Đây là lần đầu Fury thượng đài từ tháng 1/2025, khi anh tuyên bố giải nghệ sau hai thất bại liên tiếp dưới tay nhà vô địch thế giới Oleksandr Usyk. Quyết định trở lại của Fury được cho là nhằm hướng tới trận đấu lớn nhất sự nghiệp, khi đối thủ lâu năm Anthony Joshua có mặt theo dõi trực tiếp bên võ đài.
Fury bước ra sàn với màn tri ân giàu cảm xúc dành cho người bạn thân, huyền thoại quyền Anh quá cố Ricky Hatton – người qua đời hồi tháng 9/2025. Anh sử dụng ca khúc “Blue Moon” gắn liền với Hatton, mặc quần thi đấu theo phong cách của đàn anh. Bầu không khí lắng đọng nhanh chóng chuyển thành bùng nổ khi pháo hoa và hiệu ứng lửa rực sáng quanh sân khấu, nơi Fury đứng trên bục cao, nhảy múa và khuấy động hàng vạn khán giả.
Trước trận, nhà tổ chức Turki Alalshikh úp mở rằng cuộc đối đầu giữa Fury và Joshua – được mô tả là “trận đấu lớn nhất lịch sử nước Anh” – đang ở rất gần. Điều đó khiến màn so tài với Makhmudov không chỉ là trận tái xuất, mà còn là bước đệm cho phần thưởng lớn nhất sự nghiệp của Fury.
Dù không tên tuổi bằng Joshua, Makhmudov được đánh giá là một trong những tay đấm nguy hiểm nhất hạng nặng hiện nay. Võ sĩ người Nga thắng knock-out ở 19 trong 23 trận đã đấu, trong đó có 13 trận kết thúc ngay ở hiệp đầu.
Makhmudov duy trì lối chơi quen thuộc khi nhập cuộc cực kỳ mạnh mẽ. Ngay từ hiệp một, võ sĩ người Nga lao lên tấn công dồn dập, ép Fury lùi thẳng và có thời điểm đẩy đối thủ vào dây đài. Những cú đấm tay phải của Makhmudov tạo ra nguy hiểm ban đầu, dù phần lớn mang tính bộc phát và thiếu chính xác. Sức ép này buộc Fury phải nhanh chóng điều chỉnh và tìm cách kiểm soát khoảng cách.
Đến hiệp ba và bốn, cựu vô địch người Anh bắt đầu chiếm ưu thế rõ rệt với các cú móc và đòn tay phải chính xác, thậm chí có lúc khiến đối thủ chao đảo. Từ nửa sau trận đấu, Fury bắt bài đối thủ, hoàn toàn làm chủ nhịp độ, liên tục ghi điểm bằng những pha ra đòn chắc chắn. Dù không thể knock-out, cựu vô địch quyền Anh hạng nặng vẫn thắng áp đảo với các điểm số 120-108, 120-108, 119-109.
Ngay khi kết quả được công bố, Fury lập tức hướng về phía Joshua và thách đấu: “Tiếp theo, tôi muốn mang đến trận đấu mà tất cả đang chờ đợi. Joshua, tôi muốn anh. Hãy tạo nên trận chiến nước Anh. Anh có chấp nhận không?”.
Joshua không né tránh, đáp trả gay gắt: “Tyson, anh chỉ đang tìm sự chú ý. Tôi chưa bao giờ ngại đấu với anh. Khi còn trẻ tôi từng đánh bại anh, và sau khi xem trận này, tôi sẽ làm lại điều đó. Nhưng hôm nay là đêm của anh. Anh không thể ra lệnh cho tôi. Khi sẵn sàng, hãy đến gặp tôi với điều khoản cụ thể. Tôi mới là người quyết định”.
Tyson Fury từng nắm giữ nhiều đai vô địch hạng nặng thế giới, gồm việc thâu tóm bốn danh hiệu cao quý WBA, IBF, IBO, WBO giai đoạn 2015-2016, hai lần giữ đai The Ring trong giai đoạn 2015-2022, đai WBC từ năm 2020 đến 2024. Ở cấp độ khu vực, võ sĩ cao 2,06 mét này từng hai lần vô địch Anh, giành đai châu Âu, Commonwealth và nhiều danh hiệu hạng nặng khác.
Trong sự nghiệp nhà nghề, Fury thắng 34, hòa 1, thua hai trận đều trước Oleksandr Usyk. Trước khi chuyển sang thi đấu chuyên nghiệp, anh có thành tích nổi bật ở nghiệp dư với HC đồng giải trẻ thế giới 2006, HC vàng giải trẻ EU 2007, HC bạc giải trẻ châu Âu 2007 và vô địch hạng siêu nặng giải ABA năm 2008.
Fury nằm trong nhóm vận động viên có thu nhập cao nhất hành tinh, xếp thứ ba trong danh sách của Sportico và Forbes năm 2025, với thu nhập ước tính khoảng 146-147 triệu USD. Theo BoxRec, Fury nằm trong top 10 võ sĩ hạng nặng đang thi đấu, trong khi The Ring đánh giá anh là tay đấm số hai thế giới, chỉ xếp sau nhà vô địch Oleksandr Usyk.
