Mục Lục
ToggleĐọc bài “Bố mẹ chồng nói mẹ con tôi ‘ngủ lang ngủ bụi’ khi về ngoại một hôm”, tôi nhớ đến nụ cười của mẹ chồng mình và cái bĩu môi khi mẹ đẻ tôi mua thức ăn cho cháu ngày con tôi bắt đầu tập ăn. Bà ngoại làm nông bình thường, ở gần nhà chồng tôi. Hôm đó phiên chợ, bà mua một hai lạng thịt bò, vài quả tim vịt mang sang để con gái nấu bột cho cháu. Thấy bà thông gia sang nhà, mẹ chồng tôi đon đả từ đầu ngõ.
Tôi ở trong phòng, nghe thấy tiếng bà ngoại mở cửa và vào trong bế cháu. Khi ra ngoài vứt rác, tôi vô tình nghe thấy bố chồng hỏi “Bà ấy mang gì sang đấy?”. Tôi thấy mẹ chồng giơ túi thức ăn đó lên khoe nhưng không nói gì, bố chồng nhìn thấy thì nhếch nửa miệng cười, còn mẹ chồng thì bĩu môi. Tất cả những hành động của hai ông bà, tôi chứng kiến tận mắt và đến giờ là 10 năm vẫn nhớ như in cái bĩu môi và nụ cười nửa miệng đó.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 36 tuổi, chồng 39 tuổi. Hôm nay là một ngày rất đặc biệt - kỷ niệm tròn năm năm chúng tôi lấy nhau. Năm năm, nếu so với một đời người thì không quá dài, nhưng đủ để một cô gái bước qua những bỡ ngỡ của hôn nhân, đủ để một người đàn ông học cách đặt gia đình lên trước cái tôi, và đủ để hai con người từng nhiều lần bất đồng quan điểm có thể ngồi lại bên nhau, nhìn nhau bằng ánh mắt dịu dàng hơn, bao dung hơn.
Tháng 4/2021 có lẽ là một trong những tháng hạnh phúc nhất cuộc đời tôi. Đó là lần đầu tiên tôi được dắt tay người đàn ông hơn mình 3 tuổi bước vào lễ đường, giữa những lời chúc phúc, những cái ôm và ánh mắt gửi gắm của gia đình hai bên. Tôi còn nhớ rất rõ cảm giác khi ấy: vừa hạnh phúc, vừa lo lắng. Hạnh phúc vì tìm được người mình muốn gắn bó, lo lắng vì biết rằng phía trước là một hành trình dài mà tôi chưa từng trải qua.
Ngày đó, tôi nghĩ hôn nhân chỉ cần yêu là đủ. Nhưng rồi tôi hiểu, hôn nhân không chỉ là tình yêu, mà còn là trách nhiệm, là sự nhường nhịn, là những đêm mất ngủ, là những lần mâu thuẫn tưởng chừng không thể dung hòa. Chúng tôi đến với nhau không phải bằng một tình yêu ồn ào. Anh thẳng tính, đôi khi nóng nảy. Tôi lại là người nhiều cảm xúc, hay suy nghĩ và cũng khá cứng đầu trong quan điểm của mình.
Những ngày đầu chung sống, những khác biệt tưởng chừng nhỏ nhặt lại trở thành lý do cho những cuộc cãi vã kéo dài. Có những tối, hai vợ chồng ngồi quay lưng vào nhau chỉ vì một câu nói vô tình, một quan điểm trái ngược về cách sống, cách chi tiêu, cách đối xử với người thân. Tôi từng tự hỏi: "Phải chăng mình đã sai khi bước vào cuộc hôn nhân này quá sớm?". Còn anh, có lẽ cũng từng nghĩ: "Tại sao vợ mình lại khó hiểu đến vậy?". Nhưng rồi, cuộc sống không cho chúng tôi quá nhiều thời gian để giận dỗi.
