”, Ngọc nhận xét.
Lê Ngọc Phương Thùy (18 tuổi, ngụ tại đường Thành Thái, P.Diên Hồng, TP.HCM) tiết lộ cách đi chơi sao cho “đáng tiền vé”: “Các nơi xông hơi kiểu Hàn thường tích hợp khu trò chơi, hát karaoke, yoga, gym,… đều miễn phí, lại hay có chương trình giảm giá vào khung giờ sáng và tối muộn, mình có thể canh đi lúc đấy để tiết kiệm”.
Đằng sau trải nghiệm tưởng chừng chỉ để giải trí, thư giãn là một nhu cầu rất thật của người trẻ: được thật sự nghỉ ngơi và tạm “trốn” khỏi áp lực, căng thẳng trong cuộc sống. Với cô bạn Minh Ngọc, đó là cảm giác được xả stress. “Nhiều khi làm việc mệt quá, người cứ căng thẳng, nên mình chỉ cần một chỗ để nằm tận hưởng mà không phải nghĩ nhiều. Vào đó xông hơi một lúc là thấy người nhẹ hơn hẳn, kiểu reset (làm mới – PV) tinh thần vậy đó”, Ngọc mô tả.
Quang Thắng thì cảm nhận trải nghiệm xông hơi kiểu Hàn như một khoảnh khắc “thoát khỏi thực tại”: “Khi được tắm mình trong dòng nước nóng thư giãn, hay nhắm mắt tận hưởng cái nóng của phòng xông hơi, mình như được tách ra khỏi thực tại trong một lúc. Xông hơi nóng ướt đẫm cả người nhưng không hề làm mình khó chịu, mình thấy khỏe hơn, tâm trí bình lặng lại”.
Trần Kim Ngân (22 tuổi, ngụ tại đường Nguyễn Duy Trinh, P.Bình Trưng, TP.HCM) thì cảm nhận các phòng xông nóng, lạnh giúp thải mồ hôi, tăng cường lưu thông máu và giảm đau nhức. “Mình đặc biệt thích các phòng xông thuốc bắc có mùi hương và cảm giác dễ chịu”, Ngân nhận xét.
Trong một đời sống mà điện thoại luôn sáng màn hình và cuối tuần vẫn không thoát khỏi trạng thái căng não, người trẻ ngày càng tìm những không gian vừa “đi chơi được, vừa nghỉ được”. Xông hơi kiểu Hàn đáp ứng đúng nhu cầu đó, đi một mình được, đi nhóm hay cặp đôi đều vui, cũng không cần lên lịch cầu kỳ. Theo Kim Ngân: “Mình nghĩ giờ ai cũng dễ bị quá tải và mệt mỏi, hoạt động này phù hợp cho cả gia đình nhiều thế hệ hay nhóm bạn bè cùng chill”.
Anh Đinh Phước Tấn (31 tuổi, ngụ hẻm 36 đường Kinh Dương Vương, P. Phú Lâm, TP.HCM), hào hứng khoe "kho báu" lên mạng xã hội: "Mình là chàng trai 9X có bộ sưu tập mô hình Doraemon nho nhỏ và mảng tường Doraemon muốn chia sẻ với mọi người" và "Hành trình gấp hạc giấy của mình từ năm 2021 - năm đại dịch Covid-19, đến nay đã được gần 20.000 con. Mình vẫn đang gấp tiếp, gấp đến khi nào không gấp được nữa thì ngưng".
Anh Tấn chào đời với những khiếm khuyết bẩm sinh. Ngoài dị tật ở chân, anh còn nói lắp và không lanh lợi. Dù cố gắng nhưng anh chỉ học được đến hết lớp 9. Thi lớp 10 không đậu, cha mẹ định hướng cho anh học nghề. Anh học nghề cắt tóc, in lụa… và đi thực tập, làm thử vài chỗ.
Anh Tấn cho biết thêm thời gian sau đó, anh được một cơ sở chuyên hỗ trợ người khuyết tật nhận vào làm. Anh làm việc ở đây được 3 tháng thì phải nghỉ do xa nhà, điều kiện sức khỏe không cho phép.
Cũng theo anh Tấn, ở nhà anh không chán nản mà tự tìm việc để lấp vào thời gian trống. Anh chủ động phụ giúp việc nhà cho cha mẹ như: lau dọn nhà cửa, giặt quần áo, nấu ăn… Thấy con trai không ngại bất tiện, chăm chỉ quán xuyến nhà cửa, cha mẹ động viên anh bằng những khoản "tiền lương" nho nhỏ.
