Không như ba ván thắng liên tiếp trước đó dựa nhiều vào chuẩn bị khai cuộc, lần này Sindarov phải đối mặt một thế trận phức tạp ngay từ đầu. Vi Dịch (Wei Yi) gây bất ngờ với nước 5.a3, đưa ván đấu ra khỏi những đường chính quen thuộc. Điều này buộc kỳ thủ Uzbekistan phải tự xử lý trên bàn cờ, thay vì dựa vào phân tích sẵn có của đội ngũ hỗ trợ.
Thế trận nhanh chóng trở nên khó lường, nơi cả hai bên đều có cơ hội tấn công. Lúc này, Sindarov cho thấy khả năng xử lý linh hoạt và bản lĩnh thi đấu. “Tôi thích thế trận đôi công”, anh nói sau ván đấu. “Dù hoàn cảnh giải đấu yêu cầu chơi chắc chắn, nhưng nếu có cơ hội ở một thế cờ phức tạp, tôi luôn cảm thấy thoải mái”.
Kỳ thủ Trung Quốc chủ động đẩy cao thế trận với quân trắng, nhưng lại gặp vấn đề quen thuộc, đó là thời gian. Đến thời điểm quan trọng, anh chỉ còn khoảng sáu phút, trong khi Sindarov vẫn còn hơn 50 phút để tính toán. Sai lệch này khiến kỳ thủ Trung Quốc bỏ lỡ cơ hội thí chất để cầu hòa.
Từ đây, thế trận dần nghiêng hẳn về phía Sindarov. Kỳ thủ 20 tuổi tận dụng lợi thế thời gian để từng bước chuyển hóa ưu thế thành chiến thắng. Đây là ván thắng thứ năm của anh sau sáu vòng, thành tích vượt trội so với phần còn lại của giải.
Sau ván đấu, Sindarov tỏ ra thận trọng khi được hỏi về phong độ hiện tại. Anh cho rằng có thể đang chơi giải đấu hay nhất sự nghiệp, nhưng cũng nhấn mạnh: “Tôi mới 20 tuổi và còn nhiều giải đấu phía trước”.
Trong khi Sindarov tiếp tục bứt phá, các đối thủ phía sau lại không thể tận dụng cơ hội rút ngắn khoảng cách. Fabiano Caruana, người duy nhất giữ thành tích dương (số ván thắng nhiều hơn thua), bị Andrey Esipenko cầm hòa trong ván đấu ít biến động.
Esipenko lựa chọn một biến cũ trong khai cuộc Anh, thậm chí chấp nhận thua một tốt, nhưng vẫn dễ dàng cân bằng thế trận. Caruana không tìm được cách gây áp lực, đành chấp nhận chia điểm. Kết quả này khiến anh bị Sindarov nới rộng khoảng cách lên 1,5 điểm.
Ở bàn đấu khác, Hikaru Nakamura hòa Rameshbabu Praggnanandhaa sau khi lặp lại thế cờ trong một vị trí vẫn còn nhiều quân. Nakamura cho biết anh cảm thấy thế trận cân bằng, nhưng lo ngại việc kéo dài ván đấu có thể dẫn đến sai lầm, nhất là khi anh đã mắc nhiều lỗi ở giai đoạn cuối trong các ván trước.
“Cảm giác là cả hai sẽ dùng nhiều thời gian rồi ai đó sẽ mắc sai lầm, và tôi thì đã mắc quá nhiều sai lầm ở tàn cuộc”, kỳ thủ Mỹ gốc Nhật nói, lý giải quyết định chấp nhận hòa.
Trong khi đó, Anish Giri và Matthias Bluebaum cũng chia điểm sau ván đấu kéo dài tới 84 nước. Dù diễn ra lâu nhất vòng, ván đấu này không có nhiều đột biến khi hai bên liên tục đổi quân và duy trì thế cân bằng.
