Cuộc đua trụ hạng Ngoại hạng Anh mùa này đang bước vào giai đoạn nghẹt thở, và cái tên gây chú ý nhiều nhất chính là Tottenham. Từ vị thế quen thuộc ở nửa trên bảng điểm, đội bóng thành London rơi vào vòng xoáy khủng hoảng.
Sau vòng 33, họ đang đứng thứ 18 với 31 điểm, kém hai điểm so với đội đứng ngay trên là West Ham. Trận hòa muộn trước Brighton khiến đội bóng này lỡ cơ hội thoát khỏi nhóm đèn đỏ, nhưng cũng không bị tụt lại sâu hơn vì West Ham chỉ có một điểm trên sân Crystal Palace. Cục diện vì thế gần như giậm chân tại chỗ, giữ nguyên thế bám đuổi giữa hai đội bóng thành London.
Trong khi đó, Leeds United và Nottingham Forest lại tận dụng tốt cơ hội. Leeds thắng liên tiếp để tạo khoảng cách 8 điểm so với nhóm nguy hiểm, còn Nottingham cũng vươn lên cách vị trí xuống hạng 5 điểm. Với diễn biến này, cuộc chiến trụ hạng dần thu hẹp lại, chủ yếu xoay quanh Tottenham và West Ham.
Nỗi lo lớn nhất của Tottenham là phong độ. Họ đã trải qua 15 trận liên tiếp không thắng tại Ngoại hạng Anh, và cũng chỉ thắng hai trận kể từ cuối tháng 10 năm ngoái.
Thống kê này đặt Tottenham vào nhóm có chuỗi phong độ tệ bậc nhất lịch sử giải đấu. Trước đây, những đội như Derby County mùa 2007-2008 hay Sunderland mùa 2002-2003 từng trải qua chuỗi trận không thắng dài tương tự, và đều phải xuống hạng. Dữ kiện quá khứ không đảm bảo tương lai, nhưng cho thấy mức độ nguy hiểm Tottenham đang đối mặt.
Không chỉ yếu kém về kết quả, Spurs còn gây thất vọng ở khả năng tận dụng lợi thế sân nhà. Họ mới thắng hai trận trên sân nhà ở hệ thống giải chuyên nghiệp Anh mùa này, thành tích chỉ nhỉnh hơn Sheffield Wednesday – đội đã xuống hạng từ Championship. Với một CLB từng nhiều năm góp mặt ở nhóm cạnh tranh châu Âu, đây là bước thụt lùi khó chấp nhận.
Trái ngược Tottenham, các đối thủ trực tiếp lại cho thấy dấu hiệu khởi sắc. West Ham giành 19 điểm trong 12 trận gần nhất, đủ để duy trì khoảng cách an toàn nếu tiếp tục được giữ vững. Nottingham cũng không kém cạnh với 18 điểm sau 13 trận, đồng thời bất bại trong 5 vòng gần đây. Leeds thậm chí còn bứt lên mạnh mẽ hơn khi thắng liền hai trận để tiến sát cột mốc an toàn.
Sự khác biệt về phong độ là yếu tố quan trọng ở giai đoạn cuối mùa. Khi áp lực gia tăng, những đội có phong độ tốt thường duy trì được sự tự tin và hiệu quả thi đấu. Ngược lại, một tập thể như Tottenham vốn không biết thắng suốt nhiều tháng, dễ rơi vào trạng thái căng cứng và đánh mất cơ hội ở những thời điểm quyết định.
Dù vậy, Tottenham vẫn còn một điểm tựa nhất định, đó là lịch đấu. Ở trận tiếp theo, họ sẽ gặp chủ nhà Wolverhampton, đội đã chính thức xuống hạng. Đây là cơ hội rõ ràng nhất để thầy trò Roberto De Zerbi chấm dứt chuỗi trận thất vọng.
Ngoài ra, trận tiếp Leeds trên sân nhà cũng mang ý nghĩa bản lề, nhất là nếu đối thủ đã gần như trụ hạng và không còn động lực lớn. Tottenham còn gặp Aston Villa khi đội bóng này phải phân tâm cho bán kết Europa League, điều có thể tạo ra lợi thế nhất định.
Tuy nhiên, hai trận còn lại, làm khách trên sân Chelsea và tiếp Everton đều tiềm ẩn rủi ro khi các đối thủ vẫn còn mục tiêu cạnh tranh suất dự Cup châu Âu. Lịch thi đấu vì thế không hẳn dễ, nhưng ít nhất mang lại cơ hội nhiều hơn so với West Ham.
