Sophie Axon, đến từ Anh, từng sống và ghé thăm các quốc gia hạnh phúc nhất thế giới theo xếp hạng của World Happiness Report (Báo cáo Hạnh phúc Thế giới) 2026.
Sau 6 năm sống tại Đan Mạch cùng thời gian dài đến các quốc gia trong danh sách hạnh phúc nhất thế giới như Iceland, Phần Lan, Thụy Điển, Na Uy du lịch, Sophie đã tìm hiểu và rút ra 5 bài học, cũng là 5 điểm chung tại những quốc gia hạnh phúc nhất thế giới này.
Hạnh phúc ở những nơi này không phải sự tình cờ, nó được nuôi dưỡng, được tích hợp vào hệ thống, vào cảnh quan và vào cộng đồng, từ đó định hình nhịp điệu của đời sống thường nhật. Ở Bắc Âu, mọi thứ như thể có ai đó đã nhấn nút “tạm dừng”, theo Sophie.
Ít chạy theo trào lưu
Trong 6 năm sống tại Đan Mạch và hơn 10 năm tìm hiểu, nghiên cứu văn hóa Bắc Âu, nhiều từ khóa mang tính triết lý của người dân nơi đây đã len lỏi vào văn hóa đại chúng, được nhiều du khách biết đến như Hygge, Fika, Lykke, Friluftsliv. Các triết lý này diễn tả các loại cảm giác êm dịu, dễ chịu, hạnh phúc, ấm áp hoặc sống chậm, thư giãn.
Ban đầu, Sophie nghĩ đây là xu hướng của người dân, nhưng sau khi chuyển đến Đan Mạch và sống chung nhà với một người địa phương và một du khách Thụy Điển, cô nhận ra những triết lý này đã ăn sâu vào đời sống thường nhật của họ thế nào.
Triết lý sống đó thể hiện qua cách người dân thưởng thức bữa ăn, nhịp đi bộ chậm rãi, cách thời gian nghỉ ngơi được tự nhiên đan cài vào trong ngày, cho đến tầm quan trọng của việc ở ngoài trời và dành thời gian chất lượng bên những người thân yêu.
Những gì Sophie từng có cảm giác như một xu hướng xa vời giờ trở thành một lối sống thực sự, bền vững và cô cũng áp dụng lối sống đó đến nay.
Niềm tin là chìa khóa của hạnh phúc
Sophie chuyển đến Đan Mạch vào mùa xuân 2020, trong quá trình ổn định cuộc sống cô nhận ra một xã hội có thể vận hành khác biệt đến thế nào khi niềm tin được mặc định tồn tại.
Ở Copenhagen, các quy định đi kèm với khuyến nghị – quán bar đóng cửa sớm, khẩu trang trở thành một phần của đời sống, các buổi tụ tập trong nhà bị hạn chế (thời đại dịch). Mọi người luôn tuân thủ mà không hề phản đối. Khi Sophie hỏi một người bạn Đan Mạch lý do họ luôn làm theo, người bạn hồi đáp “vì chúng tôi tin rằng mọi thứ đều có lý do”.
Sophie dần nhận ra niềm tin mà bạn cô nói đến hiện diện trong những chi tiết rất nhỏ, gần như khó nhận thấy của đời sống hằng ngày: phụ huynh để xe nôi có trẻ nhỏ đang ngủ bên ngoài quán cà phê, hàng xóm giúp đỡ nhau không chút do dự, những cuộc dạo bộ khuya trong thành phố mà vẫn cảm thấy an tâm.
Vì vậy, khi biết rằng Đan Mạch đứng đầu thế giới về mức độ tin tưởng giữa con người, với gần 3/4 người dân mặc định “hầu hết mọi người đều đáng tin”, cao hơn rất nhiều so với mức trung bình toàn cầu là 25%, Sophie không ngạc nhiên. Tinh thần tin tưởng này là một trụ cột giúp duy trì cộng đồng hạnh phúc.