Con trai đầu lòng ra đời, bé năm nay đã 4 tuổi. Và tôi, lần đầu làm mẹ, bước vào một thế giới hoàn toàn khác. Tôi đã khóc rất nhiều sau khi sinh con. Không chỉ vì những cơn đau thể xác, mà vì cảm giác mình bất lực khi nghe con khóc mà không biết làm sao để dỗ. Những đêm con quấy, tôi lóng ngóng, hoang mang, mệt mỏi. Và rồi, tôi bị mẹ chồng mắng vì không biết cách chăm sóc con. Những lời trách móc khi ấy như những nhát dao cứa vào lòng một người phụ nữ vừa sinh xong còn đầy nhạy cảm. Tôi tủi thân. Tôi cảm thấy mình không đủ tốt. Tôi từng ngồi ôm con mà nước mắt rơi, tự hỏi tại sao hành trình làm mẹ lại khắc nghiệt đến thế.
Và giữa những lúc như vậy, vợ chồng tôi lại cãi nhau. Anh đứng giữa tôi và bố mẹ anh, loay hoay không biết phải làm sao cho tròn vai. Tôi chỉ mong được anh bảo vệ, thấu hiểu. Sự bất đồng quan điểm giữa chúng tôi càng lúc càng nhiều. Tôi muốn nuôi con theo cách của mình - nhẹ nhàng, lắng nghe, không áp đặt. Anh lại quen với cách dạy con nghiêm khắc mà anh từng được dạy. Mỗi lần tranh luận là một lần căng thẳng. Nhưng có một điều tôi chưa từng phủ nhận: anh chưa bao giờ bỏ mặc mẹ con tôi. Dù mệt mỏi, anh vẫn dậy giữa đêm thay tã, pha sữa. Dù áp lực công việc, anh vẫn cố gắng về nhà sớm hơn để tôi có thể nghỉ ngơi một chút. Có thể anh chưa nói được những lời ngọt ngào nhưng luôn hành động.
Năm năm qua, điều khiến tôi biết ơn nhất không phải là những món quà vào dịp đặc biệt, mà là sự thay đổi của anh và cả của tôi. Từ một người đàn ông hay cãi lại vợ vì không chịu thua trong tranh luận, anh dần học cách lắng nghe. Từ một người đặt cái tôi lên trên, anh bắt đầu nói câu "Anh xin lỗi" nhiều hơn. Từ một người từng nghĩ "đàn ông không cần phải thể hiện cảm xúc", anh trở nên biết ơn, tử tế và có trách nhiệm hơn với gia đình hai bên.
Có những lần tôi thấy anh chủ động hỏi thăm bố mẹ tôi, lo lắng cho ông bà như chính bố mẹ mình. Có những lần anh lặng lẽ làm việc nhà khi tôi mệt, không cần tôi phải nhắc. Và có những tối, khi con ngủ rồi, anh nói với tôi rằng: "Cảm ơn em đã sinh con cho anh. Cảm ơn em đã ở lại". Chỉ một câu nói ấy thôi cũng đủ để tôi thấy mọi mệt mỏi đều xứng đáng.
Hiện tại, tôi đang mang thai đứa con thứ hai. Những tháng ngày sắp tới chắc chắn sẽ lại là một thử thách mới. Tôi biết sẽ có thêm những đêm thức trắng, những áp lực tài chính, những lo lắng chồng chất. Nhưng lần này, tôi không còn sợ như trước nữa. Vì tôi biết, bên cạnh tôi là một người đàn ông đã trưởng thành hơn rất nhiều sau năm năm hôn nhân. Chúng tôi không còn cãi nhau vì những chuyện nhỏ nhặt. Nếu có bất đồng, cả hai chọn cách ngồi xuống nói chuyện thay vì to tiếng. Chúng tôi dần tìm được tiếng nói chung trong cách nuôi dạy con, trong cách ứng xử với gia đình hai bên. Không phải vì một người thay đổi hoàn toàn để giống người kia, mà vì cả hai học cách tôn trọng sự khác biệt.
Tôi hiểu rằng, để một người đàn ông thay đổi không phải dễ dàng nhưng anh đã làm được. Không phải vì tôi ép buộc, mà vì anh thật sự muốn xây dựng một gia đình hạnh phúc. Năm năm trước, tôi bước vào hôn nhân với nhiều kỳ vọng. Năm năm sau, tôi nhận ra điều quý giá nhất không phải là một cuộc sống hoàn hảo, mà là một người bạn đời sẵn sàng cùng mình đi qua sóng gió. Chúng tôi từng có những lúc tưởng như không thể hiểu nhau nhưng chính những va chạm ấy lại dạy chúng tôi cách bao dung. Chính những lần bị bố mẹ chồng mắng, những lần nước mắt rơi vì tủi thân, lại khiến tôi và anh học cách đứng về phía nhau nhiều hơn.
