Ngay sau khi bài viết Dự báo dân số Việt Nam năm 2200 còn 46 triệu người, ‘siêu già’ từ năm 2040 đăng trên Báo Thanh Niên (ngày 9.4.2026) – chủ đề này đã nhanh chóng thu hút sự quan tâm của độc giả với hàng trăm lượt tương tác trên fanpage của báo cùng nhiều bình luận dưới bài viết và trên mạng xã hội. Đáng chú ý, câu chuyện dự báo dân số giảm mạnh vẫn tiếp tục là chủ đề chưa hạ nhiệt được đông đảo bạn đọc bàn luận.
Bên cạnh mối quan tâm về dự báo dân số Việt Nam và xu hướng già hóa dân số tại nhiều quốc gia phát triển trong tương lai, không ít bạn đọc đã thẳng thắn chia sẻ về bài toán sinh con, nuôi con giữa bối cảnh chi phí ngày càng cao.
Đáng chú ý, bạn đọc “CK Nguyen” đưa ra một phép tính khá chi tiết về chi phí nuôi dạy con tại đô thị lớn như TP.HCM. Theo bạn đọc này, ngay cả trong kịch bản chi tiêu tiết kiệm, để nuôi 1 con từ nhỏ đến hết đại học, gia đình cũng phải chuẩn bị khoảng 1,2 – 1,8 tỉ đồng; nếu nuôi 2 con, số tiền có thể lên tới 2,4 – 3,6 tỉ đồng.
Trong đó, giai đoạn 6 – 18 tuổi được xem là tốn kém nhất, với tổng chi phí ước tính khoảng 600 triệu – 1,2 tỉ đồng, chưa kể những khoản khác như học thêm, học ngoại ngữ, kỹ năng, thiết bị học tập hay chăm sóc sức khỏe. Riêng 4 năm đại học, học phí và sinh hoạt cũng có thể tiêu tốn thêm khoảng 200 – 500 triệu đồng.
Từ phép tính này, bạn đọc CK Nguyen cho rằng đây mới chỉ là mức chi tối thiểu, qua đó bày tỏ nỗi lo trước áp lực tài chính kéo dài trong hành trình sinh con, nuôi dạy con.
Bạn đọc “Minh Nguyen” chia sẻ rất yêu trẻ nhưng chần chừ trước quyết định sinh con. Theo bạn đọc này, nuôi con không chỉ là lo ăn học, mà còn cần thời gian, công sức để đồng hành, dạy dỗ con nên người. Đồng thời, bạn đọc cho rằng việc sinh con không thể trông chờ vào suy nghĩ “trời sinh voi, trời sinh cỏ”.
“Có những điều không thể giải quyết chỉ bằng tiền. Phải lo được cho con thì tôi mới dám sinh, không chỉ đủ điều kiện kinh tế, mà còn phải có thời gian để chăm sóc, đồng hành và dạy dỗ con”, bạn đọc bày tỏ.
Trong khi đó, bạn đọc “Hung Cuong” nhắc đến thực tế thu nhập còn thấp là rào cản lớn khiến nhiều người không dám sinh con. Theo bạn đọc này, với mức thu nhập khoảng 6 triệu đồng/tháng, việc trang trải cuộc sống cá nhân đã không dễ, nên chuyện lập gia đình, sinh con và bảo đảm điều kiện nuôi dạy con càng trở thành bài toán khó. “Ngay cả nuôi bản thân còn chật vật nên chuyện sinh con càng khó tính toán”, bạn đọc bày tỏ.
Chị Ái Trinh (30 tuổi, ở phường Thủ Đức, TP.HCM) hiện đã có 2 con nhỏ, cho biết từng nghĩ đến chuyện sinh thêm con thứ ba. Thế nhưng, mong muốn ấy phải gác lại trước áp lực áp lực kinh tế và thời gian.
Theo chị Trinh, nỗi lo lớn nhất không chỉ là chuyện sinh thêm một đứa trẻ, mà là làm sao bảo đảm điều kiện nuôi dạy con chu đáo trong bối cảnh chi phí sống ở đô thị ngày càng đắt đỏ.
“Vợ chồng tôi đều đi làm, thu nhập không thấp nhưng chi phí nuôi 2 con đã rất lớn, từ học hành, ăn uống đến các khoản phát sinh. Nếu sinh thêm, tôi không chắc có đủ thời gian chăm sóc con hay không, chưa kể áp lực công việc và nguy cơ ảnh hưởng thu nhập”, chị Trinh nói.
