Trường THPT Hàm Yên ở Tuyên Quang đang được nhiều người nhắc đến vì một quy định lạ. Mỗi tối, sau giờ tự học ở nhà, học sinh quay video trình bày lại kiến thức vừa nắm được rồi đăng lên phần bình luận trên fanpage công khai của trường để nộp bài.
Hàng trăm video xuất hiện dưới mỗi bài đăng hằng ngày, khuôn mặt và giọng nói của học sinh hiện diện trên không gian mạng không giới hạn người xem, không giới hạn thời gian lưu trữ. Dư luận chia làm hai luồng ý kiến. Phụ huynh khen hay. Một số chuyên gia giáo dục khen sáng tạo. Nhưng theo góc độ pháp luật về bảo vệ dữ liệu cá nhân và quyền trẻ em, câu chuyện không đơn giản là cách làm này hay hay dở về mặt sư phạm. Điều cần xem xét là nhà trường có quyền pháp lý để làm điều này hay không.
Hiệu trưởng nhà trường khẳng định với báo chí rằng hoạt động này có sự đồng thuận gần như tuyệt đối từ giáo viên, phụ huynh và học sinh ngay từ đầu năm. Phòng Đảng ủy họp trước, sau đó tổ chức hội nghị có đầy đủ các bên, lấy ý kiến, phân tích, rồi mới triển khai. Chỉ có 2 người không đồng ý trong cả trường. Đây là cách đại diện nhà trường lý giải tính hợp lệ của quy định.
Nhưng lý giải đó đang nhầm lẫn giữa sự đồng thuận xã hội và sự cho phép của pháp luật. Đây là 2 phạm trù hoàn toàn khác nhau. Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân 2025 có hiệu lực thi hành từ ngày 1.1.2026, tức là đang có hiệu lực pháp lý đầy đủ tại thời điểm Trường THPT Hàm Yên triển khai hoạt động này vào tháng 4.2026.
Luật xác lập rõ các quyền dữ liệu cơ bản của công dân, trong đó có quyền đồng ý, quyền truy cập, và quyền yêu cầu xóa dữ liệu. Quan trọng hơn, việc im lặng không được coi là đồng ý xử lý dữ liệu cá nhân theo quy định của luật này.
Hình ảnh khuôn mặt và giọng nói trong video là dữ liệu cá nhân. Khi học sinh đăng video lên fanpage công khai của trường theo yêu cầu, nhà trường đang là bên kiểm soát và xử lý dữ liệu cá nhân của người dưới 18 tuổi. Theo luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân 2025, việc xử lý dữ liệu cá nhân của trẻ em nhằm công bố, tiết lộ thông tin về đời sống riêng tư và bí mật cá nhân của trẻ em từ đủ 7 tuổi trở lên phải có sự đồng ý của trẻ em và người đại diện theo pháp luật.
Sự đồng ý đó phải là sự đồng ý thực chất, cụ thể và có thể rút lại bất cứ lúc nào. Một cuộc họp đầu năm học trong đó đa số giơ tay tán thành không đáp ứng tiêu chuẩn đó. Vấn đề không chỉ dừng lại ở quy trình lấy đồng ý mà còn phải hỏi nhà trường dựa vào thẩm quyền nào để đặt ra yêu cầu bắt buộc trong thời gian học sinh ở nhà.
Điều 19 Thông tư 32/2020/TT-BGDĐT quy định rằng các hoạt động giáo dục thực hiện theo kế hoạch giáo dục của nhà trường, được tổ chức trong và ngoài giờ lên lớp, trong và ngoài khuôn viên nhà trường, nhằm thực hiện chương trình các môn học và hoạt động giáo dục trong chương trình giáo dục phổ thông do Bộ trưởng Bộ GD-ĐT ban hành. Yêu cầu quay video nộp lên mạng xã hội công khai không nằm trong bất kỳ chương trình giáo dục nào do Bộ GD-ĐT ban hành.
Do đó việc này là sáng kiến đơn phương của một hiệu trưởng và kéo theo hệ quả pháp lý mà người đưa ra dường như chưa nhận thức đầy đủ.
