Tôi và vợ kết hôn 6 năm, có một bé gái 2 tuổi. Trong mắt tôi, vợ là mẫu phụ nữ nhanh nhẹn, tháo vát, có đầu óc kinh doanh. Chúng tôi từng có thời gian buôn bán cùng nhau, thu nhập khá tốt.
Khoảng 3 năm nay, hôn nhân của chúng tôi có nhiều mâu thuẫn. Mọi thứ bắt đầu vào thời điểm công việc làm ăn của 2 vợ chồng gặp khó khăn. Mỗi tháng, chúng tôi kiếm được 70-80 triệu đồng nhưng gánh nhiều khoản nợ, áp lực tài chính đè nặng. Tôi phải quay lại làm công ty để ổn định thu nhập, còn vợ tiếp tục buôn bán.
Khoảng thời gian ấy, tôi rơi vào trạng thái căng thẳng kéo dài. Ban ngày tôi đi làm, tối về vẫn phải học thêm để theo kịp công việc mới, kiến thức mới. Vợ trách móc tôi thiếu chia sẻ, không còn trò chuyện nhiều như trước, còn tôi thì thật sự kiệt sức nên không muốn đôi co thêm.
Rồi vợ bắt đầu ra ngoài nhiều hơn, gặp gỡ, trò chuyện với một vài người bạn. Sau đó, vợ thừa nhận với tôi đã “cảm nắng” một người kém 4 tuổi, quen trên mạng, sống cùng thành phố. Khi cô ấy nói ra sự thật, chúng tôi chuẩn bị đón con đầu lòng.
Tôi thương vợ nên chọn bỏ qua. Một phần vì tình cảm, một phần vì nghĩ rằng mọi chuyện chưa có gì nghiêm trọng. Tôi nghĩ, vợ đã thật lòng thú nhận và muốn quay về thì nên cho cơ hội. Hơn nữa, khi đó vợ vừa mang thai nên tôi không muốn mọi chuyện trở nên căng thẳng.
Biết tinh thần mẹ bầu thay đổi, thất thường, dễ cáu gắt, nhạy cảm nên suốt những tháng sau đó tôi chăm sóc vợ chu đáo, không để cô ấy tủi thân, cô đơn.
Một năm sau đó, lúc vợ đã sinh con được vài tháng, trong lần tình cờ xem điện thoại của vợ lúc 2h sáng (tôi thường thức đêm chăm con để vợ nghỉ ngơi), tôi phát hiện trong mục tin nhắn đã xóa có dòng chữ: “Chị nhớ em”. Tôi không tài nào ngủ được. Khi tìm kiếm tài khoản Zalo của số điện thoại này, tôi nhận ra đây chính là người kém tuổi mà trước kia vợ từng “cảm nắng”.
Tôi hỏi thì vợ khẳng định chỉ nhắn một lần, không liên lạc thêm. Cô ấy nói vì nhắn bằng số điện thoại phụ nên cậu trai trẻ kia chưa chắc đã biết người nhắn là ai. Dù chưa có bằng chứng rõ ràng, sự việc cũng khiến mối quan hệ của chúng tôi trở nên căng thẳng hơn. Những cuộc cãi vã, dằn vặt kéo dài trong một thời gian dài khiến vợ chồng tôi đều mệt mỏi.
Gần 1 năm nay, tôi giữ thái độ chừng mực, không tỏ ra đa nghi, nhưng cũng không hoàn toàn tin tưởng vợ. Vợ cũng công khai mật khẩu điện thoại cho tôi, đồng thời yêu cầu tôi làm ngược lại. Tôi không muốn suốt ngày tra hỏi, rình rập tin nhắn của vợ, nên chỉ lâu lâu mới quan sát, xem vợ có những dấu hiệu lạ hay không.
Khoảng vài tháng qua, hằng tuần, vợ tôi thường vắng nhà 5-6 tiếng vì lý do “đi tập pilates”. Tôi nghi ngờ vợ tiếp tục liên lạc với người con trai kém tuổi năm xưa, liền lén cài định vị theo dõi trên điện thoại vợ. Khi tôi kiểm tra, y như rằng vợ đã đi đến một rạp chiếu phim chứ không phải đi tập pilates.