Còn bạn đọc Trung Nguyên chia sẻ: khi bàn về chuyện sinh con, điều nên đặt lên trước là làm sao để một đứa trẻ được sinh ra trong hạnh phúc, chứ không phải sinh con như một chỗ dựa để cha mẹ thấy yên lòng hơn về sau. Theo bạn đọc này, đó là hai cách nghĩ hoàn toàn khác nhau…
Giáo sư, tiến sĩ Nguyễn Thiện Nhân, nguyên Bí thư Thành ủy TP.HCM cho rằng chuyện sinh con ngày nay không còn chỉ là việc riêng của mỗi gia đình, mà gắn trực tiếp với quy mô lao động, quy mô dân số và sự phát triển bền vững của đất nước. Theo ông, người lao động có “vai trò kép”: vừa trực tiếp tạo ra của cải cho xã hội, vừa tạo ra thế hệ lao động tiếp theo cho đất nước.
Ông nhấn mạnh, một trong những điểm nghẽn lớn nhất hiện nay là thu nhập không theo kịp chi phí nuôi con. Theo phân tích của ông, tại nhiều nước vẫn còn khoảng 35 – 45% người lao động có mức lương dưới ngưỡng đủ sống tối thiểu – tức mức lương thấp nhất để một gia đình có 2 người đi làm có thể nuôi 2 vợ chồng và 2 con, cho con đi học đến 18 tuổi và học được một nghề. Với mức thu nhập đó, họ không đủ điều kiện tài chính để sinh và nuôi 2 con đến tuổi trưởng thành.
Theo ông Nhân, cái gốc của câu chuyện ngại sinh con nằm ở chỗ đã sinh thì phải nuôi được, dạy cho tử tế. Người trẻ sẽ không sinh hoặc chỉ sinh 1 con nếu chưa có đủ những điều kiện cần thiết như thu nhập đủ sống và chỗ ở phù hợp.
Ông nêu rõ: “Họ làm như vậy là đúng quy luật của cuộc sống hiện nay: không nuôi con được tử tế thì đừng sinh con, khác với quan niệm hơn 100 năm trước: trời sinh voi, trời sinh cỏ. Nhưng khi mà một đất nước trên dưới 40% số gia đình hoặc phụ nữ không sinh con hoặc chỉ sinh 1 con, còn hầu hết các gia đình còn lại chỉ sinh 2 con, thì mức sinh bình quân của cả nước không bao giờ đạt mức thay thế 2,1 con. Tỷ lệ tái tạo lao động của đất nước luôn nhỏ hơn 100%”.
Ông cũng phân biệt rõ giữa lương tối thiểu và lương đủ sống tối thiểu. Nếu lương tối thiểu chỉ giúp người lao động tự nuôi bản thân, còn muốn yên tâm sinh con, nuôi con và duy trì một gia đình ổn định, phải có mức lương đủ sống cho cả gia đình.
Bên cạnh đó, từ việc khảo sát hàng loạt công bố, ông Nhân cho rằng mức sinh thấp kéo dài không chỉ do gánh nặng chi phí sống, thiếu dịch vụ chăm trẻ, thời gian làm việc quá dài hay điều kiện lao động chưa thuận lợi cho phụ nữ, mà còn bắt nguồn từ sự suy giảm cả động lực cá nhân lẫn động lực xã hội đối với hôn nhân và sinh con.
Ông chỉ ra xu hướng “3 không” trong một bộ phận thanh niên: không kết hôn, không sinh con, không thấy có trách nhiệm phải kết hôn và sinh con. Từ đó, ông Nhân cho rằng các chính sách khuyến sinh sẽ khó hiệu quả nếu không xử lý đúng các điểm nghẽn cốt lõi.
Theo ông, nhiều Chính phủ đã chi hàng tỉ, chục tỉ USD mỗi năm để khuyến khích kết hôn và sinh con, nhưng mức sinh vẫn tiếp tục giảm. Nguyên nhân là các chương trình hỗ trợ này có tác dụng rất hạn chế, do mức hỗ trợ quá nhỏ so với nhu cầu tài chính để nuôi dạy 2 con đến tuổi trưởng thành.