West Ham phải đối mặt với chuỗi trận khó khăn hơn. Sau cuộc tiếp Everton và chuyến làm khách tại Brentford, họ sẽ lần lượt chạm trán Arsenal và Newcastle United, hai đội có thực lực và động lực lớn. Vòng cuối, họ gặp Leeds, trong một trận có thể mang tính quyết định.
Nottingham thậm chí còn có lịch thi đấu nặng nhất, với các chuyến làm khách trước Chelsea và Man Utd. Dù vậy, khoảng cách 5 điểm hiện tại giúp họ có phần chủ động hơn, khi chỉ cần thêm một chiến thắng là tiến gần mốc an toàn.
Trong nhiều mùa giải gần đây, mốc 36 đến 40 điểm thường đủ để trụ hạng. Leeds đã đạt con số này, trong khi Nottingham và West Ham cũng đang tiến gần mốc này. Vì thế, Tottenham cần một cú bứt phá mạnh mẽ ở giai đoạn cuối, điều chưa từng xảy ra với họ suốt nhiều tháng qua.
Lịch sử cũng mang đến một lời cảnh báo cho West Ham. Chính họ từng lập cột mốc buồn khi giành tới 42 điểm ở mùa 2002-2003 nhưng vẫn xuống hạng. Điều này cho thấy không có ngưỡng an toàn tuyệt đối, đặc biệt trong một mùa giải mà khoảng cách giữa các đội rất sít sao.
HLV De Zerbi vẫn lạc quan khi tin rằng Tottenham có thể thắng liền 5 trận để tự quyết số phận. Nhưng thực tế mùa giải lại không ủng hộ nhận định này. Một đội bóng không thắng suốt 15 vòng khó có thể đột ngột thay đổi hoàn toàn bộ mặt chỉ trong vài tuần.
Vấn đề của Tottenham nằm ở chiến thuật, lực lượng và cả tâm lý thi đấu. Những bàn thua muộn, những trận hòa đáng tiếc và chuỗi kết quả nghèo nàn khiến niềm tin bị bào mòn. Trong cuộc chiến sinh tồn, yếu tố tinh thần đôi khi mang tính quyết định không kém chuyên môn. Đó là lý do cựu hậu vệ Jamie Carragher và tiền đạo Dean Ashton cùng dự đoán Tottenham sẽ phải xuống hạng.
5 vòng đấu còn lại sẽ quyết định số phận của Tottenham. Họ vẫn còn cơ hội, thậm chí có lịch đấu không quá bất lợi. Nhưng để tận dụng được lợi thế đó, Tottenham cần điều mà họ chưa thể làm suốt nhiều tháng, đó là thắng, và không chỉ một trận.
World Cup billiards TP.HCM diễn ra từ ngày 18 đến 24.5 tại Nhà thi đấu Nguyễn Du. Đây là chặng đấu World Cup billiards thứ hai trong năm 2026. Trên sân nhà, đông đảo cơ thủ Việt Nam sẽ góp mặt tranh tài, trong đó không thể thiếu những cái tên hàng đầu như Trần Quyết Chiến, Trần Thanh Lực, Bao Phương Vinh, Chiêm Hồng Thái...
Theo quy định của Liên đoàn Billiards carom thế giới (UMB), việc phân chia nhóm hạt giống tại World Cup TP.HCM 2026 căn cứ vào bảng xếp hạng UMB (phiên bản chỉ tính điểm ở World Cup và World Championship) cập nhật vào tháng 12.2025. Tốp 14 cơ thủ đứng đầu của bảng xếp hạng kể trên được đặc cách vào thẳng vòng chung kết (vòng 32).
Hai cơ thủ Việt Nam là Trần Quyết Chiến (hạng 6 vào tháng 12.2025) và Trần Thanh Lực (hạng 11 vào tháng 12.2025) được ấn định ra sân từ vòng 32. Trong đó, Quyết Chiến nằm trong tốp 8 nên thuộc nhóm hạt giống số 1 của giải đấu. Vị trí này giúp cơ thủ số 1 Việt Nam tránh được các đối thủ sừng sỏ cùng nhóm hạt giống ngay từ vòng bảng đầu tiên của vòng chung kết.
Chặng World Cup billiards tổ chức tại TP.HCM lưu giữ kỷ niệm đẹp với Trần Quyết Chiến. Tay cơ gốc Hà Tĩnh từng đăng quang World Cup billiards TP.HCM vào năm 2018. Đây cũng là chức vô địch World Cup billiards đầu tiên của Quyết Chiến, mở ra giai đoạn mới thành công trong sự nghiệp của cơ thủ này.
Những cơ thủ còn lại thuộc nhóm hạt giống số 1 tại World Cup billiards TP.HCM 2026 là Cho Myung-woo (Hàn Quốc), Dick Jaspers (Hà Lan), Eddy Merckx (Bỉ), Marco Zanetti (Ý), Tasdemir Tayfun (Thổ Nhĩ Kỳ), Sameh Sidhom (Ai Cập) và Frederic Caudron (Bỉ).
