Theo Hãng tin AFP, ngày 8-4, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã chỉ trích Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) và dường như muốn nhắc lại lời đe dọa về Greenland sau cuộc gặp kín với Tổng thư ký NATO Mark Rutte.
Trong những bình luận đầu tiên sau cuộc gặp, ông Trump đã bày tỏ sự thất vọng của mình về NATO.
“NATO không có mặt khi chúng tôi cần họ, và họ cũng sẽ không có mặt nếu chúng tôi cần họ một lần nữa” – ông Trump viết trên nền tảng Truth Social ngày 8-4 theo giờ Mỹ (sáng 9-4 theo giờ Việt Nam).
Nhà lãnh đạo Mỹ nhắc nhở: “Đừng quên Greenland, cái tảng băng to đùng và bị quản lý kém đó!”.
Trước khi phát động cuộc chiến với Iran, lời đe dọa của ông Trump về việc giành quyền kiểm soát Greenland – hòn đảo Bắc Cực rộng lớn – từ Đan Mạch từng là một vấn đề gây căng thẳng trong liên minh.
Khi đến cuộc họp kín với ông Trump vào ngày 8-4, Tổng thư ký NATO Mark Rutte đã vào Cánh Tây của Nhà Trắng qua một cổng phụ.
“Đó là một cuộc thảo luận rất thẳng thắn, rất cởi mở” – ông Rutte chia sẻ trong cuộc phỏng vấn trên Đài CNN sau đó.
Khi được hỏi nhiều lần liệu ông Trump có nói về việc rời NATO hay không, ông Rutte không trả lời trực tiếp.
Trước cuộc gặp, khi được hỏi liệu ông Trump sẽ thảo luận về khả năng rút khỏi NATO hay không, Thư ký báo chí Nhà Trắng Karoline Leavitt trả lời: “Đó là điều Tổng thống từng thảo luận, và tôi nghĩ ông ấy sẽ tiếp tục thảo luận vấn đề này trong vài giờ tới với Tổng thư ký Rutte”.
“Thật đáng buồn khi NATO quay lưng với người Mỹ trong suốt sáu tuần qua, trong khi chính người Mỹ đã tài trợ cho quốc phòng của họ” – bà Leavitt bình luận.
Báo Wall Street Journal tường thuật ông Trump cũng đang cân nhắc trừng phạt một số thành viên NATO mà ông cho là không hỗ trợ trong xung đột, bằng cách rút quân Mỹ khỏi lãnh thổ của họ.
Cuộc gặp diễn ra chỉ một ngày sau khi Mỹ và Iran đạt được thỏa thuận ngừng bắn mong manh kéo dài hai tuần.
Trước đó, Tổng thống Trump đã gọi NATO là “con hổ giấy” vì không dẫn dắt các nỗ lực mở lại eo biển Hormuz, và vì hạn chế lực lượng Mỹ sử dụng các căn cứ trên lãnh thổ của họ. Ông Trump cũng công kích cá nhân một số lãnh đạo châu Âu.
Hỏa hoạn xảy ra vào rạng sáng ngày 7/4 tại nhà kho do tập đoàn tiêu dùng Kimberly-Clark thuê tại thành phố Ontario, bang California, giới chức Mỹ thông báo ngày 8/4.
Lực lượng cứu hỏa đầu tiên có mặt lúc 0h36. Ban đầu, họ tìm cách khống chế lửa từ bên trong tòa nhà, nhưng buộc phải rút lui vì sức nóng quá lớn, chuyển sang dùng vòi phun dập lửa. Tổng cộng 175 lính cứu hỏa, 20 xe chữa cháy, 15 xe thang, 17 chỉ huy và nhiều điều tra viên đã được huy động.
Đám cháy được khống chế lúc 7h46. Trẻ em và người cao tuổi lân cận được khuyến cáo ở trong nhà do lượng tro bụi lẫn trong không khí ở mức đáng kể.
Nhà kho ở Ontario là cơ sở lưu trữ các sản phẩm giấy, rộng 11,2 hecta, phục vụ nhu cầu của khoảng 50 triệu người Mỹ. Có khoảng 20 người có mặt trong tòa nhà khi hỏa hoạn xảy ra. Giới chức cho biết không có thương vong.
Tuy nhiên, theo Diana Gomes, chuyên gia phân tích cấp cao của Bloomberg, cho biết vụ cháy có nguy cơ gây thiếu hụt nguồn cung ở Bờ Tây, ảnh hưởng đến hơn 3% doanh số mảng kinh doanh của Kimberly-Clark tại Mỹ, đồng thời có thể làm tăng chi phí vận chuyển.
Kimberly-Clark sở hữu nhiều thương hiệu như giấy vệ sinh Cottonelle, khăn giấy Kleenex, giấy lau bếp Viva và tã Huggies.