Ông lý giải, nhiều Chính phủ đã chi rất nhiều chi phí để khuyến khích kết hôn, sinh con nhưng hiệu quả vẫn hạn chế do mức hỗ trợ còn quá nhỏ so với gánh nặng thực tế, trong khi các vấn đề nền tảng chưa được giải quyết. Đó là thu nhập của một bộ phận người dân không đủ nuôi 2 con ăn học đàng hoàng tới 18 tuổi; thiếu trường mầm non công lập với chi phí vừa phải; chi phí nhà quá cao; bất bình đẳng giới tồn tại dai dẳng trong việc nhà và trả lương.
Bên cạnh đó là điều kiện làm việc khắc nghiệt với phụ nữ, khiến cơ hội thăng tiến bị ảnh hưởng tiêu cực khi họ có con; chi phí điều trị vô sinh cao, vượt quá khả năng chi trả của nhiều cặp vợ chồng; môi trường xã hội chưa thân thiện với trẻ em và phụ nữ làm mẹ.
Ngoài ra, nhiều nơi cũng chưa có nội dung giáo dục về trách nhiệm công dân đối với tương lai, sự phát triển của đất nước, cũng như giáo dục về hạnh phúc gia đình và cách xây dựng gia đình hạnh phúc.
Chuyến thăm Việt Nam 4 ngày của Tổng thống Lee Jae Myung diễn ra đúng 2 tuần sau khi Tổng Bí thư Tô Lâm được Quốc hội khóa XVI bầu làm Chủ tịch nước.
Ông Lee trở thành nguyên thủ nước ngoài đầu tiên đến thăm, thể hiện rõ sức nặng của mối quan hệ song phương và sự am hiểu sâu sắc của Seoul đối với Hà Nội.
Đây cũng là chuyến công du được giới quan sát đánh giá là bước khởi đầu toàn diện cho chiến lược ngoại giao của Hàn Quốc với nhóm các nước phương Nam toàn cầu (Global South).
Khi Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm thăm Hàn Quốc vào tháng 8-2025, Seoul đã dành nghi thức trọng thể ở mức cao nhất dành cho nguyên thủ quốc gia để đón tiếp một nhà lãnh đạo Đảng.
Một nhà ngoại giao Hàn Quốc tại Việt Nam khi ấy nhận định đó là minh chứng rõ nét cho thấy Seoul thực sự hiểu Hà Nội và hệ thống chính trị Việt Nam.
Chuyến thăm của Tổng thống Lee Jae Myung lần này tiếp nối tinh thần đó và đặt nền móng cho một mối quan hệ song phương bước sang trang mới, sâu sắc và toàn diện hơn.
Kể từ khi nhậm chức, Tổng thống Lee Jae Myung đã thực hiện hơn 10 chuyến công du nước ngoài, trong đó có 2 chuyến đến Mỹ và Nhật Bản.
Các điểm đến còn lại phần lớn là các quốc gia thuộc nhóm Global South - thuật ngữ chỉ các nước mới nổi và đang phát triển ở châu Á, châu Phi và châu Mỹ Latinh.
Tuy nhiên, những chuyến đi đó thường gắn với các hội nghị đa phương mà Seoul tham dự, hoặc nằm trên đường đến địa điểm tổ chức sự kiện.
Chuyến thăm Ấn Độ và Việt Nam lần này lại khác hẳn. Ông Wi Sung Lac - Chánh Văn phòng An ninh Phủ Tổng thống, người tháp tùng chuyến công du - khẳng định đây là chuyến thăm "báo hiệu sự khởi đầu toàn diện của ngoại giao Hàn Quốc với các nước Global South". Và Việt Nam - nơi đón nhận dòng vốn đầu tư vào hàng nhiều nhất của Hàn Quốc - được xem là mắt xích quan trọng trong chiến lược đó.
Từng bị coi chỉ là "người nhận viện trợ", các quốc gia Global South ngày nay đã trở thành nhóm có tiếng nói ngày càng quan trọng trong việc định hướng các chương trình nghị sự toàn cầu. Sự thay đổi này được thúc đẩy bởi dân số trẻ, nguồn lực dồi dào và sức mạnh tập thể trong các tổ chức quốc tế.
"Các thị trường ở Global South không chỉ mang lại tiềm năng tăng trưởng mạnh mẽ, mà còn là cơ sở sản xuất quan trọng để xuất khẩu sang châu Âu", một đại diện doanh nghiệp lớn của Hàn Quốc nói với tờ JoongAng Ilbo.