"Tôi không ngại làm nội trợ. Cha mẹ kêu làm gì, tôi cũng làm hết. Mình không ra ngoài làm việc được thì ở nhà phụ cha mẹ", anh Tấn tâm sự.
Làm xong việc nhà, anh Tấn thường tự tìm niềm vui cho mình qua đam mê gấp giấy thủ công, sưu tầm Doraemon. Năm 2018, anh từng gấp 1.000 con hạc giấy, 1.000 ngôi sao, vài trăm con bướm để tặng bạn bè.
Anh Tấn kể đến tháng 11.2021, để quên đi không khí ngột ngạt mùa dịch Covid-19, anh quay lại với sở thích xếp hạc giấy. Anh dùng tất cả các loại giấy có thể tìm được ở nhà để gấp hạc. Vé số cũ, đơn thuốc, tờ rơi, giấy gói quà… đều biến thành những con hạc giấy nhỏ xinh. Xếp đến đâu, anh đều cẩn thận ghi số thống kê vào cuốn tập học trò. Gần 5 năm miệt mài, anh nhẩm tính còn 7 con nữa thì đạt mốc 20.000 con hạc giấy.
Anh Tấn nói: "Tôi còn xếp hạc theo các kích thước to nhỏ khác nhau. Xếp được con hạc có kích thước càng nhỏ, tôi càng thấy thích thú".
Trong khoảng thời gian này, anh cũng sưu tầm hình ảnh Doraemon theo kiểu "thập cẩm". Sau đó, anh nhượng lại bộ sưu tập này cho một người bạn và chuyển sang sưu tầm mô hình Doraemon.
Anh sưu tập mô hình Doraemon có trong hộp kẹo cao su, móc khóa hoặc mua tại các lễ hội Nhật Bản, buổi ra mắt phim...
Anh Tấn kể, lúc nhỏ anh ít ra ngoài chơi, chỉ làm bạn với chiếc tivi cũ thời còn dùng ăng-ten gắn cây tre. Cảm giác nôn nao chờ đến giờ phát sóng Doraemon cứ len lỏi trong ký ức của anh. Cho đến nay, anh vẫn luôn háo hức chờ phim ra rạp để đi xem.
Bên trong căn phòng nhỏ của anh Tấn mô hình Doraemon được sắp xếp gọn gàng ở cửa sổ, kệ gỗ, bàn máy tính, tủ nhựa. Hiện tại, anh đã sưu tầm được 549 mô hình và chưa dừng lại ở đó.
Ngoài mô hình, anh còn chọn mua quần áo, chăn màn, nệm, thú bông… có hình Doraemon. Tường, trần nhà của căn phòng cũng ngập tràn tranh ảnh chú mèo máy thông minh.
Thấy hình ảnh Doraemon ở đâu, anh cũng nhanh tay lưu về máy tính rồi đem in, treo lên trần nhà. Anh còn học cách xếp tên Doraemon dán ở đầu giường. Anh không thống kê số tiền đã chi ra để mua mô hình Doraemon. Tuy nhiên, nó chỉ chiếm một phần nhỏ của tiền lương nội trợ.
Hàng tuần, khi được cha mẹ "trả lương" khoảng 700.000 đồng, anh đều bỏ vào tiết kiệm. Anh dùng số tiền này để ăn sáng, tụ họp với các hội nhóm Origami, mô hình bò sát và sưu tầm Doraemon.
Bà Nguyễn Thị Bích Vân (55 tuổi, mẹ của anh Tấn) cho biết: "Tấn bị dị tật bẩm sinh, không lanh lợi như người khác. Vì không tìm được việc phù hợp với sức khỏe nên Tấn chỉ quanh quẩn ở nhà. Bình thường, cả nhà đi làm thì Tấn thay mọi người làm việc nhà. Chúng tôi xem đó là cách cháu lao động và động viên bằng cách cho ít tiền tiêu xài. Tôi biết Tấn có sở thích sưu tầm Doraemon và xếp hạc giấy. Tôi thấy đây là cách giải trí lành mạnh nên ủng hộ con trai".