Từ thực tế này cần phân biệt rõ 2 việc. Thứ nhất là phương pháp sư phạm, thuộc về không gian tự chủ chuyên môn của giáo viên và nhà trường, vốn được pháp luật tôn trọng. Thứ hai là hình thức thực hiện phương pháp đó, khi nó đụng chạm đến quyền của người dưới 18 tuổi trên không gian mạng thì phải tuân thủ pháp luật.
Việc yêu cầu học sinh trình bày lại kiến thức sau giờ tự học là ý tưởng sư phạm hoàn toàn có thể ủng hộ. Nhưng nền tảng thực hiện ý tưởng đó là fanpage công khai thay vì nhóm riêng tư nội bộ thì đây không còn là vấn đề sư phạm nữa mà là vấn đề pháp lý.
Có thể hiểu vì sao nhà trường chọn fanpage công khai. Như hiệu trưởng giải thích, dung lượng video trên Zalo nhóm lớp bị giới hạn nên phải chuyển sang Facebook. Đây là lý do kỹ thuật, không phải lý do pháp lý. Lý do kỹ thuật không thể hợp thức hóa việc xử lý dữ liệu cá nhân trái quy định. Giải pháp đúng trong trường hợp này là tìm nền tảng phù hợp khác có khả năng kiểm soát quyền truy cập, chứ không phải dùng không gian công khai vì tiện lợi hơn.
Điều đáng lo ngại hơn là không có bất kỳ cơ quan nào lên tiếng về tính hợp lệ pháp lý của hoạt động này trước khi báo chí đưa tin. Khi vụ việc thành tin tức, phản ứng của các bên liên quan chủ yếu xoay quanh hiệu quả sư phạm, không ai đặt câu hỏi về vấn đề bảo vệ dữ liệu cá nhân. Đây là khoảng trống thể chế rõ ràng.
Bộ GD-ĐT đến nay chưa có bất kỳ hướng dẫn chuyên biệt nào về việc nhà trường được và không được làm khi thu thập, xử lý và công bố dữ liệu cá nhân của học sinh trên các nền tảng mạng xã hội, trong khi luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân đã có hiệu lực hơn 4 tháng.
Vụ việc ở trường THPT Hàm Yên không phải là trường hợp cá biệt. Đây chỉ là trường hợp đủ lớn để dư luận quan tâm. Khắp nơi, nhà trường đang sử dụng Facebook, Zalo, YouTube để triển khai các hoạt động giáo dục mà không có khung pháp lý rõ ràng làm nền tảng. Sự đồng thuận của cộng đồng trong một buổi họp đầu năm không thể thay thế cho nghĩa vụ tuân thủ pháp luật. Và sự im lặng của cơ quan quản lý không có nghĩa là hành vi đó được phép.
Điều cần thiết lúc này không phải là phán xét hiệu trưởng Trường THPT Hàm Yên, người đang hành động bằng thiện chí thực sự với học sinh. Điều cần thiết là Bộ GD-ĐT ban hành hướng dẫn cụ thể về việc nhà trường được phép sử dụng nền tảng mạng xã hội ở mức độ nào trong hoạt động giáo dục, với điều kiện gì và với những biện pháp bảo vệ dữ liệu nào cho học sinh. Bởi vì câu chuyện yêu cầu học sinh quay video tự học mỗi ngày ở Tuyên Quang hôm nay sẽ còn xảy ra ở nhiều nơi khác, với nhiều hình thức khác nhau, và “đa số đồng ý” sẽ không bao giờ là câu trả lời pháp lý đúng.
Kết quả này thêm phần khẳng định năng lực của SV Việt Nam trên bản đồ học thuật và Quản trị Doanh nghiệp quốc tế.
Cuộc thi ERPsim APAC Cup 2026 tiếp tục khẳng định quy mô và chất lượng khi quy tụ nhiều đội thi đến từ nhiều trường đại học top đầu trong khu vực châu Á - Thái Bình Dương, đặc biệt là các đại học có thế mạnh trong đào tạo ERPsim đến từ Trung Quốc, Hàn Quốc, Indonesia, Philippines...