Sau sáu vòng, Sindarov dẫn đầu với 5,5 điểm, bỏ xa Caruana 1,5 điểm và hơn tới 3,5 điểm so với nhóm cuối bảng. Đây là khoảng cách rất lớn ở một giải đấu đỉnh cao như Candidates, nơi các kỳ thủ thường có trình độ tương đương.
Ở nội dung nữ của Women’s Candidates Tournament 2026, cục diện cũng có nhiều biến động khi Anna Muzychuk vươn lên dẫn đầu với 4 điểm sau ván thắng Chu Cẩm Nhĩ (Zhu Jiner). Đáng chú ý là Muzychuk chỉ dự giải vào giờ chót, sau khi Koneru Humpy rút khỏi giải vì lo ngại xung đột Trung Đông. Tuy nhiên, khoảng cách giữa các kỳ thủ không lớn, khi từ vị trí thứ nhất đến cuối bảng chỉ cách nhau 1,5 điểm.
Candidates là giải đấu quan trọng nhất trong chu kỳ cờ vua đỉnh cao, nơi tám kỳ thủ thi đấu vòng tròn hai lượt để giành quyền thách đấu đương kim vô địch thế giới Gukesh Dommaraju và Cư Văn Quân (Ju Wenjun). Một kỳ thủ mới 20 tuổi dẫn đầu bảng nam, và kỳ thủ bổ sung đứng đầu bảng nữ là bất ngờ lớn tại giải.
Chiều 5.4, Dusuki được điền tên vào đội hình xuất phát trong trận chung kết giải TNSV quốc tế THACO cup 2026 giữa Trường ĐH Quốc gia Malaysia và Trường ĐH Thủy lợi. Anh chơi ở vị trí trung vệ lệch phải, đá trọn vẹn 80 phút, góp công lớn giúp đại diện Malaysia giành chức vô địch.
Ít ai biết rằng Dusuki vừa trải qua hành trình di chuyển vất vả. Anh chỉ vừa có mặt ở Nha Trang trước giờ bóng lăn khoảng 2 tiếng đồng hồ. Trước đó, trung vệ này phải trở về nước để thực hiện lễ đính hôn với cô vợ sắp cưới.
Sau trận đấu, Dusuki không giấu được niềm hân hoan: "Tôi cảm thấy rất biết ơn và hạnh phúc vì chúng tôi đã tạo nên một cột mốc lịch sử mới cho trường đại học của mình, Trường Đại học Quốc gia Malaysia. Tôi rất biết ơn đội của mình, bạn bè, ban huấn luyện, ban quản lý đội và ban lãnh đạo nhà trường đã cho chúng tôi cơ hội để tạo nên lịch sử này. Đây cũng là danh hiệu đầu tiên của đội vì trước đây chúng tôi chưa từng tham gia giải đấu quốc tế nào. Lần đầu tiên tham dự giải quốc tế và chúng tôi đã vô địch".
Trước trận chung kết, Trường ĐH Quốc gia Malaysia mất nhiều trụ cột vì các lý do khác nhau. Vì thế, sự trở lại kịp thời của Dusuki, thủ lĩnh hàng thủ là cực kỳ quan trọng. Anh chia sẻ: "Tôi thấy rất, rất mệt. Lễ đính hôn của tôi vừa diễn ra ngày hôm qua, sau đó tôi chỉ kịp nghỉ ngơi khoảng 2 đến 3 tiếng rồi bay thẳng đến TP.HCM và đi tiếp đến Nha Trang. Nhưng tôi nghĩ đây là cảm giác tuyệt vời nhất, là sự hy sinh của tôi dành cho đội bóng và sự hy sinh của vợ sắp cưới của mình. Tôi cũng rất lo lắng vì tôi biết cơ thể mình không ở trong tình trạng tốt nhất. Nhưng tôi phải cố gắng hết sức. Nếu tôi được nghỉ ngơi đầy đủ, tôi biết mình có thể làm tốt hơn".