Thiên nhiên được coi như liệu pháp trị liệu miễn phí tuyệt vời nhất
Có thể bảo tàng ABBA (ban nhạc nổi tiếng thế giới với ca khúc Happy New Year) đã thu hút Sophie đến Thụy Điển lần đầu, nhưng điều khiến cô ấn tượng nhất lại là thiên nhiên.
Cô nhớ mãi về khoảnh khắc đứng giữa Uppsala, không phải tại một điểm du lịch nổi tiếng mà là trước mặt hồ nước với những gợn sóng nhẹ và thảm cỏ xanh cao vút bao quanh. Cô dừng lại một cách vô thức, hòa mình vào thiên nhiên ngay khi tiếng ồn thành phố dần được thay thế bằng tiếng chim hót và âm thanh nước vỗ bờ dịu nhẹ. “Lần đầu tiên sau nhiều năm, nhịp tim của tôi chậm lại”, cô nói.
Người dân vừa có không gian riêng tư, vừa có cộng đồng để hòa nhập
Khi sống tại Na Uy với tư cách là người nước ngoài, Sophie nhanh chóng nhận ra cách người dân nơi đây kết bạn khác biệt như thế nào. Dù có tính độc lập cao, nhiều người Na Uy gắn bó sâu sắc với những người bạn từ thuở nhỏ, được kết nối bởi ký ức và nơi chốn. Họ tự hào về quê hương mình, cùng nhau ôn lại những mùa russefeiring (lễ tốt nghiệp trung học đặc trưng), những chuyến đi cuối tuần tới hytte (nhà nghỉ ở vùng quê), và những câu chuyện chỉ người trong cuộc mới hiểu.
Sophie ngưỡng mộ những tình bạn như vậy, nhưng phần lớn các mối quan hệ của cô lại mới mẻ và dựa trên sự đồng điệu về sở thích. Thêm vào đó, việc liên tục di chuyển giữa các quốc gia khiến cô rơi vào trạng thái sống độc lập, và theo thời gian, nữ du khách Anh nhận ra mình đã bỏ lỡ cơ hội quý giá để xây dựng, cũng như duy trì, một cộng đồng xung quanh.
Tôi nhận ra cuộc sống của mình có thể hạnh phúc hơn nhiều nếu tôi cho phép sự độc lập và cộng đồng cùng tồn tại. Việc “học theo” lối sống Na Uy, theo một nghĩa nào đó, thực sự đã khiến tôi hạnh phúc hơn.
Làm việc để sống, không phải sống để làm việc
Quyết định chuyển đến Na Uy của Sophie từng phụ thuộc hoàn toàn vào việc xin được visa lao động. Sau ba năm làm việc tại các cơ sở khởi nghiệp và làm tự do, tôi bắt đầu công việc “nghiêm túc” đầu tiên của mình – làm trong một tòa nhà văn phòng 7 tầng, với căng tin, nhiều máy pha cà phê và hàng chục đồng nghiệp xung quanh.
Lần đầu tiên xin nghỉ phép để về thăm gia đình, Sophie đã vô cùng lo lắng vì lo lắng giảm năng suất công việc. Nhưng trái với lo ngại, sếp của cô tỏ ra rất thấu hiểu. Theo thời gian, sự tận tâm của cô trong công việc được ghi nhận, và trong buổi đánh giá thường niên, sếp của Sophie nói: “Ở đây, chúng tôi không sống để làm việc, chúng tôi làm việc để sống”.
CEO của công ty cũng nhiều lần nhấn mạnh điều này trong các cuộc họp, rằng họ “trân trọng khoảng thời gian nhân viên dành cho công ty”.
Điều khiến cô ấn tượng nhất khi làm việc tại các nước Bắc Âu là tính linh hoạt được tích hợp sẵn trong nhịp sống hằng ngày cùng với nhận thức rõ ràng rằng công việc nên xoay quanh cuộc sống, chứ không phải ngược lại.
