Ngày 5/4, Richardson mở màn mùa giải tại vùng nông thôn Australia bằng cuộc đua 120 m trên cỏ, đối đầu các VĐV nghiệp dư có lợi thế xuất phát gần 10 m. Dù vậy, siêu sao người Mỹ vẫn về nhất với thành tích 13 giây 15 giây, lập kỷ lục giải và nhận 27.800 USD tiền thưởng.
Trên vạch đích, Richardson bắt kịp VĐV 17 tuổi Australia Charlotte Nielsen, người xuất phát trước 9 m, để thắng với khoảng cách 0,04 giây. Đây là lần thứ ba trong lịch sử một nữ VĐV về nhất Stawell Gift từ vị trí cuối cùng, sau Bree Rizzo (2025) và Melissa Breen (2012).
Trước đó, Richardson dễ dàng vượt qua vòng loại với 13 giây 82 và bán kết với 13 giây 52. “Chắc tôi nhận ra mình sẽ thắng khi chạy qua mốc 90 m”, VĐV 26 tuổi chia sẻ. “Tình yêu, sự ủng hộ và niềm vui thật sự mà tôi cảm nhận trên đường chạy, mọi người đã làm nên khoảnh khắc này. Cảm ơn tất cả”.
Stawell Gift là giải chạy nước rút lâu đời nhất Australia, diễn ra trên sân cỏ Central Park, thị trấn Stawell, cách Melbourne khoảng ba giờ lái xe, trong dịp Lễ Phục sinh. Điểm đặc biệt là hệ thống handicap, cho phép các VĐV nghiệp dư thi đấu cùng các VĐV chuyên nghiệp: người chạy chậm được xuất phát trước, trong khi các VĐV nhanh nhất bắt đầu từ cuối và phải “đuổi theo” các đối thủ.
Richardson là gương mặt nổi bật của điền kinh Mỹ ở nội dung chạy ngắn trong một thập kỷ qua. Cô giành HC vàng tiếp sức 4x100m và HC bạc 100m tại Olympic Paris 2024. Trước đó, Richardson giành HC vàng tiếp sức 4x100m, 100m và HC đồng 200m tại giải VĐTG Budapest 2023.
Richardson là nữ VĐV Olympic và vô địch thế giới đầu tiên tham dự Stawell Gift trong 144 năm lịch sử của giải.
Bạn trai của Richardson, Christian Coleman, cũng lần đầu dự giải và xuất phát cuối cùng. Nhưng anh dừng bước ở bán kết nam. Ở chung kết, VĐV Australia Olufemi Komolafe về nhất với 11 giây 93, còn Jake Ireland về nhì với 12 giây 07.
Coleman, sinh năm 1996, từng được kỳ vọng là người kế nhiệm ngôi vị của huyền thoại Usain Bolt ở cự ly 100m. Đỉnh cao sự nghiệp của anh đến vào năm 2019 khi vô địch thế giới nội dung 100m tại Doha với thời gian 9 giây 76.
Tuy nhiên, sự nghiệp của Coleman bị gián đoạn nghiêm trọng sau án cấm thi đấu 18 tháng vì vi phạm quy định kiểm tra doping, khiến anh lỡ Olympic Tokyo 2020. Kể từ đó, anh chật vật tìm lại phong độ, vẫn tham dự đều đặn các giải lớn nhưng không còn giữ vị thế số một.