Trước đó, hai vòng tuyển chọn đã được tổ chức tại TP.HCM để tìm ra 16 cơ thủ Việt Nam sẽ tham dự vòng loại thứ nhất World Cup billards TP.HCM 2026 gồm: Mai Tân Huyên, Đỗ Nguyễn Trung Hậu, Nguyễn Hoàng Duy, Lê Quốc Hồ, Vương Minh Thiện, Trần Mạnh Hùng, Nguyễn Thanh Liêm, Trần Cao Trí, Nguyễn Minh Trí, Nguyễn Ngọc Trị, Nguyễn Viết Thụ, Hồ Quan Thái, Tống Văn Đào, Đoàn Minh Kiệt, Võ Cao Thắng, Võ Quốc Thắng.
Cụ thể, kết quả này đã giúp bóng đá Anh chính thức đảm bảo một vị trí trong top 2 bảng xếp hạng hệ số của UEFA. Điều này giúp họ có ít nhất 5 đại diện góp mặt tại sân chơi danh giá nhất châu Âu mùa giải 2026-2027.
Theo thể thức mới của Champions League (tăng từ 32 lên 36 đội), UEFA sẽ trao thêm suất cho hai giải đấu có thành tích xuất sắc nhất tại các cúp châu Âu trong mùa giải hiện tại. Nhờ phong độ ổn định của cả 9 đại diện từ đầu mùa, Giải ngoại hạng Anh (Premier League) đã dẫn đầu bảng "Hiệu suất châu Âu" (EPS) với số điểm tích lũy ấn tượng.
Tính đến ngày 7-4, Premier League đang độc chiếm ngôi đầu với 25.013 điểm, bỏ xa các đối thủ bám đuổi như Tây Ban Nha (20.281) và Đức (19.714).
Việc Arsenal đánh bại Sporting đã giúp Premier League không thể bị đánh bật khỏi top 2, biến vị trí thứ 5 tại giải quốc nội trở thành chiếc vé đến Champions League.
Dù 5 suất đã nằm chắc trong tay, nhưng bóng đá Anh thậm chí có thể sở hữu tới 7 đại diện tham dự Champions League mùa tới nếu những kịch bản đặc biệt xảy ra khi Aston Villa hoặc Nottingham Forest lên ngôi tại Europa League, họ sẽ giành vé trực tiếp bất chấp vị trí tại EPS.
Ngoài ra trong trường hợp các đội vô địch Champions League hoặc Europa League nằm ngoài top 5 nhưng thuộc nhóm dự cúp châu Âu, suất tham dự sẽ tiếp tục được đẩy xuống cho các đội xếp thứ 6 hoặc thậm chí là thứ 7 tại Premier League.
Hiện tại Arsenal (70 điểm) đã chắc chắn cán đích trong top 5. Các CLB khác như Man City (61 điểm), Man United (55 điểm) và Aston Villa (54 điểm) cũng đang nắm giữ lợi thế cực lớn để tự quyết định số phận của mình.
Cuộc đua giành vị trí thứ 5 tại Premier League giờ đây sẽ trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết với quyết tâm giành vé tham dự đấu trường danh giá nhất châu Âu.
Chiến thắng 3-1 trước Malaysia giúp đội tuyển Việt Nam duy trì mạch trận bất bại lên con số 17, đồng thời hoàn thành vòng loại Asian Cup 2027 với 6 chiến thắng tuyệt đối.
Đáng chú ý, từ đội hình ra sân đến danh sách tập trung, HLV Kim Sang-sik ưu tiên gương mặt kinh nghiệm. Vị trí thủ môn được giao cho Nguyễn Filip, người gác đền có quốc tịch Việt Nam và khoác áo tuyển từ thời HLV Philippe Troussier. Hàng hậu vệ có Đoàn Văn Hậu, Đỗ Duy Mạnh và Bùi Hoàng Việt Anh, đều là những "lính ngự lâm" được phát hiện bởi HLV Park Hang-seo. Ở tuyến giữa, Nguyễn Hoàng Đức, Nguyễn Quang Hải, Nguyễn Hai Long, hay cánh phải với Trương Tiến Anh, cũng đến từ phát kiến của những người tiền nhiệm.
Chỉ có 3 gương mặt đá chính trước Malaysia bắt đầu lên đội tuyển từ thời HLV Kim Sang-sik, gồm Nguyễn Xuân Son, Đỗ Hoàng Hên và Cao Pendant Quang Vinh. Hai ngoại binh nhập tịch và một Việt kiều, đều đã "nức tiếng" ở V-League từ lâu, khó có thể coi là phát hiện mới.