Giới chức đã bắt Chamel Abdulkarim, 29 tuổi, sống cùng bang, cáo buộc liên quan đến hành vi phóng hỏa. Nghi phạm hiện bị giam không được bảo lãnh. Abdulkarim là nhân sự của NFI Industries, đơn vị logistics là bên thứ ba cung cấp dịch vụ cho Kimberly-Clark.
Trên mạng xã hội xuất hiện video được cho là Abdulkarim đang châm lửa phóng hỏa những cụm giấy, đăng tải từ một tài khoản cùng tên. Trong video, người châm lửa nói: "Các người nhẽ ra nên trả cho chúng tôi đủ tiền để sống". Giới chức California chưa xác thực video này.
Kimberly-Clark cho biết đã kích hoạt các biện pháp ứng phó nhằm giảm thiểu tác động tới người tiêu dùng.
"Mạng lưới chuỗi cung ứng của Kimberly-Clark được thiết kế để duy trì hoạt động liên tục khi xảy ra gián đoạn", công ty cho biết. "Chúng tôi đã kích hoạt các phương án phản ứng phối hợp và đang làm việc chặt chẽ với các đơn vị logistics tại địa phương để bảo đảm nguồn cung cho khách hàng".
Mặt trăng đang trở thành "bàn đạp" chiến lược cho tham vọng chinh phục vũ trụ của nhân loại. Không còn là cuộc chơi của riêng hai siêu cường Mỹ và Trung Quốc, kỷ nguyên đa cực năm 2026 chứng kiến hàng loạt quốc gia từ châu Á đến châu Âu sở hữu tham vọng khai phá nguồn tài nguyên vô tận tại cực Nam của "chị Hằng".
Đầu tiên phải kể đến Trung Quốc với chiến lược "Hằng Nga" (Chang'e) nhất quán trong suốt 2 thập niên qua, từ việc đưa xe tự hành xuống để nghiên cứu bề mặt mặt trăng hồi năm 2019, sau đó là thu thập mẫu vật và đưa về lại trái đất nghiên cứu vào năm 2024. Trong năm 2026, sứ mạng Chang'e 7 dự kiến đổ bộ xuống cực Nam mặt trăng với một tổ hợp thiết bị khổng lồ để tìm kiếm nước đá trong các miệng hố vĩnh cửu bằng một "tàu thăm dò dạng bay" độc đáo.
Những robot tiền trạm này mang trọng trách xác lập nền móng vững chắc cho Trạm nghiên cứu quốc tế ILRS mà Bắc Kinh đang ráo riết xây dựng cùng Nga để đối trọng với phương Tây.
Trong khi đó, Mỹ vẫn duy trì vị thế dẫn đầu thông qua chương trình Artemis táo bạo và tốn kém. Chương trình này không chỉ đặt mục tiêu đưa con người trở lại bề mặt chị Hằng sau hơn nửa thế kỷ mà còn thiết lập "cảng hàng không" vũ trụ đầu tiên, nơi các phi hành gia có thể sinh hoạt, nghiên cứu và tiếp nhiên liệu trước khi dấn thân vào những hành trình xa hơn như sao Hỏa.
Ấn Độ đang khẳng định mình là một cường quốc vũ trụ hiệu quả với chi phí tối ưu nhất thế giới. Sau thành công rực rỡ của Chandrayaan-3 đưa thành công tàu đổ bộ và xe tự hành xuống mặt trăng hồi năm 2023, Ấn Độ đang dồn lực cho sứ mạng Chandrayaan-4 nhằm trình diễn khả năng cất cánh từ bề mặt mặt trăng để mang mẫu vật về trái đất. Nước này đã công khai đặt mục tiêu đưa phi hành gia Ấn Độ đặt chân lên cung trăng vào năm 2040, một cột mốc đầy tự hào cho quốc gia tỉ dân này.
Nhật Bản cũng chọn cho mình một lối đi riêng bằng cách tập trung tối đa vào công nghệ hạ cánh chính xác tuyệt đối và robot thông minh. Tiếp nối kỳ tích của tàu đổ bộ SLIM hồi năm 2024, các kỹ sư Nhật Bản đang phối hợp cùng tập đoàn Toyota để phát triển loại xe tự hành có buồng áp suất cực lớn, cho phép con người sống bên trong nhiều ngày mà không cần mặc đồ bảo hộ.
Nhật Bản đóng vai trò là "cánh tay phải" công nghệ không thể thiếu trong liên minh Artemis, đảm nhận các hệ thống kiểm soát môi trường và hỗ trợ sự sống phức tạp. Sự hợp tác này giúp Nhật Bản đổi lấy các suất bay lên mặt trăng cho phi hành gia nước này trên phi thuyền của Mỹ.