Hồng Duy (theo Canadian Running Magazine, The Guardian)
Để đăng quang ngay trong lần đầu tham dự, các chàng trai đến từ Trường ĐH Quốc gia Malaysia đã trải qua những giây phút nghẹt thở trên chấm luân lưu trước đội Trường ĐH Thủy lợi ở trận chung kết. Với Harris Bin Herman - "người gác đền" xuất sắc nhất giải, đồng thời là cầu thủ hay nhất trận chung kết, danh hiệu vô địch này không chỉ là một chiếc cúp, mà là tổng hòa của những trải nghiệm tuyệt vời tại VN. Harris chia sẻ: "Thật tuyệt vời khi vô địch. Bên cạnh đó, chúng tôi đã có nhiều trải nghiệm rất tuyệt vời trong lần đầu dự giải. Phố biển Nha Trang thực sự đẹp về cảnh quan, với nhiều món ăn độc đáo. Thông qua giải đấu, chúng tôi cũng có thêm nhiều người bạn, đây chắc chắn là kỷ niệm rất đáng nhớ".
Một trong những điều làm nên sự khác biệt của giải đấu chính là sự cổ vũ vô tư, trong sáng nhưng cực kỳ cuồng nhiệt của các sinh viên. Chính bầu không khí này đã khiến các đội quốc tế cảm thấy như đang được thi đấu trên sân nhà. Tiền đạo Sary Taimou, đồng vua phá lưới, đội Trường ĐH Svay Rieng (Campuchia), cho biết: "Tôi ấn tượng với không khí sôi động của bóng đá sinh viên tại đây. Không khí thật sự rất tuyệt vời tại sân Trường ĐH Nha Trang. Các bạn sinh viên thân thiện và tạo ra sự cuồng nhiệt cho mỗi trận đấu, khiến tôi và các cầu thủ trên sân hưng phấn hơn". Sự thân thiện của khán giả tại phố biển Nha Trang đã xóa nhòa khoảng cách quốc gia, biến mỗi trận đấu thành một bữa tiệc, nơi các cầu thủ được tiếp thêm sức mạnh để cống hiến những pha bóng đẹp mắt nhất.
Đối với các cầu thủ chủ nhà, giải đấu là một bài học thực tế. Hồ Thanh Phước, chân sút số 1 của Trường ĐH Nha Trang và cũng là đồng vua phá lưới, xem đây là cột mốc đặc biệt trong quãng đời sinh viên của mình. Phước bộc bạch: "Đây là sân chơi mà mỗi cầu thủ có cơ hội thể hiện bản thân. Thực sự hạnh phúc khi một lần trong đời sinh viên được tham gia một giải đấu quốc tế như vậy. Được thi đấu với các cầu thủ sinh viên trong khu vực Đông Nam Á, thậm chí có cả các tuyển thủ trẻ là dịp tốt để chúng em được cọ xát, giao lưu học hỏi, nâng cao tinh thần đoàn kết của tập thể, qua đó rút được nhiều bài học kinh nghiệm cho cuộc sống".
Ngày 8-4, Giải futsal Đông Nam Á 2026 tiếp tục với bốn trận đấu lượt cuối vòng bảng: Indonesia - Úc (12h30), Malaysia - Brunei (15h), Myanmar - Timor-Leste (17h30) và Thái Lan - Việt Nam (20h).
Mọi sự chú ý tất nhiên sẽ đổ dồn vào trận "đại chiến" giữa futsal Việt Nam và Thái Lan. Mặc dù thời gian gần đây, futsal Indonesia nổi lên thống trị khu vực Đông Nam Á thì cặp đấu trên vẫn hứa hẹn có chất lượng chuyên môn vô cùng cao.
Lịch sử đối đầu đang nghiêng hoàn toàn về "voi chiến". Tuyển futsal Việt Nam mới chỉ giành được 5 chiến thắng, 9 trận hòa và nhận tới 17 trận thua sau 31 lần đối đầu.
Tính riêng tại đấu trường futsal Đông Nam Á, "những chiến binh sao vàng" chỉ giành được 1 trận thắng, thua 8 trận.
Vì thế, đoàn quân của HLV Diego Giustozzi phải quyết tâm hết sức mới mong "phá dớp" trước người Thái.