Trong bối cảnh cạnh tranh nước lớn ngày càng gay gắt, Hàn Quốc nhận thấy cơ hội với tư cách là một quốc gia tầm trung.
Theo GS Kang Jun Young (Đại học Ngoại ngữ Hàn Quốc), Seoul có thể không nắm giữ sức mạnh áp đảo nhưng cung cấp được kinh nghiệm đã được chứng minh và năng lực thể chế mà nhiều nước đang tìm kiếm.
Vì vậy, Hàn Quốc trở thành đối tác tự nhiên của nhiều quốc gia trong hành trình phát triển. GS Kang gợi ý cách tiếp cận cần được tinh chỉnh theo từng khu vực: Ấn Độ là đối tác chiến lược; các nước châu Á như Việt Nam là đối tác chia sẻ kinh nghiệm phát triển; châu Phi vừa là thị trường tương lai vừa là đối tác tăng trưởng xanh; còn Mỹ Latin là trung tâm hợp tác kỹ thuật số và chuỗi cung ứng.
Theo ông Kang, tăng cường quan hệ với nhóm Global South không đơn thuần là lựa chọn ngoại giao - đó còn là chiến lược sinh tồn của nền kinh tế Hàn Quốc.
Bộ trưởng Ngoại giao Hàn Quốc Cho Hyun, trong cuộc phỏng vấn dành riêng cho Tuổi Trẻ, khẳng định: "Giờ là thời điểm thích hợp nhất để hai nước chung tay mở ra kỷ nguyên vàng của sự thịnh vượng chung".
Vượt ra ngoài khuôn khổ đầu tư sản xuất đơn thuần, ông cho biết Hàn Quốc sẽ chia sẻ công nghệ trong toàn bộ các ngành công nghiệp tương lai như trí tuệ nhân tạo, bán dẫn, năng lượng sạch, đồng thời đào tạo nguồn nhân lực bản địa - tạo bàn đạp cho bước nhảy vọt của Việt Nam trong công cuộc hiện đại hóa đất nước.
TS Kwak Sung Il, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu các nền kinh tế mới nổi thuộc Viện Chính sách kinh tế đối ngoại Hàn Quốc, nhận định phát ngôn của Bộ trưởng Cho Hyun thể hiện cam kết nâng tầm Việt Nam thành đối tác công nghệ chủ chốt trong chuỗi cung ứng toàn cầu của Seoul.
"Điều này đánh dấu sự chính thức hóa mối quan hệ Hàn Quốc - Việt Nam vượt ra khỏi động lực đầu tư đổi lấy lao động truyền thống, trở thành một "liên minh công nghệ và cùng thịnh vượng"", ông Kwak nhận định.
Để hiện thực hóa điều đó, theo TS Kwak, yêu cầu cốt lõi là nội địa hóa khoa học và công nghệ tiên tiến thông qua hợp tác đào tạo và trao đổi nhân tài.
Ông gợi ý một mô hình khả thi: hai nước cùng đào tạo nguồn nhân lực chuyên biệt mà các ngành công nghiệp Hàn Quốc cần tại Việt Nam, sau đó các cá nhân này được tuyển dụng bởi các công ty Hàn Quốc.
Qua đó công nghệ được chuyển giao một cách tự nhiên, đồng thời giải quyết tình trạng thiếu hụt lao động mà doanh nghiệp Hàn Quốc đang đối mặt - một chiến lược thực sự đôi bên cùng có lợi.
Tuy nhiên, theo TS Kwak, ngay cả khi Hàn Quốc chuyển giao công nghệ tiên tiến ngay lập tức, công nghệ đó khó tránh khỏi bị mai một nếu thiếu một hệ sinh thái địa phương hoạt động hiệu quả.
Vì vậy Việt Nam cần tăng cường bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ đạt chuẩn quốc tế, phát triển nhiều hơn các doanh nghiệp có năng lực hấp thụ và ý chí nội địa hóa công nghệ. Hệ thống giáo dục cũng cần được mở rộng đáng kể: cho phép các trường đại học kỹ thuật Hàn Quốc hoạt động và đào tạo nhân tài chuyên ngành tại Việt Nam; các trường đại học Việt Nam chủ động cập nhật chương trình theo nhu cầu thực tế của công nghiệp Hàn Quốc và thành lập các "phòng hợp đồng" để bảo đảm nguồn cung nhân lực công nghệ cao ổn định cho các doanh nghiệp nước ngoài.