Tôi biết ơn anh vì đã không để tôi một mình trong những ngày tháng khó khăn nhất của tuổi làm mẹ. Tôi biết ơn anh vì đã trở thành một người chồng có trách nhiệm, một người cha yêu thương con, một người con biết nghĩ cho bố mẹ hai bên. Và hơn hết, tôi biết ơn anh vì đã cùng tôi đi qua chặng đường năm năm hôn nhân với tất cả sự nỗ lực. Gia đình nhỏ của chúng tôi không giàu có, không hoàn hảo nhưng chúng tôi có nhau; có tiếng cười của con trai 4 tuổi mỗi chiều tan làm, có những bữa cơm giản dị nhưng ấm áp, có những cái nắm tay lặng lẽ khi một trong hai người mệt mỏi.
Hôn nhân, sau tất cả, không phải là chuyện đúng sai, thắng thua. Hôn nhân là chuyện hai người cùng nhìn về một hướng, cùng muốn bảo vệ tổ ấm của mình. Nhân kỷ niệm năm năm ngày cưới, tôi viết những dòng này không chỉ để nhìn lại chặng đường đã qua, mà còn để nói lời cảm ơn tới anh - người đàn ông đã cùng tôi trưởng thành.
"Cảm ơn anh vì đã thay đổi để tốt hơn, không chỉ cho bản thân anh mà cho cả gia đình nhỏ của chúng ta. Cảm ơn anh vì đã học cách biết ơn, tử tế và có trách nhiệm với những người xung quanh. Cảm ơn anh vì đã luôn nắm tay em, kể cả khi chúng ta không hiểu nhau".
Phía trước chắc chắn vẫn còn nhiều thử thách. Tôi sắp sinh con thứ hai. Chúng tôi sẽ lại bắt đầu một hành trình mới, nhiều lo âu nhưng cũng đầy hy vọng. Nhưng tôi tin rằng, chỉ cần còn giữ được sự trân trọng và biết ơn dành cho nhau, chúng ta sẽ còn đi cùng nhau rất lâu. Năm năm không phải là quá dài, nhưng đủ để tôi hiểu rằng mình đã chọn đúng người. Và nếu được quay lại tháng 4/2021, giữa những ánh đèn và tiếng vỗ tay hôm ấy, tôi vẫn sẽ chọn nắm tay anh - người đàn ông hơn tôi 3 tuổi, từng nhiều lần cãi nhau với tôi vì bất đồng quan điểm, nhưng hôm nay đã trở thành một người chồng, người cha mà tôi tự hào. Cảm ơn anh vì 5 năm đã qua. Và cảm ơn anh vì những năm tháng sắp tới.
Phương Anh

Tôi 26 tuổi, kỹ sư công trình, đến với bạn gái khi bản thân chán nản, chỉ muốn tìm người để giải khuây, trong khi em lại có cảm tình với tôi, yêu vô lý trí. Sau hai tháng mập mờ, tôi có tình cảm với em, cả hai quyết định sống chung. Chuyện chẳng có gì khi tôi quyết định sang Nhật để kiếm chút vốn khi về nước và muốn có cuộc sống tốt đẹp hơn. Em chuyên ngành kỹ thuật, có đam mê tiếng Nhật nên học rất tốt, đang giảng dạy tại một trung tâm tiếng Nhật. Khi phỏng vấn đậu đơn hàng đi Nhật, bạn gái dạy tôi tiếng, từ đây hay xảy ra mâu thuẫn trong cách học. Có lẽ phương pháp dạy học của em không phù hợp với tôi, hoặc tôi học không như kỳ vọng của em, vì thế xảy ra những bất đồng nho nhỏ nhưng qua ngày mới lại vui vẻ.