Giải bóng đá Thanh Niên sinh viên (TNSV) quốc tế lần II - 2026 cúp THACO đã đi đến nấc thang cuối cùng, với trận chung kết đỉnh cao gọi tên Trường ĐH Quốc gia Malaysia và Trường ĐH Thủy lợi. Đây cũng là những ứng viên vô địch mạnh mẽ nhất, đã được giới chuyên môn gọi tên trước ngày khai màn giải đấu.
Trường ĐH Thủy lợi khẳng định sức mạnh tuyệt đối của nhà vua bóng đá sinh viên Việt Nam, khi thắng đậm 4-2 trước Trường ĐH Quốc gia Singapore trong ngày ra quân, rồi hạ tiếp Trường ĐH Svay Rieng (Campuchia) 3-0 ở lượt đấu thứ hai dù chỉ tung ra đội hình phụ.
Đến bán kết, dù Trường ĐH Nha Trang của bộ đôi giám đốc kỹ thuật Hoàng Anh Tuấn và HLV Nguyễn Anh Tú đã chơi trận để đời, nhưng Trường ĐH Thủy lợi vẫn bản lĩnh lách khe cửa hẹp với chiến thắng 2-0, được quyết định đầy kịch tính trong 6 phút cuối trận.
6 trận gần nhất, Trường ĐH Thủy lợi ghi 20 bàn (3,3 bàn/trận), chỉ 2 lần để lọt lưới. Đó là sự toàn diện hiếm thấy ở sân chơi bóng đá sinh viên của Nguyễn Hoàng Danh cùng đồng đội. Đội bóng của trợ lý Trương Minh Đức chủ trương phòng ngự chặt, kiểm soát nhịp chơi, rồi săn tìm các pha đánh biên hoặc bóng cố định để "kết liễu" đối thủ. Trong trận chung kết chiều nay (5.4), bản lĩnh là chìa khóa mở cửa chiến thắng. Mà bản lĩnh hay tâm lý chiến lại đang là thứ Trường ĐH Thủy lợi có thừa, khi đã vượt qua nhiều chướng ngại để tiến gần ngai vàng TNSV quốc tế.
Trong khi đó, Trường ĐH Quốc gia Malaysia thể hiện vì sao đội bóng này đã đoạt cú ăn ba vô địch học đường trong nước, để đại diện màu cờ Malaysia bước ra sân chơi quốc tế.
Izrin Bin Ibrahim bắt nhịp chậm khi thua 0-1 trước Trường ĐH Lào trong ngày ra quân, nhưng càng chơi lại càng vào phom. Trường ĐH Quốc gia Malaysia đã thắng 2-0 trước chủ nhà Trường ĐH Nha Trang, rồi hạ tiếp Trường ĐH Svay Rieng (Campuchia) nhờ bàn thắng ở giây cuối cùng.
Đội bóng Malaysia có lối chơi bài bản, khoa học, lên bóng nhịp nhàng và phòng ngự chặt chẽ. Tuy nhiên, điểm yếu của Trường ĐH Quốc gia Malaysia nằm ở cái đầu "nóng", thường xuyên rơi vào tranh chấp, va chạm và có thời điểm mất kiểm soát.
Trong trận hạ màn, Trường ĐH Quốc gia Malaysia sẽ vắng ngòi nổ chủ lực Izrin Bin Ibrahim, tác giả của cả 3 bàn thắng Malaysia ghi được ở giải năm nay. Izrin là chủ công của Trường ĐH Quốc gia Malaysia, với cổ chân cực dẻo, khả năng bứt tốc, dẫn dắt lối chơi và đặc biệt là sút phạt. Chỉ sau 2 trận, Izrin đã ghi 2 bàn đá phạt, đều mang tính chất mở lối chiến thắng cho đại diện Malaysia.
Dù vậy, với quyết tâm mang cúp về nhà, đội bóng đến từ Malaysia hứa hẹn mang tới trận đấu rực lửa ở sân vận động Trường ĐH Nha Trang. Trận chung kết được dự báo khó lường đến những thời khắc cuối cùng.