Tịnh Nương Đường ở làng Thuận Nghĩa (huyện Tây Sơn, Bình Định cũ) là nơi thờ cúng tổ tiên họ Quách, được xây dựng từ năm 1908 – 1911. Tên gọi ngôi nhà được đặt theo tên vị tổ đời thứ nhất của gia tộc trên đất Bình Định, Quách Tịnh Nương (1695 – 1767).
Công trình rộng khoảng 500 m2 gồm nhà chính, nhà khách và nhà lẫm, (bao bọc khoảng sân rộng 240 m2), nhà sinh hoạt, nhà bếp.
Toàn bộ kiến trúc được xây dựng trên khu đất rộng khoảng 4.000 m2.
Tịnh Nương Đường ở làng Thuận Nghĩa (huyện Tây Sơn, Bình Định cũ) là nơi thờ cúng tổ tiên họ Quách, được xây dựng từ năm 1908 – 1911. Tên gọi ngôi nhà được đặt theo tên vị tổ đời thứ nhất của gia tộc trên đất Bình Định, Quách Tịnh Nương (1695 – 1767).
Công trình rộng khoảng 500 m2 gồm nhà chính, nhà khách và nhà lẫm, (bao bọc khoảng sân rộng 240 m2), nhà sinh hoạt, nhà bếp.
Toàn bộ kiến trúc được xây dựng trên khu đất rộng khoảng 4.000 m2.
Nhà được dựng theo kiểu nhà lá mái, hình chữ Môn (Hán tự). Nhà chính quay mặt về hướng nam, gồm 5 gian là nơi thờ cúng tổ tiên.
Theo ông Quách Hùng, 74 tuổi, hậu nhân đời thứ 10, thủy tổ của tộc họ này là ông Quách Tịnh Nương, người gốc Phúc Kiến, Trung Quốc, di cư đến đây khoảng 300 – 400 năm trước.
Nhà được dựng theo kiểu nhà lá mái, hình chữ Môn (Hán tự). Nhà chính quay mặt về hướng nam, gồm 5 gian là nơi thờ cúng tổ tiên.
Theo ông Quách Hùng, 74 tuổi, hậu nhân đời thứ 10, thủy tổ của tộc họ này là ông Quách Tịnh Nương, người gốc Phúc Kiến, Trung Quốc, di cư đến đây khoảng 300 – 400 năm trước.
Ông Hùng cho biết trải qua hàng thế kỷ, phần lớn kiến trúc bên trong ngôi nhà vẫn được giữ nguyên. Các thế hệ tiếp nối trong gia đình chỉ chỉnh sửa phần mái cho an toàn.
“Những gì thuộc về tổ tiên, ông bà để lại, con cháu cố gắng giữ gìn”, ông Hùng nói.
Ông Hùng cho biết trải qua hàng thế kỷ, phần lớn kiến trúc bên trong ngôi nhà vẫn được giữ nguyên. Các thế hệ tiếp nối trong gia đình chỉ chỉnh sửa phần mái cho an toàn.
“Những gì thuộc về tổ tiên, ông bà để lại, con cháu cố gắng giữ gìn”, ông Hùng nói.
Án thờ, đèn, lư đồng, bình bát bằng sứ, lọng, hoành phi và liễn chữ Hán được trưng bày ở khu vực trong nhà.
Án thờ, đèn, lư đồng, bình bát bằng sứ, lọng, hoành phi và liễn chữ Hán được trưng bày ở khu vực trong nhà.
Tranh khảm trai bị hư hỏng do thời gian.
Bức hoành phi dòng chữ Hán (Quách Từ Đường) thủng một vết do chiến tranh.
Tranh khảm trai bị hư hỏng do thời gian.
Bức hoành phi dòng chữ Hán (Quách Từ Đường) thủng một vết do chiến tranh.
Phần mái được thiết kế hai lớp cách nhiệt. Lớp bên trong xếp dày các cây tròn thẳng, phủ kín vỏ cây kiền kiền và trát đất pha rơm. Cách lớp này khoảng 0,7 m là lớp mái tranh trên cùng.
Trong lần tu sửa năm 1943, ngôi nhà được thay mái lá bằng mái ngói, xây vách bằng gạch.
Phần mái được thiết kế hai lớp cách nhiệt. Lớp bên trong xếp dày các cây tròn thẳng, phủ kín vỏ cây kiền kiền và trát đất pha rơm. Cách lớp này khoảng 0,7 m là lớp mái tranh trên cùng.
Trong lần tu sửa năm 1943, ngôi nhà được thay mái lá bằng mái ngói, xây vách bằng gạch.
Phía tây là nhà khách (quay mặt về hướng đông), nơi hội họp của người trong tộc và lưu giữ tài liệu, gia phả, phổ lục về các đời của dòng họ Quách.