Tôi sắp sang Australia du lịch vào tháng 10 tới theo diện visa 600. Tôi đi tự túc và có bạn bên đó hỗ trợ chỗ ở và dẫn đi tham quan.
Tôi muốn được tư vấn những vấn đề sau: Đầu tiên, về việc kiểm tra thiết bị cá nhân, hải quan thường dựa trên cơ sở nào để yêu cầu hành khách mở điện thoại hoặc máy tính? Việc này diễn ra ngẫu nhiên hay chỉ khi hành khách bộc lộ những dấu hiệu bất thường cụ thể trong quá trình trả lời phỏng vấn?
Thứ hai, việc tôi kém tiếng Anh, được bạn bên Australia hỗ trợ toàn bộ ăn ở, đi lại có bị coi là dấu hiệu nghi vấn không?
Thứ ba, các yếu tố nào khác thường khiến nhân viên an ninh nghi ngờ mục đích nhập cảnh?
Cuối cùng, nếu không may bị đưa vào phòng thẩm vấn và không thể giải trình rõ ràng do rào cản ngôn ngữ, tôi có quyền yêu cầu gọi điện trực tiếp cho người bạn đang đón ở ngoài để đối chứng ngay tại chỗ không? Quy trình này thường diễn ra như thế nào và tôi cần lưu ý gì để không vô tình rơi vào tình thế bất lợi?
Độc giả Hoàng Hương
Ông Phạm Anh Vũ, Phó tổng giám đốc Công ty Du Lịch Việt trả lời:
Dưới góc độ doanh nghiệp lữ hành nhiều năm tổ chức tour Australia, tôi khẳng định nếu dùng visa 600 đúng mục đích du lịch, chuẩn bị kỹ và trả lời trung thực, khả năng bị hủy visa tại cửa khẩu là rất thấp. Rủi ro bị từ chối nhập cảnh chủ yếu đến từ việc lỡ lời, khai sai hoặc lộ bằng chứng vi phạm điều kiện lưu trú.
Luật pháp Australia cho phép sĩ quan nhập cảnh khám điện thoại nếu có nghi ngờ dựa trên dấu hiệu cụ thể. Bước này thường chỉ diễn ra khi hải quan phát hiện các điểm bất thường như lịch sử lưu trú dài, quay lại liên tục, tài chính yếu, trả lời lúng túng hoặc thông tin vé máy bay, phòng ở bất hợp lý.
Chắc chắn không có chuyện bị xem điện thoại là hủy visa mà do thiết bị này làm lộ bằng chứng vi phạm như làm chui, khai gian hay mang hàng cấm.
Bên cạnh đó, nhiều người đi đúng mục đích du lịch nhưng mang theo thực phẩm cấm như thịt heo, sản phẩm có nguy cơ lây dịch nhưng không khai báo, cũng có nguy cơ bị hủy visa và trục xuất.
Việc nhờ người quen tại Australia hỗ trợ chỗ ở, đưa đi chơi là việc bình thường của cộng đồng người Việt. Tuy nhiên, hải quan sẽ nghi ngờ nếu du khách không chứng minh được quan hệ rõ ràng với người bảo trợ, mù mờ về lịch trình với lý do bạn bè lo hết, hoặc tài chính quá yếu nhưng lưu trú dài ngày tại nhà người đang kinh doanh nông trại, nhà hàng.
Để tránh rắc rối, bạn cần chuẩn bị lịch sử trò chuyện bình thường, hình ảnh gặp gỡ, thư mời ghi rõ địa chỉ và cam kết chỉ hỗ trợ ăn ở, không làm việc. Kèm theo đó là sao kê tài chính cá nhân phù hợp với kế hoạch chuyến đi và một bản in lịch trình cơ bản bằng tiếng Anh hoặc tiếng Việt, nêu rõ ngày đi, ngày về và các điểm tham quan.