Từ vị trí "kẻ đến sau", Nga đang nỗ lực khôi phục vị thế thông qua sứ mạng Luna-Glob, bất chấp nhiều thách thức. Sau những trục trặc trong quá khứ, Moscow đang đặt kỳ vọng lớn vào vệ tinh Luna 26 để lập bản đồ khoáng sản và thiết lập mạng lưới liên lạc cho các trạm đổ bộ tương lai tại cực Nam mặt trăng. Hiện nay, Nga đang thắt chặt hợp tác chiến lược với Trung Quốc để tạo thành một liên minh không gian Á - Âu mạnh mẽ, sẵn sàng cạnh tranh trực tiếp về các chuẩn mực pháp lý ngoài không gian.
Cuối cùng, không thể không nhắc đến sự góp mặt của châu Âu và các quốc gia mới nổi như UAE, đang làm thay đổi diện mạo cuộc đua. Trong khi Cơ quan Vũ trụ Châu Âu (ESA) cung cấp các mô-đun dịch vụ thiết yếu cho tàu Orion của Mỹ, thì UAE lại gây bất ngờ khi chuẩn bị phóng xe tự hành Rashid 2 lên mặt sau của mặt trăng. Sự đa dạng này cho thấy mặt trăng không còn là vùng đất xa lạ của riêng ai mà đang dần trở thành một phần không thể tách rời của nền kinh tế toàn cầu trong tương lai gần.
Cuộc đua năm 2026 không chỉ là chuyện cắm cờ khẳng định chủ quyền như nửa thế kỷ trước mà là bài toán về sự tồn vong và thịnh vượng lâu dài của mỗi quốc gia. Dẫu sự cạnh tranh đang diễn ra gay gắt, nhân loại vẫn rất cần một tiếng nói chung về pháp lý để đảm bảo nguồn tài nguyên quý báu tại đây được chia sẻ công bằng. Chỉ khi gạt bỏ những toan tính vị kỷ, con người mới thực sự biến mặt trăng thành nhịp cầu hòa bình nối liền các hành tinh trong Hệ mặt trời.
Theo Đài truyền hình trung ương Trung Quốc (CCTV), mẫu súng điện từ này được thiết kế cho các hoạt động cần tính bí mật cao, với khả năng bắn từ 1.000 - 2.000 viên đạn mỗi phút và có thể xuyên qua các tấm gỗ ở khoảng cách hàng chục mét.
Đáng chú ý, mức công suất của súng có thể điều chỉnh linh hoạt. Khi hoạt động ở mức thấp, thiết bị được cho là giảm nguy cơ gây chết người, thay vào đó chủ yếu nhằm vô hiệu hóa mục tiêu.
Mẫu súng này có thiết kế nhỏ gọn, nòng dài khoảng 30cm và có thể sử dụng bằng một tay. Thiết bị còn được trang bị đèn laser nhằm tăng độ chính xác khi ngắm bắn.
Về nguyên lý hoạt động, súng điện từ Coil gun hay còn gọi là Gauss gun sử dụng các cuộn điện từ để gia tốc đạn kim loại lên tốc độ cao, thay vì dùng thuốc nổ như vũ khí truyền thống.
Nhờ đó khi khai hỏa, súng gần như không tạo ra ánh chớp đầu nòng, không khói, tiếng ồn rất nhỏ và không thải vỏ đạn - những yếu tố giúp tăng khả năng tác chiến bí mật.
Vũ khí này đã hoàn tất thử nghiệm và hiện đạt các yêu cầu cần thiết để đưa vào sử dụng.
Mẫu súng được giới thiệu lần này là phiên bản nâng cấp từ một nguyên mẫu thử nghiệm trước đó.
Theo báo Global Times, phiên bản nâng cấp của mẫu súng này sử dụng loại đạn có kích thước và khối lượng lớn hơn, qua đó tạo ra động năng cao hơn cho mỗi phát bắn dù tốc độ bắn có phần chậm lại.
Thiết kế "tàng hình" với không có tia lửa đầu nòng, tiếng ồn rất thấp và không có vỏ đạn giúp tăng khả năng ứng dụng trong thực thi pháp luật, kiểm soát đám đông hoặc các nhiệm vụ đặc biệt đòi hỏi sự kín đáo.
Theo báo SCMP, Trung Quốc từ nhiều năm qua đã phát triển và thử nghiệm pháo điện từ (electromagnetic railgun).
Quân đội Trung Quốc đã lắp thử một hệ thống railgun lên tàu đổ bộ lớp Haiyang Shan và tiến hành các cuộc thử nghiệm trên biển, với mục tiêu nghiên cứu khả năng phóng đạn ở tốc độ lớn, thậm chí vượt Mach 5 trong một số thử nghiệm.