Đáng lẽ, tôi nên kiên nhẫn theo dõi thêm để có bằng chứng ngoại tình rõ ràng, nhưng vì quá nóng giận và tổn thương, tôi đã ngay lập tức đối chất với vợ. Cô ấy giải thích rằng bản thân đang căng thẳng, cần người chia sẻ nên có hẹn hò bạn khác giới đi chơi. Vợ tôi khẳng định người bạn này không phải cậu trai kém 4 tuổi trước đó, đồng thời mọi thứ chỉ dừng ở mức tâm sự, đi ăn uống, chưa vượt quá giới hạn.
Việc phát hiện vợ nói dối khiến tôi vô cùng thất vọng. Tôi đã cố gắng sửa chữa, hàn gắn hôn nhân vì con suốt những năm qua, nhưng mọi thứ cứ như giọt nước tràn ly. Tôi nói chuyện với hai bên nội ngoại, được hai bên gia đình khuyên nhủ, nhưng tôi vẫn khó lòng vượt qua cảm giác bị tổn thương, bị vợ lừa dối.
Những ngày sau đó, tôi rơi vào trạng thái mâu thuẫn kéo dài. Một mặt, tôi muốn tin vào lời vợ nói, rằng “chưa có việc gì đi quá giới hạn”, muốn giữ gia đình trọn vẹn vì con còn quá nhỏ. Mặt khác, tôi không thể gạt bỏ cảm giác tổn thương và sự mất niềm tin đang lớn dần trong lòng.
Có những đêm tôi nằm cạnh vợ nhưng lại cảm thấy khoảng cách giữa hai người xa nhau hơn bao giờ hết. Tôi không hiểu vì sao, từ mối quan hệ gắn bó, chuyện lớn nhỏ đều chia sẻ cùng nhau, vợ lại trở nên như vậy. Hết lần này đến lần khác, cô ấy bây giờ không còn xem tôi là chỗ dựa tinh thần, mà luôn tìm người khác bầu bạn.
Cô ấy đi xem phim cùng ai? Có còn liên lạc với người cũ? Tôi đau đớn, nghi ngờ, nhưng không còn dám hỏi nhiều, cũng không còn muốn nói nhiều, vì sợ mọi câu trả lời chỉ khiến mình thêm thất vọng.
Hiện tại, tôi là người gánh vác phần lớn tài chính vì công việc kinh doanh của vợ không còn như xưa. Vụ việc đi xem phim kia xảy ra được 3 tháng. Vợ chồng tôi ngày càng ít trò chuyện. Những buổi đi chơi cả gia đình hay tụ họp ở nhà nội, nhà ngoại trở nên gượng gạo.
Nhiều khi, tôi tự hỏi lối đi nào là tốt nhất cho tôi? Nếu cứ tiếp tục cuộc hôn nhân như thế này, tôi có thể chịu đựng được đến già hay không? Bề ngoài, mọi thứ có vẻ bình lặng, nhưng bên trong chỉ là sự chịu đựng kéo dài, là những mệt mỏi ngày càng tích tụ…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Hoàng Phi là diễn viên trẻ được đánh giá có khả năng thể hiện đa dạng vai. Anh từng là gương mặt nổi bật ở sân khấu Thế Giới Trẻ. Sau khi rời Thế Giới Trẻ, anh đang cộng tác thường xuyên ở sân khấu Mới với ê kíp của nghệ sĩ Hoài Linh.
Bà mẹ và thanh gươm là vở diễn mà Nhà hát Kịch TP.HCM nỗ lực thực hiện nhằm chào mừng dịp lễ 30-4, những ngày tháng lịch sử của TP, của đất nước.
Đạo diễn Trần Ngọc Giàu cho biết trong việc cố gắng sáng đèn điểm diễn tại số 30 Trần Hưng Đạo, anh em nghệ sĩ Nhà hát Kịch TP.HCM đã tìm cách khắc phục khó khăn để thực hiện vở diễn này.
Lực lượng diễn viên cơ hữu thiếu nên ông Giàu đã đề nghị nhà hát mời Hoàng Phi về đảm nhiệm vai Vĩnh Hường, một nhân vật phản diện trong Bà mẹ và thanh gươm.
Sở dĩ ông Giàu có thể tin tưởng Hoàng Phi đến thế vì ông đã có điều kiện làm việc với Phi nhiều lần. Ông đã từng dựng vở Bật công tắc là yêu, một vở mang phong cách rất lạ so với những vở kịch ở Thế Giới Trẻ.