Du khách có thể bị đưa vào phòng riêng để thẩm vấn thêm nếu sĩ quan nghi ngờ. Tại đây, sĩ quan sẽ yêu cầu nộp hộ chiếu, ngồi chờ và hỏi chi tiết về mục đích chuyến đi, lịch sử lưu trú, người quen, tài chính cùng công việc ở Việt Nam. Nếu nghi ngờ, họ có thể khám hành lý kỹ hơn, kiểm tra tin nhắn, mạng xã hội trên các thiết bị điện tử.
Bạn có thể cung cấp số điện thoại đề nghị họ gọi cho người đón bên ngoài để đối chứng nhưng việc có gọi hay không hoàn toàn do sĩ quan quyết định. Vì vậy, bạn chỉ nên coi đây là một kênh hỗ trợ thêm. Nếu phát hiện vi phạm, họ sẽ cấp thông báo xem xét hủy visa và bạn có quyền giải trình trước khi có phán quyết cuối cùng.
Nếu bị mời vào phòng riêng, hãy giữ bình tĩnh, tuân thủ hướng dẫn và không tranh cãi. Bạn cứ dùng câu ngắn gọn, bám sát sự thật. Nếu không giỏi tiếng Anh, bạn cứ nói thẳng yêu cầu họ nói chậm lại, đồng thời dùng giấy bút hoặc các tài liệu in sẵn để giải thích thay vì cố nghe rồi trả lời sai. Chỉ cần mục đích thực sự là du lịch và không có dấu vết làm chui hay khai gian trong quá khứ, bạn hoàn toàn có thể tự tin qua cửa khẩu.
Trong khuôn khổ Ngày hội Du lịch TP.HCM 2026, talkshow “Khởi nghiệp, đổi mới sáng tạo du lịch TP.HCM” đã diễn ra tại công viên 23-9, chiều 4-4.
Chủ tịch Dong Travel và nhà đầu tư thiên thần Đồng Hoàng Thịnh nói về “điểm chạm” giữa doanh nghiệp lữ hành và công nghệ gần như đang đứng trên hai “chân”: chân phải là vận hành thực tế, chân trái là công nghệ.
Khoảng 10 năm trước, ở góc độ vận hành, anh thấy các bạn đưa ra rất nhiều ý tưởng và giải pháp công nghệ rất hay. Nhưng khi triển khai thực tế lại "vỡ trận" vì không xử lý được các tình huống ngoại lệ.
Ví dụ 3h khách hạ cánh xuống sân bay mà không có người đón thì lúc đó mọi công nghệ, mọi ý tưởng nếu không giải quyết được tình huống này đều trở nên vô nghĩa.
“Điểm chạm quan trọng nhất là công nghệ nào có khả năng xử lý các tình huống ngoại lệ trong vận hành. Công nghệ chỉ thực sự có giá trị khi giải quyết được những bài toán khó, những vấn đề phát sinh ngoài kịch bản”, anh Thịnh bày tỏ.
Anh Thịnh cho hay hiện nay nhiều bạn trẻ phát triển các ứng dụng, nền tảng với ý tưởng rất tốt. Nhưng khi đưa vào vận hành thực tế, mọi thứ không diễn ra như kỳ vọng, dẫn đến sản phẩm bị “vỡ”.
CEO và đồng sáng lập Huuk & partner of Deal Flow Mic Nguyễn cho biết trong năm 2024, Việt Nam đón khoảng 17,5 triệu khách quốc tế và hơn 110 triệu khách nội địa. Tổng quy mô kinh tế du lịch khoảng 840.000 tỉ đồng. Trong đó có đến khoảng 70% tiền đó đến từ các hoạt động kinh tế đêm.
“Ban ngày du khách chủ yếu tham quan, nhưng ban đêm mới là thời điểm họ thực sự chi tiêu từ ăn uống, vui chơi, mua sắm cho đến các trải nghiệm giải trí khác", anh Mic nói.
Anh nói kinh tế đêm, du khách xoay quanh bốn nhu cầu chính của du khách: Ăn gì, chơi gì, ở đâu, đi lại. Cả bốn lĩnh vực này đều tạo ra doanh thu.