Dự án bao bì sinh học từ lục bình của nhóm tác giả gồm 5 sinh viên Lê Hoàng Khanh, Trần Minh Khánh, Khưu Thúy Quỳnh, Nguyễn Thanh Hào và Mã Tấn Lộc (Trường ĐH FPT Cần Thơ). Hiện nhóm đang phát triển dự án GreenShield Mekong để tạo ra các giải pháp bao bì sinh học thay thế nhựa dùng một lần.
Hoàng Khanh cho biết không dừng lại ở ý tưởng, nhóm đã bước vào giai đoạn thương mại hóa với hệ sinh thái sản phẩm tương đối hoàn chỉnh. Các dòng sản phẩm chủ lực bao gồm: khay, hộp đựng trái cây ép khuôn từ lục bình, lót ly sinh học, chén lá lục bình và đĩa từ lá sen. Tất cả đều có khả năng phân hủy sinh học hoàn toàn, đảm bảo an toàn thực phẩm và thân thiện với môi trường.
Quy trình sản xuất sử dụng phương pháp xử lý sinh khối đơn giản nhưng hiệu quả như: nghiền, trộn, ép khuôn và phơi khô (đối với lục bình); ép, định hình và xử lý bề mặt (đối với lá sen).
Bên cạnh đó, dự án tích hợp chuyển đổi số với hệ thống truy xuất nguồn gốc bằng mã QR, bản đồ số vùng nguyên liệu và công nghệ AI phân loại nguyên liệu. Điểm nổi bật của dự án nằm ở khả năng giải quyết đồng thời nhiều bài toán thực tiễn. Bao bì được thiết kế ôm sát, có độ chịu lực tốt, giúp giảm tỷ lệ dập nát nông sản trong quá trình vận chuyển, đặc biệt là trái cây xuất khẩu. Việc sử dụng vật liệu sinh học giúp doanh nghiệp đáp ứng các tiêu chuẩn ngày càng khắt khe về môi trường, truy xuất nguồn gốc và trách nhiệm xã hội trong chuỗi cung ứng.
Dự án tạo ra sinh kế ổn định cho nông dân thông qua các hoạt động thu gom, sơ chế và gia công lục bình, lá sen. Mô hình này đặc biệt phù hợp với lao động nông thôn, phụ nữ và lao động nhàn rỗi, góp phần hình thành chuỗi cung ứng gắn với hợp tác xã, nâng cao thu nhập và ý thức bảo vệ môi trường.
Về mặt môi trường, dự án góp phần giảm đáng kể lượng rác thải nhựa khó phân hủy và cải thiện hệ sinh thái sông ngòi tại ĐBSCL.
Theo Hoàng Khanh, dự án GreenShield Mekong tập trung vào khách hàng là doanh nghiệp xuất khẩu trái cây, hợp tác xã nông nghiệp, hệ thống siêu thị và chuỗi nhà hàng, khách sạn. Đây là khách hàng có nhu cầu lớn và ổn định, đồng thời chịu áp lực ngày càng cao về tiêu chuẩn bao bì xanh.
Thầy Nguyễn Trọng Luân, Chủ nhiệm bộ môn khởi nghiệp, Trường ĐH FPT Cần Thơ, đánh giá GreenShield Mekong là dự án tiêu biểu của sinh viên khi đồng thời giải quyết ô nhiễm rác thải nhựa và tình trạng lục bình phát triển quá mức tại ĐBSCL. Dự án thể hiện rõ tư duy đổi mới, khả năng giải quyết vấn đề thực tiễn và định hướng thị trường theo mô hình kinh tế tuần hoàn. Tuy nhiên, để thương mại hóa bền vững, cần tiếp tục hoàn thiện chất lượng sản phẩm, mô hình tài chính và chiến lược thị trường.
Những ngày qua, câu chuyện nam sinh đuối nước thoát lưỡi hái tử thần trong gang tấc được chia sẻ khắp mạng xã hội. Sau 10 ngày điều trị trong bệnh viện, ngày 6.4, chàng trai 17 tuổi đã được về nhà. Người giúp nam sinh đuối nước trong cuộc đua giành sự sống ấy là đại úy Dương Thế Lâm, Phó trưởng Công an xã Thạch Xuân (tỉnh Hà Tĩnh).
Theo lời kể của người nhà, sự việc xảy ra vào khoảng 14 giờ ngày 27.3, trong lúc cùng các bạn đi tắm mát, Lê Phùng Việt Hùng (17 tuổi) không may bị đuối nước tại khu vực đập Khe Xai, xã Thạch Xuân (tỉnh Hà Tĩnh).