Ngày 23.4, Hội Nông dân tỉnh Đồng Nai phối hợp xã Phú Trung thực hiện chương trình kết nối giữa chính quyền, doanh nghiệp và các hợp tác xã, người dân có diện tích trồng sầu riêng lớn trên địa bàn, nhằm tìm đầu ra bền vững, xuất khẩu cho loại trái cây được mệnh danh là "vua của các loại trái cây".
Xã Phú Trung hiện có tổng diện tích sầu riêng đạt hơn 1.336 ha, trở thành một trong những xã có diện tích trồng sầu riêng lớn nhất tại tỉnh Đồng Nai. Để phát triển bền vững, địa phương đã hình thành được 5 hợp tác xã, 2 tổ hợp tác và 1 trang trại với hơn 160 xã viên; xây dựng được 5 mã số vùng trồng trên diện tích 258 ha.
Sầu riêng được mệnh danh là "vua của các loại trái cây" không chỉ bởi hương vị đặc trưng, hàm lượng dinh dưỡng cao mà còn có giá trị kinh tế cao trên cùng diện tích so với các loại cây trồng khác.
Dù vậy, việc chăm sóc sầu riêng vẫn đối mặt với không ít thách thức như yêu cầu cao về kỹ thuật chăm sóc; sản xuất hầu hết vẫn ở quy mô nhỏ lẻ, chưa tạo được sự liên kết, tạo thành chuỗi giá trị lớn; việc tiếp cận công nghệ cao, chuyển đổi số trong canh tác, chăm sóc sầu riêng vẫn còn hạn chế. Đặc biệt là đầu ra của trái sầu riêng trong trong những năm qua luôn là bài toán nan giải.
Tại cuộc gặp gỡ, doanh nghiệp, chính quyền và các xã viên hợp tác xã đã cùng nêu lên những thực trạng, vướng mắc trong quá trình sản xuất, chăm sóc đến thu mua, phân loại sầu riêng; quy trình kỹ thuật, tiêu chuẩn VietGAP, chi phí mã số vùng trồng; hạ tầng điện, nguồn nước phục vụ tưới tiêu... Đồng thời đề xuất các giải pháp cụ thể nhằm hướng đến một chuỗi liên kết bền vững, từng bước nâng cao chất lượng sản phẩm, thương hiệu sầu riêng tại xã Phú Trung cũng như toàn tỉnh Đồng Nai.
Ông Lê Văn Chung, Chủ tịch UBND xã Phú Trung cho biết thời gian qua, các hợp tác xã, nông hộ trồng sầu riêng đều rất quan tâm đến việc xây dựng mã số vùng trồng, đầu ra của sầu riêng và mong muốn được kết nối với các doanh nghiệp thu mua nông sản xuất khẩu có uy tín, thương hiệu, nhằm xây dựng chuỗi liên kết bền vững và đầu ra cho trái sầu riêng.
"Theo quy hoạch của tỉnh, xã Phú Trung nằm trong quy hoạch vùng phát triển nông nghiệp công nghệ cao. Hiện tại, địa phương đã xây dựng được một vùng trồng sầu riêng khá rộng lớn, với sản lượng và chất lượng tốt. Địa phương cũng sẽ tiếp tục kêu gọi các doanh nghiệp có uy tín về hỗ trợ người nông dân phát triển cây sầu riêng bền vững", ông Chung chia sẻ.
Là một trong những doanh nghiệp tham gia kết nối, bà Nguyễn Thị Hồng Thu, Giám đốc Công ty TNHH xuất nhập khẩu trái cây Chánh Thu, cho biết rất mừng khi chính quyền địa phương, hội nông dân quan tâm đến chuỗi liên kết giữa sản xuất - tiêu thụ và sự gắn liền giữa doanh nghiệp - nông dân.
Theo bà Thu, để sự liên kết được bền vững, người nông dân cần xây dựng mã số vùng trồng, doanh nghiệp cần có mã số nhà đóng gói đủ điều kiện xuất khẩu. Việc gắn kết sẽ góp phần mở rộng thêm được nhiều vùng trồng mới, hướng đến mỗi người nông dân, xã viên đều nằm trong chuỗi liên kết, có mã số vùng trồng đồng bộ, tạo thuận lợi trong xuất khẩu.