Joshua cũng là võ sĩ hạng nặng hàng đầu của Anh, từng gây tiếng vang khi thắng knock-out kỹ thuật “Tiến sĩ búa thép” Wladimir Klitschko năm 2017. Nhưng những năm qua, sự nghiệp của Joshua đi xuống, trong đó, anh thua liền hai trận dưới tay võ sĩ Ukraine Oleksandr Usyk và mất danh hiệu. Trong sự nghiệp nhà nghề, anh thua 4 và thắng 29 trận, trong đó có 26 lần knock-out đối thủ.
Vào lúc 16h ngày 11-4, đội tuyển U20 nữ Việt Nam chạm trán Nhật Bản ở tứ kết Giải U20 nữ châu Á 2026.
U20 nữ Việt Nam kết thúc vòng bảng với 3 điểm, đứng thứ 3 bảng A (thua Trung Quốc, Thái Lan và thắng Bangladesh).
Tuy nhiên, các cô gái chúng ta vẫn giành được vé vào tứ kết nhờ là một trong hai đội thứ 3 có thành tích tốt nhất cùng với Uzbekistan.
Đây là lần thứ hai trong lịch sử, đội tuyển U20 nữ Việt Nam giành vé vào tứ kết sau lần đầu tiên vào năm 2004 (khi đó là Giải U19 nữ châu Á).
Ngược lại, U20 nữ Nhật Bản tiến vào tứ kết với ngôi đầu bảng C sau 3 trận toàn thắng. Đội bóng xứ mặt trời mọc đang chứng tỏ mình là ứng viên số 1 cho chức vô địch.
Đối đầu với thế lực của bóng đá châu lục chắc chắn là thử thách không hề đơn giản đối với U20 nữ Việt Nam. Tuy nhiên, đây là cơ hội tốt của các cầu thủ cọ xát và nâng cao trình độ.
Đồng thời bóng đá trẻ luôn ẩn chứa nhiều bất ngờ, nên chúng ta vẫn có quyền hy vọng vào các cô gái Việt Nam.
Bốn đội giành chiến thắng ở tứ kết sẽ đại diện cho châu Á tham dự U20 World Cup nữ 2026 tại Ba Lan vào tháng 9.
Sau 8 chặng của Cúp truyền hình TP.HCM, tay đua Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai) vẫn đang giữ áo vàng tổng sắp và áo xanh cho người nước rút tốt nhất. VĐV người Belerus vẫn đang giữ phong độ ấn tượng, liên tục về đích ở các vị trí dẫn đầu.
Dù vậy ở chặng 8 vừa qua, khoảng cách giữa anh với người đứng sau là Zachary Patrick Patterson (620 Nông Nghiệp Vĩnh Long) đã bị thu hẹp. Marchuk Dzianis vẫn thể hiện khả năng nước rút mạnh mẽ để vươn lên trong những mét cuối. Tuy nhiên, Patterson với quyết tâm cao đã vượt lên thành công để cán đích trước tiên.
Khoảng cách áo vàng giữa Dzianis và Patterson hiện là 23 giây. Ở những chặng tới, cua rơ của Kenda Đồng Nai chắc chắn sẽ gặp những sự cạnh tranh còn gay gắt hơn.
Ngày 12-4, Cúp truyền hình TP.HCM 2026 sẽ thi đấu trở lại sau 1 ngày nghỉ. Chặng 9 là chặng đua vòng đua Dã Viên - Phú Xuân, quanh thành phố Huế (cũ). Lúc 8h30, các tay đua xuất phát trước Trường THPT chuyên Quốc học Huế. Tổng cộng, họ sẽ đua 12 vòng với tổng cự ly 54km.
Đây là chặng đua nội đô hấp dẫn khi lộ trình thay đổi so với các năm trước, đi qua nhiều địa danh nổi bật như: Đại Nội, Phu Văn Lâu... kết hợp quảng bá hình ảnh văn hóa - du lịch Huế.
Với những chặng đua ngắn như thế này, tốc độ có thể sẽ được đẩy lên rất cao. Đó là cơ hội cho các chuyên gia nước rút như Marchuk Dzianis, Patrick Patterson, Anton Popov, Trần Tuấn Kiệt… bộc lộ thế mạnh.
Mùa 2021-2022 chứng kiến cái kết kịch tính. Trước vòng cuối, Man City hơn Liverpool đúng một điểm. Diễn biến 90 phút cuối cùng khiến cả nước Anh nín thở. Man City bị Aston Villa dẫn 2-0, trong khi Liverpool cũng chưa thể tạo khác biệt trước Wolverhampton.
Nhưng chỉ trong năm phút cuối, đội bóng của Pep Guardiola ghi liền ba bàn để thắng 3-2, bảo vệ ngôi vương. Liverpool thắng 3-1 cùng lúc, nhưng vẫn chấp nhận về nhì.