Trong đó Phi vào vai nhân vật người máy, nhân vật chính của vở với cách diễn cực kỳ quái và có những lật mở khiến người xem hết hồn.
Ngoài Bật công tắc là yêu, Hoàng Phi còn sở hữu nhiều vai diễn hay trên sàn kịch từ bi, lão, hài đến độc anh cân được hết. Lần chạm ngõ vở diễn, vai diễn không thuộc sở trường này cũng xem như cơ hội cho Hoàng Phi khai thác thêm khả năng mới của mình.
Bà mẹ và thanh gươm là kịch bản của nhà thơ Phan Vũ. Trước đó đạo diễn Trần Ngọc Giàu đã dàn dựng cho Đoàn cải lương Tây Đô mang tên Người mẹ và thanh gươm. Từ hồi Tết Bính Ngọ 2026 Nhà hát Kịch TP đã cố gắng sáng đèn vài suất, nay nhà hát dựng Bà mẹ và thanh gươm để tiếp tục đưa vào kịch mục và đi biểu diễn phục vụ khán giả.
Bà mẹ và thanh gươm là câu chuyện trải dài suốt 30 năm từ thời chiến đến thời bình trong một gia đình ở vùng sông nước miền Tây. Ba thì theo cách mạng, trong khi con ở chiến tuyến bên kia. Cha con họ thuộc gia tộc Trần Trung, có bảo vật là thanh kiếm cổ quý giá từ thời ông cha theo Quang Trung Nguyễn Huệ đi đánh giặc.
Nếu ở Tây Đô là bản cải lương thì về Nhà hát Kịch TP.HCM đúng bản kịch nói. Vở không nhiều nhân vật nên đòi hỏi nội lực, khả năng diễn của diễn viên rất lớn.
Là người dựng bản cải lương nay tiếp tục làm bản kịch nói, trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Giàu nhấn mạnh hai thể loại khác nhau thì tất nhiên cách dàn dựng sẽ khác nhau.
Cải lương có bài bản, chú trọng phần ca thì sang kịch sẽ đẩy mạnh đào sâu tâm lý nhân vật để gánh kịch tính, sự trăn trở, nỗi lòng của các nhân vật. Ngoài Hoàng Phi, vở còn có sự tham gia của các diễn viên Việt Hà, Quốc Thịnh, Hoàng Tấn, Huỳnh Thanh Trung...
Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình lại sợ gần chồng chỉ vì... mấy chiếc váy ngủ. Nghe thì buồn cười, nhưng đó lại là sự thật.
Tôi và chồng bằng tuổi, năm nay 26. Cả hai đều làm kinh doanh tự do, tiếp quản công việc từ gia đình nên tài chính khá vững, thậm chí có phần dư dả. Chúng tôi quen nhau qua một lần hợp tác làm ăn, anh làm trong lĩnh vực dược mỹ phẩm, còn tôi vận hành chuỗi spa chăm sóc da.
Có lẽ vì xuất phát điểm tương đồng, công việc liên quan, lại thêm ngoại hình “xứng đôi”, anh cao ráo, điển trai, còn tôi cũng thuộc kiểu ưa nhìn, nên chúng tôi nhanh chóng thân thiết. Từ quen biết đến yêu rồi cưới, tất cả chỉ gói gọn trong hơn một năm.
Ở bên ngoài, chồng tôi luôn là hình mẫu đàn ông lý tưởng: Lịch thiệp, nói chuyện nhẹ nhàng, cư xử chừng mực. Bạn bè, người thân ai cũng bảo tôi may mắn khi lấy được người như anh, tôi cũng tin điều đó…
Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi rất trọn vẹn. Vì chưa có con, hai đứa gần như lúc nào cũng quấn quýt, rảnh là đi du lịch, ăn uống, tận hưởng đúng kiểu cuộc sống mà tôi từng mơ ước.
Nhưng rồi, chồng tôi có một sở thích khá kỳ lạ, thứ khiến tôi vừa thấy mới mẻ, có phần kích thích, nhưng càng về sau lại bắt đầu thấy… bất an.