Cách dùng người cho thấy, chiến lược gia người Hàn Quốc ưu tiên kế thừa hơn là "đập đi xây lại". Thực tế, ông Kim cũng có những phát kiến con người mới mẻ, như sử dụng Nguyễn Văn Trường đá tiền vệ trung tâm ở trận giao hữu gặp Nga, đôn Nguyễn Hiểu Minh, Trần Trung Kiên, Phạm Lý Đức lên tuyển, trao khung gỗ cho Nguyễn Đình Triệu. Song nhìn chung, ở thời khắc quan trọng, cựu HLV Jeonbuk vẫn trở về với giải pháp an toàn. Việc sử dụng những nhân tố cũ là lựa chọn chuẩn xác, bởi Duy Mạnh, Hoàng Đức, Quang Hải vẫn ở đỉnh cao sự nghiệp, dạn dày kinh nghiệm, đã chứng minh được phẩm chất chuyên nghiệp và biết phải làm gì ở những trận cầu cân não.
Tuy nhiên, nói vậy không có nghĩa, đội tuyển Việt Nam lặp lại con đường của người tiền nhiệm, như phòng ngự phản công kiểu Park Hang-seo hay tấn công và kiểm soát kiểu Troussier.
Trong khuôn khổ "bình cũ", ông Kim đang pha chế "rượu mới". Nền tảng "lấy thủ làm gốc" của ông Park vẫn được duy trì, kết hợp tư duy pressing hiện đại mà HLV Troussier đã cất công nhào nặn trong 1 năm ít ỏi ở Việt Nam.
Song, HLV Kim Sang-sik có cách vận hành thực dụng hơn: ưu tiên tập nhuần nhuyễn các bài chuyển đổi trạng thái từ thủ sang công, biến những pha đoạt bóng giữa sân trở thành "mồi lửa" phản công thần tốc. Đội tuyển Việt Nam không sử dụng nhiều đường chuyền thừa, không tấn công liên tục, nhưng đã lên bóng là tạo áp lực dồn dập, nhờ lối đánh trực diện, tiếp cận khung thành với tốc độ cao.
Học trò ông Kim có thể đá bóng dài, đánh biên, phối hợp trung lộ, nhưng đều với tiêu chí "thần tốc", đưa bóng trực diện để đè mặt đối thủ. Lối đánh chớp nhoáng ấy mang lại cho Việt Nam hiệu suất trung bình 2,5 bàn/trận ấn tượng trong 17 trận đã qua. Đội tuyển Việt Nam có thể tận dụng thành công hay không, nhưng với ông Kim, đội chưa bao giờ thiếu cơ hội.
Mấu chốt thành công của ông Kim nằm ở hai điểm: trao cho học trò không gian phù hợp để sáng tạo, và xây dựng lối chơi phù hợp với học trò.
HLV Kim Sang-sik tin dùng Nguyễn Xuân Son, bởi chân sút sinh năm 1997 có khả năng độc lập tác chiến, tì đè trực diện với trung vệ để ghi bàn hoặc làm tường, đồng thời di chuyển rộng để đập nhả một chạm.
Cũng với lối chơi một chạm cùng nhãn quan tinh tế, Hoàng Hên mang tới sức sáng tạo cho tuyến giữa. Tiền vệ 32 tuổi có những cú vung chân xé toang hàng thủ đối phương chỉ bằng một nhịp quan sát cực nhanh và bén. Hay Tiến Anh được trao suất đá chính nhờ những quả tạt cực chất lượng (3 kiến tạo vào lưới Malaysia, Bangladesh). Anh được ông Kim giao nhiệm vụ bám biên và tạt, để các mũi công bên trong khai thác bóng bổng.
Câu chuyện dùng đúng người, đúng thời điểm và hợp lối chơi cho thấy HLV Kim Sang-sik có nguyên tắc xây dựng đội bóng rõ ràng. Chiến lược gia người Hàn Quốc lựa chọn con người và chọn triết lý dựa trên những gì mình có. Do vậy, dù huấn luyện đội tuyển quốc gia hay U.23 Việt Nam, ông Kim đều tạo nên tổng thể lối chơi hài hòa, không đẹp mắt nhưng lại hiệu quả miễn bàn. Những gương mặt dù cũ hay mới cũng đều có "sân khấu" thể hiện mình. Cũng bởi thế, đội tuyển Việt Nam có dùng "bình cũ", thì "rượu mới" vẫn tuôn chảy.
Tìm được điểm mới mẻ trong cách chơi để thúc đẩy các trụ cột, đội tuyển Việt Nam có thể chuyển mình từ trên nền tảng tưởng như cũ kỹ nhất.