Phía tây là nhà khách (quay mặt về hướng đông), nơi hội họp của người trong tộc và lưu giữ tài liệu, gia phả, phổ lục về các đời của dòng họ Quách.
Phía đông là nhà lẫm (quay mặt về hướng tây), dùng để chứa thóc lúa, nông sản, của cải, tài sản. Đến nay, nhiều cột kèo có dấu hiệu hư hỏng, mục ruỗng.
Phía đông là nhà lẫm (quay mặt về hướng tây), dùng để chứa thóc lúa, nông sản, của cải, tài sản. Đến nay, nhiều cột kèo có dấu hiệu hư hỏng, mục ruỗng.
Giếng cổ nằm phía sau Quách Tịnh Nương. Nơi đây không có người ở, con cháu trong dòng họ trông coi và canh tác rau xung quanh.
Giếng cổ nằm phía sau Quách Tịnh Nương. Nơi đây không có người ở, con cháu trong dòng họ trông coi và canh tác rau xung quanh.
Họ Quách đã truyền 13 đời với hơn 500 người, trong đó, ông Quách Tấn vừa là nhà thơ, nhà văn, nhà nghiên cứu, dịch giả và có công điền dã sưu tầm, nghiên cứu, biên soạn ra cuốn “Nước non Bình Định”.
Họ Quách đã truyền 13 đời với hơn 500 người, trong đó, ông Quách Tấn vừa là nhà thơ, nhà văn, nhà nghiên cứu, dịch giả và có công điền dã sưu tầm, nghiên cứu, biên soạn ra cuốn “Nước non Bình Định”.
Làng Thuận Nghĩa nổi tiếng với hàng trăm ngôi nhà truyền thống, trong đó khoảng 10 căn trên 100 năm tuổi, đặc biệt là nhà cổ 320 năm của dòng họ Quách.
Làng có 458 hộ với 1.309 nhân khẩu, đa số trồng rau. Địa phương đang phát triển thành làng rau sinh thái VietGAP gắn với du lịch. Đây là nơi hội đủ giá trị văn hóa, di sản, sinh thái, đang được tỉnh Gia Lai định hướng trở thành làng du lịch cộng đồng tiêu biểu ở miền Trung – Tây Nguyên.
Làng Thuận Nghĩa nổi tiếng với hàng trăm ngôi nhà truyền thống, trong đó khoảng 10 căn trên 100 năm tuổi, đặc biệt là nhà cổ 320 năm của dòng họ Quách.
Làng có 458 hộ với 1.309 nhân khẩu, đa số trồng rau. Địa phương đang phát triển thành làng rau sinh thái VietGAP gắn với du lịch. Đây là nơi hội đủ giá trị văn hóa, di sản, sinh thái, đang được tỉnh Gia Lai định hướng trở thành làng du lịch cộng đồng tiêu biểu ở miền Trung – Tây Nguyên.
Trần Hóa
Mời độc giả gửi bài, câu hỏi tại đây hoặc về dulich@vnexpress.net
Ngày 7-4, Văn phòng UBND tỉnh Quảng Trị cho hay tỉnh vừa ban kế hoạch "Theo dấu chân 100 năm cà phê Khe Sanh" nhằm giới thiệu, quảng bá giá trị thương hiệu cà phê Khe Sanh; khắc họa hình ảnh vùng đất giàu truyền thống, giàu tiềm năng nông nghiệp, đồng thời kết nối phát triển du lịch sinh thái - trải nghiệm.
Các hoạt động này góp phần lan tỏa hình ảnh Quảng Trị năng động, thân thiện, mến khách, thu hút nhà đầu tư, doanh nghiệp và du khách.
Cà phê Khe Sanh bắt nguồn từ nhà thực vật học người Pháp Eugène Poilane đặt những hạt giống cà phê đầu tiên xuống đất đỏ bazan ở Khe Sanh rồi chăm sóc, mở đồn điền trồng cà phê từ năm 1926, tạo nền tảng cho vùng cà phê đặc sản sau này.
Lễ khai mạc kỷ niệm 100 năm cà phê Khe Sanh với chủ đề "Cà phê Khe Sanh - Hương vị hòa bình" dự kiến diễn ra tối 24-10 tại xã Khe Sanh.
Chương trình kết hợp biểu diễn nghệ thuật, tôn vinh người trồng, chế biến và kinh doanh cà phê, khơi dậy niềm tự hào và trách nhiệm của cộng đồng trong gìn giữ văn hóa cà phê Khe Sanh, hướng tới xây dựng sự kiện thường niên gắn với mùa thu hoạch.