Tháng vừa rồi, em dạy khá nhiều, bị stress trong công việc, stress cả trong việc học nâng cao, lại thêm áp lực từ tôi. Tôi luôn nghĩ bạn gái phải dạy tiếng Nhật, hai người sẽ dành nhiều thời gian học cùng nhau, thực tế tháng đó gần như không học được bao nhiêu. Em mệt mỏi vì mọi thứ, còn kết quả học của tôi cũng chỉ bình bình, không tiến bộ, lại vô tình tạo thêm áp lực cho em. Vì tháng 11 tôi sang Nhật làm việc nên cả hai dự định đầu tháng 7 sẽ về ra mắt hai gia đình. Đến khi bố mẹ tôi đề cập, em tỏ ra sợ hãi, né tránh. Tôi vào Sài Gòn để nói chuyện rõ ràng thì mới biết trong thời gian stress, em chia sẻ rất nhiều với một cậu học sinh mới quen, giữa hai người đã nảy sinh tình cảm.
Tôi thực sự sốc khi biết chuyện. Dạo này tôi mất ăn mất ngủ, không biết phải làm gì khi hai người vẫn sống chung nhà nhưng em lại để ý đến người khác. Em nói sợ khi tôi sang Nhật em sẽ cô đơn nên không muốn cưới để bị ràng buộc. Em còn cho rằng tôi thụ động, thiếu chí tiến thủ, không quan tâm đến cảm xúc của người yêu. Hơn hết, em đang có cảm giác yêu người kia, muốn được người đó che chở.
Tôi không biết phải làm gì để níu kéo tình cảm này. Tôi nghĩ chỉ cần còn yêu nhau sẽ vượt qua được mọi thứ. Bạn gái tôi là người tốt, giỏi, từng đổ vỡ một lần rồi mới đến với tôi. Em đảm đang, xinh xắn, hiền lành, chịu khó, lại cùng quê, cùng tuổi với tôi.
Từ khi nhắc đến chuyện cưới, em như trở thành người khác. Em sợ hãi, mất dần cảm giác với tôi, bắt đầu nghĩ nhiều về tương lai và lại đem lòng yêu một người ở Hà Nội, dù chỉ quen hơn một tháng. Tối vẫn ở cùng tôi nhưng em luôn nhắn tin, thích nghe những lời quan tâm, ngọt ngào từ người đó. Chúng tôi đã nói chuyện và thống nhất cho em hai tháng để suy nghĩ và lựa chọn. Giờ tôi không biết nên làm gì để ghi điểm lại trong mắt em. Tôi sắp đi Nhật 3 năm, liệu có nên tiếp tục níu kéo không? Lý trí và con tim tôi vẫn hướng về em. Tôi muốn chăm sóc, bảo vệ và bù đắp cho em vì trước đây đã vô tâm với cảm xúc của em. Hơn nữa, em cũng là mối tình đầu của tôi. Tôi rất mong nhận được chia sẻ và lời khuyên từ mọi người. Chân thành cảm ơn.
Duy Hoàng
Tin Gốc: https://vnexpress.net/toi-nao-ban-gai-cung-ben-toi-nhung-thich-nghe-nguoi-khac-tan-tinh-5061003.html

Tôi 30 tuổi, vợ 29 tuổi, quen nhau từ thời sinh viên, kết hôn được hai năm. Thời gian đầu mới cưới, vợ chồng thường xuyên cãi nhau, chủ yếu vì những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống; tuy nhiên, tần suất ngày càng dày đặc. Mỗi lần cãi nhau, vợ thường đòi ly hôn, nổi giận, mất kiểm soát và có những lời lẽ khá nặng nề với tôi. Sau đó, cô ấy dọn đồ về nhà ba mẹ ruột. Vì không muốn ba mẹ hai bên phải lo lắng, tôi luôn là người chủ động xin lỗi và năn nỉ vợ quay về.
Gần đây, tính chất công việc của tôi thường xuyên phải đi nhậu với khách hàng, có tuần 3-4 lần, có tuần không lần nào. Tuy vậy, mỗi lần đi nhậu tôi đều cố gắng về sớm, thường là trước 18h. Sau khi về, tôi vẫn làm việc nhà như bình thường. Vợ không giỏi việc dọn dẹp nên hầu như tôi là người làm chính. Vợ chỉ nấu ăn khi rảnh, còn lại tôi sẽ phụ hoặc tự nấu vì cô ấy ăn uống khá đơn giản. Tuy nhiên, việc tôi phải đi nhậu khiến vợ không hài lòng và mâu thuẫn giữa chúng tôi ngày càng nhiều. Tôi nhiều lần giải thích đó là yêu cầu công việc, nhưng vợ cho rằng tôi chỉ lo ăn nhậu, không quan tâm gia đình. Vợ lại đòi ly hôn. Sau đó, tôi xin lỗi và đề xuất sẽ giảm xuống còn hai lần/tuần. Vợ đồng ý.