Cuối cùng, Dusuki gửi lời cảm ơn đến vợ sắp cưới của mình, người theo dõi trận đấu trực tuyến qua các kênh mạng xã hội của Báo Thanh Niên. Anh nói: "Chức vô địch này là món quà tôi dành cho cô ấy. Tôi muốn gửi lời cảm ơn đến cô ấy vì đã thực sự thấu hiểu những gì tôi cần làm và trân trọng những nỗ lực của tôi. Không biết nói gì hơn, tôi rất biết ơn và yêu cô ấy rất nhiều".
Rạng sáng 9-4, Atletico Madrid đã giành chiến thắng 2-0 trước Barca ngay trên "thánh địa" Camp Nou của đối thủ ở lượt đi tứ kết Champions League 2025 - 2026. Một lần nữa đội bóng thành Madrid chứng minh rằng tại đấu trường danh giá nhất châu Âu, họ không cần chơi bóng hoa mỹ để chiến thắng.
Trận đấu tại Camp Nou diễn ra đúng theo kịch bản mà ông Simeone yêu thích nhất: nhường sân khấu cho đối thủ, chịu đựng sức ép và trừng phạt sai lầm bằng sự lạnh lùng đến tàn nhẫn.
Suốt hiệp một, Barca của Hansi Flick với những gương mặt trẻ đầy khao khát như Lamine Yamal hay Pedri đã kiểm soát bóng lên tới gần 60%. Họ dồn ép, ban bật và tạo ra cảm giác rằng bàn thắng chỉ là vấn đề thời gian. Thế nhưng, giữa lúc Barca đang say sưa với những đợt hãm thành, Atletico lại tung ra đòn phản công lạnh lùng.
Bước ngoặt của trận đấu đến từ một khoảnh khắc phản công mẫu mực. Julian Alvarez thực hiện một đường chuyền loại bỏ hoàn toàn hàng tiền vệ Barca để Giuliano Simeone băng xuống.
Trong nỗ lực truy cản từ phía sau, trung vệ trẻ Pau Cubasi đã phạm lỗi. Trọng tài Kovacs, sau khi tham khảo VAR, đã thay đổi quyết định từ thẻ vàng thành thẻ đỏ. Ngay sau đó, chính Alvarez đã vẽ một đường cong tuyệt mỹ từ quả đá phạt trực tiếp, đưa bóng găm thẳng vào góc chết khung thành thủ môn Joan Garcia.
Sang hiệp hai, dù chơi thiếu người, Barca vẫn nỗ lực vùng lên, nhưng vấp phải một "bức tường" đúng nghĩa. Thủ thành Musso với 7 pha cứu thua xuất thần đã từ chối mọi nỗ lực của đội chủ nhà.
Và khi Barca dồn toàn lực lên tìm bàn gỡ thì ở phút 80, Atletico lại tung ra cú đấm quyết định. Một pha phối hợp bài bản giữa Griezmann và Ruggeri đã tạo điều kiện cho Alexander Sorloth dứt điểm gọn gàng, ấn định tỉ số 2-0. Atletico không cần hoa mỹ. Họ đá để giành chiến thắng trên sự thực dụng tối đa.
Chiến thắng trước Barca không phải là một sự may mắn nhất thời. Nó là sự tiếp nối của truyền thống "lì lợm" được Atletico duy trì suốt hơn một thập niên dưới triều đại Simeone. Tại Champions League, Atletico Madrid không bao giờ là một đội bóng dễ bị khuất phục, bởi họ sở hữu sức chịu đựng đặc biệt.
Lịch sử giải đấu này đã nhiều lần chứng kiến Atletico biến những gã khổng lồ thành nạn nhân. Năm 2014 và 2016, Atletico loại chính Barca của bộ ba Messi - Suarez - Neymar hùng mạnh hay một Bayern Munich của Pep Guardiola để tiến vào chung kết.