Ba năm trước đó, mùa 2018-2019 có cuộc đua gần như hoàn hảo về chất lượng chuyên môn. Liverpool của Jurgen Klopp thắng chín trận liên tiếp để kết thúc mùa giải, nhưng vẫn không đủ. Man City đáp trả bằng chuỗi 14 chiến thắng, cán đích với 98 điểm, hơn Liverpool đúng một điểm.
Đáng chú ý, Liverpool chỉ thua một trận cả mùa, đạt 97 điểm, thành tích đủ để vô địch ở hầu hết mùa giải khác trong lịch sử. Vì thế, mùa giải này hay bậc nhất lịch sử, đỉnh cao cuộc đấu trí giữa Guardiola và Klopp.
Nếu nói về kịch tính, mùa 2011-2012 có lẽ là biểu tượng. Khi còn sáu vòng, Man City kém Man Utd tám điểm. Tuy nhiên, cú sẩy chân liên tiếp của Man Utd trước Wigan và Everton mở ra cơ hội cho đối thủ cùng thành phố.
Vòng cuối, Man City cần thắng QPR để chắc chắn vô địch, nhưng bị dẫn 1-2 đến phút bù hiệp hai. Hai bàn thắng liên tiếp, trong đó có pha lập công lịch sử của Sergio Aguero, giúp họ thắng 3-2 và đăng quang nhờ hơn hiệu số. Đây là lần đầu tiên Ngoại hạng Anh chứng kiến chức vô địch đổi chủ ngay trong những giây cuối cùng.
Trở lại cuối thập niên 1990, mùa 1998-1999 là một cuộc đua dai dẳng giữa Man Utd và Arsenal. Man Utd dẫn trước một điểm và còn một trận chưa đá, nhưng phải căng sức trên nhiều đấu trường.
Hai đội gần như không thua trong nửa sau mùa giải. Arsenal chỉ gục ngã ở trận áp chót trước Leeds, nên đánh mất lợi thế. Man Utd tận dụng cơ hội để cán đích đầu tiên, mở đường cho cú ăn ba lịch sử. Dù không có màn lội ngược dòng phút chót, cuộc đua vẫn cho thấy sự ổn định kéo dài đến những vòng cuối.
Mùa 1997-1998 lại là câu chuyện khác. Arsenal từng kém Man Utd tới 12 điểm, nhưng tạo nên màn bứt phá ngoạn mục. Chuỗi 10 chiến thắng liên tiếp từ tháng Ba giúp họ cân bằng cách biệt và vượt lên. Trong khi đó, Man Utd liên tiếp sẩy chân trước Sheffield Wednesday, West Ham hay Newcastle, nên đánh mất tất cả.
Arsenal thậm chí vô địch sớm hai vòng, trong mùa giải thứ hai dưới trướng Arsene Wenger. Vì thế, thất bại ở hai trận cuối không làm ảnh hưởng tới mục tiêu của "Pháo Thủ" năm đó.
Hai năm trước đó, mùa 1995-1996 ghi nhận sự sụp đổ đáng nhớ của Newcastle. Đội bóng này từng hơn Man Utd 12 điểm vào tháng Một, nhưng không chịu nổi áp lực. Những thất bại liên tiếp, trong đó có trận thua 3-4 trước Liverpool, khiến họ đánh mất lợi thế. Man Utd, ngược lại, bứt lên với chuỗi kết quả ổn định để vô địch với cách biệt bốn điểm. Đây là ví dụ điển hình cho việc khoảng cách lớn đến đâu cũng có thể bị xóa nhòa khi tâm lý lung lay.
Mùa 1994-1995 thì khép lại theo cách hiếm thấy. Blackburn bước vào vòng cuối với lợi thế mong manh trước Man Utd. Họ thua Liverpool, tưởng như đã đánh mất cơ hội, nhưng Man Utd chỉ hòa West Ham. Kết quả này giúp Blackburn vô địch với cách biệt một điểm. Đáng chú ý, họ thua tới bảy trận trong mùa giải, con số gần như không thể xảy ra với nhà vô địch ở kỷ nguyên hiện đại.
Trong 7 mùa giải, xu hướng nổi bật là đội dẫn đầu thường có lợi thế. Trong năm trường hợp, đội giữ vị trí số một trước giai đoạn cuối đã bảo toàn thành công. Chỉ hai lần đội bám đuổi lật ngược tình thế, như Arsenal 1997-1998 hay Man City 2011-2012. Đội dẫn đầu bị bám đuổi trong hai trường hợp này đều là Man Utd.
Ngoại hạng Anh ngày càng khắc nghiệt, khiến tiêu chuẩn vô địch liên tục bị đẩy cao. Từ việc một đội có thể thua bảy trận mà vẫn đăng quang như Blackburn, đến thời điểm 97 điểm vẫn chỉ đủ về nhì như Liverpool, khoảng cách giữa các đội bóng hàng đầu ngày càng bị thu hẹp.
Tuy nhiên, khoảng cách giữa Arsenal và Man City mùa này, so với các đội phía sau không quá chênh lệch. Hai đội cùng đã thua năm trận, nhưng không có gì đảm bảo họ sẽ giữ mạch bất bại đến cuối mùa.