Vừa rồi vợ mang thai. Do bị ốm nghén nặng, cô ấy xin làm việc online tại nhà một tháng và muốn chuyển về nhà ba mẹ ruột để có người chăm sóc. Thấy vợ vất vả, tôi đồng ý chuyển sang ở cùng bên nhà vợ để tiện chăm sóc cô ấy. Hiện tại, sức khỏe của vợ đã tốt hơn nhiều. Tuy nhiên, thời gian gần đây, mỗi khi tôi đi nhậu, vợ thường nói những lời không hay ngay trước mặt ba mẹ vợ, kiểu như: "Suốt ngày chỉ biết đi nhậu, vợ đang bầu mà không quan tâm". Tôi có nhắc lại rằng hai vợ chồng đã thống nhất mỗi tuần tôi chỉ đi nhậu hai lần, tuần đó tôi đã đủ số lần nên sẽ không đi thêm nữa. Vợ vẫn nói: "Phải đi đủ như vậy anh mới chịu à? Làm chồng, làm cha như thế thì không được". Tôi chọn im lặng để tránh cãi nhau trước mặt ba mẹ vợ.
Có lần tôi đi nhậu về rất mệt nhưng vẫn cố gắng nấu ăn, rửa bát như mọi ngày. Căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi vợ bắt đầu kiểm soát và nghi ngờ tôi ngoại tình. Cô ấy yêu cầu mỗi lần tôi đi nhậu phải check-in địa điểm, chụp ảnh những người có mặt, nếu có phụ nữ thì không được tham gia. Một lần tôi quên không thực hiện. Trong buổi nhậu đó, phía đối tác có một đồng nghiệp nữ đi cùng. Sau buổi gặp, người đó kết bạn zalo với tôi để tiện trao đổi công việc sau này. Vợ vào zalo và phát hiện ra chuyện này. Sáng hôm sau, trước khi tôi đi làm, vợ hỏi: "Hôm qua đi nhậu có phụ nữ không". Tôi đoán là vợ đã kiểm tra điện thoại nên thẳng thắn thừa nhận. Tôi cũng giải thích rõ đó chỉ là mối quan hệ công việc, không có gì mờ ám. Tuy nhiên, vợ tôi không chấp nhận.
Vì quá bức xúc khi bị nghi ngờ, tôi đã phản ứng lại. Lúc đó, vợ hét lớn, gọi ba mẹ vào và yêu cầu họ phải mắng, dạy dỗ, bắt tôi thừa nhận lỗi, thế nhưng ba mẹ vợ chỉ im lặng. Điều này khiến tôi cảm thấy không được tôn trọng. Tôi nói rằng mình phải đi làm và không muốn tiếp tục tranh cãi. Khi tôi đứng dậy, vợ yêu cầu tôi ngồi xuống, không được đi khi chưa nói rõ mọi chuyện. Tôi vẫn đeo ba lô và đi, vợ giật lấy ba lô và ném xuống trước mặt ba mẹ. Cô ấy nói tôi là người không tử tế, nếu không biết nhận sai thì cứ đi luôn đi. Tôi im lặng, nhặt ba lô và rời đi.
Sau đó, vợ nhắn tin bảo tôi đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô ấy và con nữa. Cô ấy muốn chấm dứt hoàn toàn vì cho rằng hai người không có tiếng nói chung, sợ sau này con sẽ bị ảnh hưởng xấu từ tôi. Về đứa con, vợ nói sẽ cho theo họ mẹ và tự nuôi dạy, tôi không được gặp con, nếu ông bà nội muốn thăm cháu thì có thể sang thăm. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Ngọc Quân
Tin Gốc: https://vnexpress.net/phat-hien-toi-tham-gia-buoi-nhau-co-doi-tac-nu-vo-lam-loan-nha-5058689.html