"Tôi nhận thông tin từ trực ban có vụ đuối nước. Ngay lúc nhận tin, chúng tôi chạy qua trước, công an xã đã điều ngay xe công vụ chở nhân viên y tế đến gần hiện trường. Các cháu đã sơ cứu ban đầu, làm hô hấp nhân tạo cho bạn", đại úy Dương Thế Lâm kể lại câu chuyện với người viết qua điện thoại.
Đại úy Lâm nhớ lại lúc thấy anh tới, những đứa trẻ khóc và nói: "Chú cứu bạn cháu với, bạn cháu còn sống". Tuy nhiên, theo đại úy Lâm, cậu bé lúc đó có dấu hiệu phù nề phổi, cơ thể nhợt nhạt. Những người bạn còn cho biết em nôn ra bọt và máu.
Anh Lâm kể lúc đó đã gọi ngay cho người bạn làm bác sĩ, nói chi tiết tình hình và nhận được lời khuyên cần đưa nạn nhân đến bệnh viện ngay lập tức. Không kịp suy nghĩ nhiều, anh cõng Hùng lên vai, băng qua hơn 200m đường rừng, chạy đua từng giây để kịp "thời gian vàng" mong giành lại cơ hội sống mong manh cho nạn nhân.
"Tôi chẳng nghĩ ngợi được gì, chỉ biết cõng em chạy vì mỗi giây chậm lại đều có thể đánh mất cơ hội sống. Em còn quá trẻ", anh Lâm nhớ lại.
Cõng em ra đến điểm có thể tiếp cận phương tiện, anh cùng người bạn của nạn nhân lập tức đưa em lên xe máy, khẩn trương chuyển ra xe công vụ, phối hợp đồng đội và nhân viên y tế sơ cứu tại chỗ, rồi nhanh chóng đưa đến Bệnh viện đa khoa tỉnh Hà Tĩnh.
Theo đại úy Lâm, nhờ sơ cứu ban đầu của nhóm bạn, sự có mặt kịp thời của nhân viên y tế và chuyển viện nhanh chóng đã góp phần quan trọng trong hành trình giành lại sự sống cho nam sinh.
Ngày 6.4, trao đổi với chúng tôi qua điện thoại, bà Phùng Thị Vân (51 tuổi), mẹ của em Lê Phùng Việt Hùng cho biết trưa cùng ngày em Hùng đã được xuất viện, về nhà theo dõi điều trị.
"Sức khỏe con đã ổn định hơn. Con đã nói được ít, dù giọng vẫn khàn", bà Vân chia sẻ.
Bà có hai người con, Hùng là con thứ hai. Ngày hay tin con gặp nạn, trái tim người mẹ như ngừng đập. Với bà, sự quyết đoán của đại úy Dương Thế Lâm cùng đồng đội, sự nhiệt tình, trách nhiệm của nhân viên y tế Trạm y tế xã Thạch Xuân và Bệnh viện đa khoa tỉnh Hà Tĩnh đã cứu con bà trong lúc nguy kịch.
"Đối với gia đình chúng tôi, đây là ân nghĩa vô cùng to lớn, không có gì có thể đong đếm được. Chúng tôi vô cùng xúc động và biết ơn sâu sắc", người mẹ chia sẻ trong thư cảm ơn.
Câu chuyện được lan truyền mạnh mẽ trên mạng xã hội, nhận được sự quan tâm đặc biệt từ cộng đồng mạng. Câu chuyện cũng một lần nữa gióng lên hồi chuông cảnh báo về nguy cơ tai nạn đuối nước, nhất là thời điểm mùa hè đang kề cận. Đại úy Lâm đặc biệt nhắn gửi về tầm quan trọng của việc trang bị kỹ năng sơ cứu, kỹ năng bơi lội và ý thức phòng ngừa tai nạn đuối nước, đặc biệt trong mùa hè.
Đại úy Lâm khuyến cáo: "Nếu vào khu vực nước sâu, cần trang bị phao cứu hộ, cần có biện pháp để bảo vệ an toàn, không đi một mình. Nếu có biết bơi cũng tuyệt đối không được chủ quan. Điều quan trọng nhất là phải trang bị kỹ năng bơi và sơ cứu đuối nước".