Vấn đề đặt ra là làm thế nào để ứng dụng công nghệ nhằm tối ưu dòng tiền trong cả bốn lĩnh vực đó?
Anh Mic chia sẻ ở góc độ doanh nghiệp, bài toán luôn xoay quanh hai yếu tố chi phí và doanh thu. Mục tiêu là giảm chi phí và tăng doanh thu để tối đa hóa lợi nhuận, đây chính là nơi công nghệ phát huy vai trò.
Ví dụ, các startup có thể tập trung vào việc giúp doanh nghiệp tối ưu chi phí vận hành. Nếu trước đây doanh nghiệp phải tốn 10 đồng để vận hành, nhờ công nghệ có thể giảm xuống còn 5 đồng hoặc thấp hơn. Khi chi phí giảm mà chất lượng vẫn đảm bảo, hiệu quả kinh doanh sẽ tăng lên đáng kể.
Anh Mic nói có rất nhiều công nghệ có thể áp dụng như dữ liệu lớn (Big Data), AI, tự động hóa… Tuy nhiên, mỗi doanh nghiệp luôn tồn tại ba cấp: con người, quy trình và công nghệ.
“Trước tiên, doanh nghiệp cần có đúng người. Sau đó là xây dựng quy trình vận hành rõ ràng, hiệu quả. Cuối cùng, công nghệ tối ưu hóa quy trình và hỗ trợ con người làm việc hiệu quả hơn”, anh Mic cho hay.
Vì vậy, với các startup, điều quan trọng là phải ngồi lại với doanh nghiệp du lịch và trả lời những câu hỏi rất thực tế: Vấn đề lớn nhất trong vận hành hiện tại là gì? Trong bốn lĩnh vực: ăn, chơi, ở, đi thì điểm nghẽn nằm ở đâu? Doanh nghiệp đang giải quyết vấn đề đó như thế nào? Từ đó mới đề xuất giải pháp công nghệ phù hợp.
Trang online của kênh truyền hình nổi tiếng Mỹ CNN cho rằng, không có món ăn giản dị nào được yêu thích trên toàn thế giới hơn bánh mì kẹp. "Không có quốc gia nào trên hành tinh này không tìm đến một loại bánh mì có nhân bên trong để thỏa mãn cơn thèm", CNN nhấn mạnh và cho rằng, khám phá thế giới bánh mì kẹp, theo một cách nào đó, giống như du lịch vòng quanh thế giới.
Vì thế, để giúp du khách thu hẹp lựa chọn cho chuyến đi tiếp theo, CNN đã đưa ra danh sách cập nhật 25 loại bánh mì kẹp ngon nhất thế giới từ danh sách công bố trước đó (năm 2025).
Đối với bánh mì Việt Nam, CNN chia sẻ với độc giả: "Là một món ăn còn sót lại từ thời Pháp thuộc, bánh mì baguette đã được người Việt biến tấu theo khẩu vị riêng. Bánh mì hiện nay được bán ở hầu hết các góc phố tại TP.HCM và khắp Việt Nam, được yêu thích rộng rãi cả trong và ngoài biên giới quốc gia.
Phiên bản cổ điển sử dụng thịt heo, với các nguyên liệu chính như chả lụa, cà rốt muối chua bào sợi, củ cải muối chua, rau mùi, sốt mayonnaise và các nguyên liệu khác. Du khách cũng có thể tìm thấy các biến thể với đậu phụ và thịt gà xắt nhỏ xào sả. Hương vị giòn tan, tươi mát, đậm đà và vô cùng hấp dẫn".
Bánh mì Việt Nam là đại diện duy nhất ở Đông Nam Á có mặt trong danh sách. Các tên tuổi khác trong top 25 còn có Pan Bagnat, Pháp; Bocadillo de jamón Ibérico, Tây Ban Nha; Torta ahogada, Mexico; Tramezzino, Ý; Shawarma, Trung Đông; Muffaletta, New Orleans, Mỹ...