Anh cực kỳ thích tôi mặc đồ ngủ gợi cảm. Điều này thì tôi nghĩ nhiều người chồng cũng vậy, không có gì quá đặc biệt. Nhưng có một điểm khiến tôi băn khoăn: Không biết những người chồng khác có giống chồng tôi không, đó là anh luôn thích xé rách váy ngủ của vợ mỗi lần gần gũi.
Trong tủ đồ của tôi, thứ nhiều nhất chính là váy ngủ. Không phải kiểu bình thường, mà toàn là những bộ cầu kỳ: Ren, lụa, mỏng, ôm sát, thậm chí khá táo bạo. Phần lớn đều do chính tay chồng tôi chọn và mua về.
Ban đầu, tôi không nghĩ gì nhiều. Mới cưới, cảm xúc còn mới mẻ, chuyện gần gũi cũng là cách để hai vợ chồng thêm gắn kết nên tôi chiều anh. Thậm chí, có lúc tôi còn thấy điều đó mang lại cảm giác lạ, khiến mình mong chờ hơn. Tôi nghĩ đơn giản, đó cũng là một cách để giữ lửa hôn nhân. Mỗi tháng tôi mua vài bộ, coi như một khoản “đầu tư” cho tình cảm.
Lần đầu tiên, tôi vẫn nhớ rất rõ. Đang lúc gần gũi, bất ngờ vang lên tiếng “roẹt” ngay bên tai. Tôi giật mình, cả người cứng lại vì ngượng ngùng. Còn anh thì… bật cười thỏa mãn...
Anh chỉ nói như vậy khiến anh phấn khích hơn, dù bản thân anh cũng không giải thích được vì sao. Khi đó, tôi nghĩ chỉ là một phút thăng hoa khi ngày đầu mới cưới. Nhưng không phải.
Lần thứ 2, rồi lần thứ 3… mọi thứ lặp lại y hệt, cho đến khi nó trở thành một thói quen.
Và tôi dần nhận ra, gần như lần nào cũng vậy, những chiếc váy ngủ của tôi đều bị “kết liễu” sau một đêm, từ loại hàng trăm nghìn cho đến những bộ đắt tiền, không còn cái nào nguyên vẹn.
Chiếc váy nào rồi cũng chung một số phận. Có bộ tôi vừa mua về, còn chưa kịp giặt lần thứ hai đã bị xé tan. Những bộ đắt tiền, cả triệu đồng, tôi còn chưa kịp “mặc cho đáng”, vậy mà chỉ sau một buổi tối đã trở thành một mớ vải không thể cứu.
Thậm chí, chồng tôi còn chủ động đặt mua những mẫu váy ngày càng táo bạo hơn, đắt đỏ hơn… và cũng nhanh chóng bị “kết liễu” không thương tiếc sau mỗi lần gần gũi.
Tôi không khó chịu vì việc anh muốn tạo cảm giác mới mẻ khi vợ chồng ở bên nhau. Điều khiến tôi bắt đầu thấy bất ổn là… chi phí cho sở thích ấy.
Vì làm việc tự do tại nhà, thời gian của chúng tôi khá thoải mái, nên tần suất gần gũi cũng nhiều. Mỗi lần như vậy là một chiếc váy “ra đi”. Có tháng, tôi ngồi cộng lại, chính mình cũng giật mình khi con số lên đến cả chục triệu đồng chỉ để mua váy ngủ.
Tôi từng nói với chồng nên tiết chế lại, vì như vậy quá tốn kém. Anh chỉ cười rất nhẹ: “Không sao, anh đưa tiền cho em mua".
Tôi không thiếu tiền, chi vài ba triệu đồng, thậm chí chục triệu đồng cho váy ngủ là chuyện bình thường, nhưng tôi lo ngại về sở thích của anh.
Tôi bắt đầu thấy áp lực mỗi khi gần chồng. Trước đó là cảm giác mong chờ, còn bây giờ lại là sự đắn đo, nên mặc bộ nào, có nên chọn đồ... rẻ hơn không? Có lần tôi thử đề nghị không mặc gì, nhưng anh lập tức từ chối, nói như vậy không còn cảm giác được khám phá, nên đành chiều chồng.
Không biết có chồng chị em nào như chồng tôi không, đây chỉ là một sở thích cá nhân, hay đàn ông nào cũng thế? Tôi đang rất băn khoăn và áp lực nếu sở thích này của chồng kéo dài mãi...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
The Hollywood Reporter cho biết khán giả ngồi trong rạp có cảm giác phim dường như sắp kết thúc nhưng rồi cứ tiếp diễn mãi. Và đó không phải là tưởng tượng của người xem. Các phim chiếu rạp quy mô lớn đang ngày càng dài hơn.