Đó là những trận đấu mà Atletico có thể cầm bóng chưa đến 30%, chịu đựng hàng chục cú dứt điểm. Nhưng cuối cùng họ vẫn đứng vững và kết liễu đối thủ bằng những tình huống phản công sắc bén. Điểm tựa của Atletico luôn là tinh thần "Cholismo" - một triết lý bóng đá coi việc phòng ngự là một nghệ thuật.
Bản lĩnh của họ được trui rèn qua những đêm huyền diệu tại Anfield năm 2020 - nơi họ đánh bại một Liverpool đang ở đỉnh cao phong độ ngay tại "chảo lửa" của đối phương. Đối với Atletico, Champions League không phải là cuộc đua marathon như La Liga mà là những trận đánh giáp trực tiếp - nơi kinh nghiệm, sự tinh quái và khả năng chịu đòn quyết định tất cả.
Sự lì lợm của Atletico còn đến từ truyền thống "lấy yếu thắng mạnh" đã được định hình từ thời cố huyền thoại Luis Aragones. HLV Simeone đã nâng tầm truyền thống đó thành một văn hóa tại Metropolitano.
Trận thắng 2-0 trước Barca tại Camp Nou tiếp tục là minh chứng rõ nhất cho phong cách của Atletico. Trong khi Barca vẫn còn đó sự mong manh của một tập thể trẻ đang trong quá trình định hình, Atletico lại cho thấy sự già rơ của một đội đóng quá nhiều kinh nghiệm. Kết thúc trận lượt đi, Atletico đã đặt một chân vào bán kết. Với lợi thế 2 bàn và được trở về "pháo đài" Metropolitano ở lượt về, đoàn quân của Simeone chắc chắn sẽ còn khó chịu hơn gấp bội.
Lịch sử Champions League luôn cần những đội bóng như Atletico - những người chứng minh rằng trong bóng đá, trái tim và sự lì lợm đôi khi còn quan trọng hơn cả những bản hợp đồng "bom tấn" hay lối chơi đẹp mắt. Barca đã thua không chỉ vì một chiếc thẻ đỏ, mà vì họ đã đụng phải một quái kiệt thực sự của đấu trường Champions League.
Cả hai được vinh danh sau một năm 2025 thành công rực rỡ, khi họ kết thúc ở vị trí số 1 trên bảng xếp hạng đơn nữ và đơn nam. Tay vợt người Tây Ban Nha Alcaraz (22 tuổi) đã giành hai danh hiệu Grand Slam tại giải Pháp mở rộng và Mỹ mở rộng, đồng thời khẳng định sự vượt trội của anh trên mọi mặt sân để kết thúc năm với vị trí số 1 của ATP.
Trong khi đó Sabalenka (27 tuổi) đã đoạt 4 danh hiệu WTA năm rồi, trong đó có chức vô địch Mỹ mở rộng. Cô cũng vào đến chung kết 2 giải Grand Slam khác là Roland Garros và Wimbledon để khép lại một mùa giải với vị trí số 1 của WTA.
Còn CLB PSG được tôn vinh là "Đội thể thao xuất sắc nhất năm", khi họ giành được danh hiệu Champions League đầu tiên vào năm 2025.
Tay golf Rory McIlroy, người đã bảo vệ thành công danh hiệu Masters trong tháng này, nhận được giải thưởng Màn trở lại ấn tượng nhất năm.
Ngôi sao của Barcelona và đội tuyển Tây Ban Nha Lamine Yamal (18 tuổi) đã giành giải thưởng Vận động viên trẻ xuất sắc nhất năm.
Huyền thoại bóng đá Đức Toni Kroos giành giải thưởng "Nguồn cảm hứng thể thao thế giới" và vận động viên thể dục dụng cụ Nadia Comaneci nhận giải thưởng Thành tựu trọn đời.