Không gian trưng bày - triển lãm với chủ đề "Ký ức 100 năm cà phê Khe Sanh - Từ lịch sử đến hội nhập" mở cửa suốt thời gian diễn ra lễ hội. Khu vực này giới thiệu sản phẩm cà phê, sản phẩm OCOP, nông sản đặc trưng; trình chiếu tư liệu về quá trình hình thành, phát triển cà phê từ năm 1926.
Một số tỉnh của Lào cũng được mời tham gia trưng bày, tăng tính giao lưu văn hóa cà phê trong khu vực.
Ban tổ chức dành riêng không gian trải nghiệm, thưởng thức cà phê Khe Sanh; giới thiệu văn hóa bản địa thông qua ẩm thực, nhạc cụ, nghề thủ công truyền thống. Đây được xem là điểm nhấn nhằm tạo sản phẩm du lịch đặc trưng gắn với bản sắc địa phương.
Hội thi "Nhà nông đua tài - Cà phê Khe Sanh" sẽ diễn ra với các phần thi kiến thức về kỹ thuật trồng, chăm sóc, thu hoạch; kiến thức thị trường, liên kết sản xuất và câu chuyện thương hiệu.
Năm 2026 là lần thứ hai Quảng Trị tổ chức Lễ hội Vì hòa bình với chủ đề "Từ ký ức đến tương lai - Quảng Trị vì hòa bình", quy tụ nhiều hoạt động như đạp xe vì hòa bình, đêm nhạc Trịnh Công Sơn, lễ hội ánh sáng, ẩm thực, tri ân liệt sĩ, khinh khí cầu.
Việc gắn kết dấu ấn 100 năm cà phê Khe Sanh trong chuỗi sự kiện góp phần làm phong phú trải nghiệm của du khách và khẳng định vị thế cà phê Khe Sanh trên bản đồ đặc sản Việt Nam.
Trong hàng trăm lễ hội địa phương diễn ra mỗi năm trên khắp Nhật Bản, Lễ tưởng niệm Enrei Onodachi được biết đến là lễ hội ngắn đất nước khi diễn ra trong vòng 15-20 giây.
Enrei Onodachi được tổ chức hai lần mỗi năm vào tháng 6 và tháng 10 tại Công viên Enrei Onodachi, nằm ở đèo Shiojiri thuộc tỉnh Nagano, nhằm tưởng nhớ những chuyến ghé thăm trước đây của hai Thiên hoàng Minh Trị và Chiêu Hòa.
Trong hành trình qua vùng này, hai hoàng đế chỉ dừng chân trong thời gian rất ngắn. Sau này, người tái hiện các chuyến thăm chớp nhoáng này bằng cách tổ chức lễ hội diễn ra chỉ trong vài giây.
Lễ hội mùa xuân tưởng niệm chuyến thăm của Thiên hoàng Minh Trị vào ngày 24/6/1880, trong khi lễ hội mùa thu đánh dấu chuyến ghé thăm của Thiên hoàng Hirohito vào ngày 14/10/1947.
Dù ngắn ngủi, sự kiện vẫn thu hút đông đảo người xem, các nhà sử học và du khách tò mò, những người tụ họp để chứng kiến một nghi lễ kết thúc gần như ngay khi vừa bắt đầu.
Lễ hội bắt đầu từ năm 1916, không lâu sau khi các làng Hirano, Nagaji, Shiojiri và Chikumachi dựng một bia đá để tưởng niệm chuyến thăm năm 1880 của Thiên hoàng Minh Trị. Sau chuyến thăm của Thiên hoàng Chiêu Hòa năm 1947, lễ hội mùa thu cũng được hình thành.
Nghi lễ chính thường diễn ra vào khoảng 10h. Khi người phụ trách hô "Tất cả, cúi đầu", những người tham gia đồng loạt cúi đầu để tưởng niệm và sau cái cúi ngắn ngủi ấy, lễ hội kết thúc. Trước năm 2006, toàn bộ sự kiện chỉ kéo dài 10 giây. Đến lễ hội mùa xuân năm 2006, thời lượng được kéo dài lên một phút sau khi chính quyền thành phố Okaya cho rằng 10 giây "quá ngắn để thể hiện sự tôn kính".
Tuy nhiên, ngay trong lễ hội mùa thu cùng năm, thời gian lại bị rút xuống còn 30 giây vì chính quyền thành phố Shiojiri nhận định "một phút là quá dài". Đến mùa thu năm 2007, hai thành phố thống nhất thời lượng 20 giây. Tháng 10/2023, lễ hội mùa thu từng rút xuống còn 15 giây, nhưng đến năm 2024, thời lượng lại quay về mức 20 giây.
Dù diễn ra chớp nhoáng, lễ hội vẫn có sự tham dự của các quan chức từ hai thành phố Shiojiri và Okaya, bao gồm thị trưởng, hội đồng thành phố cùng hàng trăm người dân, du khách. Nghi thức ngắn gọn tượng trưng cho sự tôn kính đối với các chuyến viếng thăm của hoàng gia, đồng thời nhắc nhớ về mối liên hệ lịch sử giữa địa phương và hoàng thất Nhật Bản.