"Thời gian gần đây cũng có nhiều rủi ro đáng tiếc xảy ra gây đứt gãy liên kết. Sau cuộc gặp gỡ này, chúng tôi cũng tự tin hơn, người nông dân cũng sẽ có trách nhiệm hơn trong quá trình canh tác; quan hệ thu mua 2 bên sẽ trên tinh thần hài hòa trách nhiệm và quyền lợi. Từ đó doanh nghiệp cũng mạnh dạn thu mua, bao tiêu sản phẩm, với sự đồng thuận của người nông dân", bà Thu cho biết thêm.
Anh Chu Văn Việt, Hợp tác xã sầu riêng Tân Tín (xã Phú Trung), chia sẻ: "Đây là tín hiệu đáng mừng để bà con yên tâm sản xuất vì vấn đề đầu ra ổn định lâu dài cũng như xuất khẩu luôn là mục tiêu bà con mong muốn và hướng đến. Ở tầm quốc gia, tôi cũng mong các cấp lãnh đạo chính quyền và doanh nghiệp kết hợp với các hợp tác xã đảm bảo một chuỗi liên kết bền vững để đưa được giá trị sầu riêng Việt Nam đi lên".
Ông Nguyễn Văn Giang, Phó chủ tịch Hội Nông dân tỉnh Đồng Nai, cho biết thời gian tới hội sẽ tiếp tục làm cầu nối, tăng cường kết nối doanh nghiệp thu mua với các hợp tác xã, tổ hợp tác; tạo gắn kết chặt chẽ ngay từ khâu sản xuất, để doanh nghiệp định hướng và người dân canh tác, sản xuất theo tiêu chuẩn xuất khẩu.
Chiều 8.4, liên quan vụ xe tải lao xuống vực ở Lâm Đồng, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh này đã hoàn tất khám nghiệm hiện trường và tiếp tục khám nghiệm phương tiện gặp nạn tại núi Tà Zôn (xã Hàm Thuận, tỉnh Lâm Đồng; trước đây thuộc huyện Hàm Thuận Bắc, tỉnh Bình Thuận).
Ghi nhận tại hiện trường, vệt bánh xe kéo dài hơn 200 m từ điểm cuối tuyến đường đến vị trí xe rơi xuống vực. Nhiều lớp đất đá, cây cối trên đoạn đường dốc quanh núi bị bong tróc, các thiết bị viễn thông nằm ngổn ngang.
Khu vực xảy ra tai nạn có địa hình dốc lớn, nhiều khúc cua gấp. Nhà văn phòng của một công ty khai thác khoáng sản tại chân núi bị xe tải tông sập một phần. Phần đầu xe biến dạng nặng, hai bánh trước sụp xuống và rời khỏi trục.
Theo thông tin ban đầu, vụ xe tải lao xuống vực ở Lâm Đồng xảy ra khoảng 8 giờ 40 cùng ngày tại khu vực triền núi Tà Zôn, thuộc thôn 2, xã Hàm Thuận. Xe tải biển số 29H - 252.xx do tài xế N.T.T (27 tuổi, ở Nghệ An) điều khiển, chở vật tư thi công công trình của một đơn vị viễn thông.
Khi xe đến điểm trung chuyển ở lưng chừng núi, nhóm công nhân tiến hành dỡ hàng để đưa lên cao bằng hệ thống tời. Bất ngờ, phương tiện này lao xuống vực núi, sau đó tiếp tục lao xuống chân núi, tông vào văn phòng công ty khai thác khoáng sản rồi dừng lại.
Hậu quả, 2 người tử vong trên thùng xe tại chỗ. Hai người khác bị thương được đưa đi cấp cứu nhưng 1 người đã tử vong. Người còn lại là tài xế N.T.T đang được cấp cứu tại Bệnh viện đa khoa Bình Thuận.
Theo ghi nhận, núi Tà Zôn cao khoảng 386 m, nằm tại xã Hàm Thuận, khu vực xung quanh có nhiều mỏ đá đang khai thác. Trên đỉnh núi đặt tháp anten phát sóng viba của đơn vị viễn thông, từ chân núi có đường mòn dẫn lên triền núi.
Hiện nguyên nhân vụ việc đang được cơ quan chức năng tỉnh Lâm Đồng tiếp tục điều tra, làm rõ.
Như Thanh Niên đã thông tin, vụ xe tải lao xuống vực ở Lâm Đồng xảy ra sáng 8.4 khiến 3 người tử vong và 1 người bị thương. Trong số nạn nhân tử vong có 2 người ở xã Hàm Thuận và 1 người ở thành phố Cần Thơ.