Nhà nghiên cứu Stephen Follows phân tích thời lượng của 36.000 bộ phim phát hành ngoài rạp từ năm 1980 đến 2025 và nhận thấy: độ dài trung bình của phim điện ảnh tăng từ khoảng 106 phút trong thập niên 1990 và đầu 2000 lên 114 phút trong những năm gần đây. Những phim kinh phí lớn, từ 100 triệu USD trở lên, thậm chí còn dài hơn.
Ông cũng chỉ ra rằng phần quảng cáo và trailer trước phim hiện kéo dài trung bình từ 20 đến 30 phút. Điều đó đồng nghĩa với việc bạn phải ngồi trong rạp lâu hơn bao giờ hết.
Mặt khác, vào thập niên 1980, chỉ 14% phim chiếu rộng rãi có thời lượng vượt quá 2 tiếng. Sang thập niên 2020, con số này tăng lên 32%.
Thể loại đóng góp nhiều nhất cho xu hướng này là phim hành động, hiện có thời lượng trung bình khoảng 128 phút, dài hơn tới 25 phút so với vài thập kỷ trước.
Nếu bạn nghĩ nguyên nhân đến từ các thương hiệu phim như Marvel Cinematic Universe, Mission: Impossible hay Fast & Furious thì có lẽ bạn đúng. Nghiên cứu của Follows cho thấy các phần phim mới trong nhiều loạt phim nổi tiếng gần đây đều có thời lượng dài kỷ lục.
"Vua phòng vé" hiện tại Project Hail Mary dài 156 phút, Dune: Part Two dài 166 phút, còn Oppenheimer lên tới 180 phút.
Dẫu vậy, những phim có kinh phí dưới 10 triệu USD gần như vẫn giữ nguyên thời lượng qua nhiều thập kỷ.
Trailer Dune 3
Nguyên nhân của sự gia tăng này khá đa dạng: từ sự phát triển của công nghệ chiếu kỹ thuật số cho đến việc các hãng phim ngày càng muốn biến tác phẩm của mình thành những "sự kiện điện ảnh", đặc biệt trong thời đại bán vé định dạng cao cấp như IMAX.
Nhưng lý do lớn nhất có lẽ là: dù nhiều khán giả phàn nàn về phim dài, doanh thu phòng vé lại cho thấy họ vẫn sẵn sàng đón nhận, thậm chí yêu thích những bộ phim dài nếu đó là tác phẩm họ thực sự muốn xem.
Bộ ba The Lord of the Rings (Chúa tể những chiếc nhẫn) góp phần thay đổi nhận thức này, chứng minh rằng những tác phẩm hoành tráng với thời lượng "khủng" không hề khiến khán giả quay lưng (riêng phần The Return of the King khi ra rạp đã kéo dài gần 3 tiếng rưỡi).
Đạo diễn Denis Villeneuve của Dune cũng từng lập luận vào năm ngoái rằng khán giả trẻ, đặc biệt, có xu hướng yêu thích những phim dài hơn.
"Oppenheimer dài 3 tiếng, gắn nhãn R, nói về vật lý hạt nhân và chủ yếu là các đoạn hội thoại. Nhưng khán giả lại rất trẻ và con tôi rất yêu thích.
Có một xu hướng rõ ràng: giới trẻ thích xem phim dài, bởi khi đã bỏ tiền, họ muốn nhận lại một trải nghiệm đáng giá. Họ khao khát những nội dung có ý nghĩa" - Denis Villeneuve chia sẻ.
Dẫu vậy, nhiều bom tấn giải trí kinh điển vẫn kể được những câu chuyện mang tầm vóc hoành tráng mà chỉ gói gọn trong khoảng 2 tiếng: Back to the Future dài chưa đến 2 giờ; Jaws và The Empire Strikes Back chỉ khoảng 2 giờ 4 phút; Jurassic Park và Spider-Man 2 cũng chỉ dài 2 giờ 7 phút.
Đôi khi, việc khiến khán giả rời rạp với cảm giác "vẫn còn muốn xem thêm" lại chính là một giá trị rất đáng để cân nhắc.