Ngoài lễ hội ngắn nhất nước, Nagano còn là nơi đăng cai Thế vận hội Mùa đông 1998 và được du khách ví như "thiên đường của các môn thể thao ngoài trời" như trượt tuyết, chơi ván trượt. Nagano cũng được mệnh danh là "nóc nhà Nhật Bản" khi sở hữu những dãy núi cao nhất nước
Những cộng đồng nông thôn tại đây vẫn giữ nguyên nếp sống hàng trăm năm qua. Các ngôi làng như Tsumago và Narai mang vẻ đẹp như bước ra từ một bộ phim về samurai. Những lễ hội sôi động được tổ chức đều đặn mỗi năm, lâu đài Matsumoto với những bức tường đen uy nghiêm được bảo tồn nguyên vẹn.
Bên cạnh đó, Nagano còn thu hút du khách nhờ các làng suối nước nóng (onsen) - nơi mọi người vừa thả lỏng trong làn nước ấm áp vừa có thể tận hưởng không gian núi rừng. Khu nghỉ dưỡng Karuizawa với nhiều ngôi nhà nhỏ độc đáo là điểm đến yêu thích của nhiều du khách.
Từ Tokyo, cách thuận tiện nhất để đến phía bắc Nagano là đi tàu cao tốc Hokuriku Shinkansen. Muốn đến khu vực trung tâm Nagano, Matsumoto, du khách có thể đi tàu trực tiếp từ ga Shinjuku của Tokyo hoặc từ ga Nagoya thuộc tỉnh Aichi. Ngoài ra, các tuyến xe buýt đường dài cũng kết nối Nagano với nhiều thành phố khác khắp nước.
Những ngày đầu hè thời tiết Đà Nẵng nắng nóng oi bức, nhiều du khách đã lựa chọn rời khu vực trung tâm để tìm đến những không gian xanh mát. Trong đó, bán đảo Sơn Trà trở thành điểm tránh nóng lý tưởng, thu hút đông đảo người dân và du khách.
Cách trung tâm thành phố khoảng 10km về phía Đông Bắc, Sơn Trà sở hữu hệ sinh thái rừng nguyên sinh rộng lớn cùng khí hậu mát mẻ quanh năm. Những ngày này, từ đầu giờ chiều nhiều người dân và du khách đã bắt đầu di chuyển lên bán đảo để tận hưởng không khí trong lành, dễ chịu.
Dọc các cung đường uốn lượn, du khách có thể cảm nhận rõ sự thay đổi của nhiệt độ khi càng lên cao, cái nóng dường như được xua tan bởi gió biển và màu xanh của núi rừng.
Tại đỉnh Bàn Cờ, nhiều du khách thích thú khi được đứng giữa không gian thoáng đãng, mây trôi bảng lảng qua sườn núi. Từ đây, toàn cảnh thành phố Đà Nẵng hiện ra thu nhỏ với biển xanh, bờ cát vàng. Không ít người tranh thủ ghi lại những khoảnh khắc ấn tượng, lưu giữ kỷ niệm giữa thiên nhiên hùng vĩ.
Anh Lê Khánh Dương (du khách đến từ TP.HCM) chia sẻ: “Không khí ở Sơn Trà rất mát mẻ. Tôi cảm thấy thoải mái khi được hòa mình vào thiên nhiên, chinh phục những cung đường đẹp và ngắm toàn cảnh thành phố từ trên cao”.
Tại một số điểm dừng chân, du khách mang theo ghế, ngồi thành từng nhóm nhỏ, vừa trò chuyện vừa thưởng thức đồ uống mát lạnh, tận hưởng làn gió nhẹ thổi qua.
Bên cạnh đó, nhiều du khách quốc tế khi đến Đà Nẵng cũng lựa chọn Sơn Trà là điểm đến để khám phá vẻ đẹp tự nhiên của thành phố biển. Với không gian xanh, không khí trong lành và cảnh quan đa dạng, bán đảo Sơn Trà không chỉ là “lá phổi xanh” của thành phố mà còn là điểm tránh nóng lý tưởng trong những ngày hè oi bức, mang đến cho du khách những trải nghiệm thư giãn, gần gũi với thiên nhiên.
Tuy nhiên, du khách khi tham quan cũng cần lưu ý bảo vệ hệ sinh thái và đảm bảo an toàn cá nhân. Tại Sơn Trà có nhiều đàn khỉ sinh sống tự nhiên, thường xuất hiện ven đường hoặc tại các điểm dừng chân, du khách không nên cho khỉ ăn.