Các đại học top đầu của Việt Nam như: ĐH Bách khoa Hà Nội, ĐH Duy Tân, Trường ĐH Bách khoa (ĐH Quốc gia TP.HCM), ĐH Kinh tế TP.HCM, ĐH Kinh tế - Luật (ĐH Quốc gia TP.HCM), ĐH Nha Trang, ĐH FPT... cùng tham cuộc thi đã tạo nên một sân chơi mang tính cạnh tranh cao.
Được tổ chức bởi ERPsim Lab, ĐH HEC Montreal và SAP UA APAC, ERPsim APAC Cup chính là môi trường lý tưởng, tạo cơ hội cho các sinh viên tài năng thử thách khả năng Quản trị Doanh nghiệp trên nền tảng ERP, công cụ ngày càng được ứng dụng rộng rãi trong tối ưu hóa quản lý và vận hành doanh nghiệp.
"ERPsim APAC Cup 2026 thách thức hơn rất nhiều khi áp lực về tính bền vững liên tục gia tăng, đặc biệt với mức thuế carbon được nâng dần qua từng 'round'. Điều đó buộc các đội không chỉ tập trung vào lợi nhuận mà còn phải chủ động xây dựng chiến lược sản xuất 'xanh' và dài hạn. Những sự cố gián đoạn xuất hiện ngẫu nhiên liên tiếp hay việc phải cân đối nhiều yếu tố cùng lúc như: quản trị tồn kho đa cấp, tối ưu chuỗi cung ứng và kiểm soát dòng tiền buộc các đội thi phải đưa ra chiến lược toàn diện, đồng thời cần có quyết định chính xác trong từng lựa chọn về nhà cung cấp, nhà sản xuất và logistics đi kèm", SV Cao Thị Yến Vi cho biết.
Tại ERPsim APAC Cup 2026, các đội thi cùng tham gia vào kịch bản mô phỏng doanh nghiệp với 3 round ở vòng Loại và 4 round ở vòng Chung kết, bắt đầu với lượng tồn kho, nhu cầu và đơn hàng đã được thiết lập sẵn. Trong suốt quá trình thi, các đội được chủ động điều chỉnh nhà cung cấp, chiến lược bán hàng, đầu tư sản xuất và quản trị tài chính, nhưng phải đảm bảo kết thúc với mức nợ ngân hàng thấp hơn ban đầu.
"Chúng em liên tục theo dõi các báo cáo thị trường và bán hàng để nắm bắt xu hướng, hành vi khách hàng và biến động cạnh tranh, từ đó linh hoạt điều chỉnh kế hoạch sản xuất nhằm đảm bảo 'sự sẵn có của hàng hóa'. Song song đó, chiến lược giá và 'marketing' được điều chỉnh theo từng thời điểm, khi cần có thể tăng giá để đạt tối đa lợi nhuận hoặc giảm giá để mở rộng thị phần", SV Ngô Thị Vân Anh chia sẻ về chiến lược thích ứng linh hoạt của sinh viên DTU trong quá trình thi.
Trong bối cảnh số lượng đội mạnh từ nhiều quốc gia ngày càng tăng và chất lượng thi đấu đồng đều hơn, chinh phục vị trí Top 1 năm 2026 không phải là thử thách đơn giản. Tuy nhiên, nhóm SV Duy Tân đã biết cách tận dụng thế mạnh cùng các kinh nghiệm thực tế để khẳng định mình.
"Khi các yếu tố bên ngoài thay đổi liên tục, chúng em nhận ra rằng nếu không linh hoạt điều chỉnh thì sẽ dễ dẫn đến các quyết định sai. Việc đưa ra quyết định không thể chỉ dựa vào dự đoán mà còn cần dựa trên dữ liệu cụ thể với sự phối hợp nhịp nhàng của cả nhóm. Làm việc nhóm chính là một bài toán cân đối giữa các điểm 'chạm' chuyên môn và sự đồng lòng phối hợp giữa các thành viên. Dù những round đầu chúng em đã gặp khó khăn nhưng sự thấu hiểu nhau trong suốt hành trình thi đấu đã giúp chúng em vượt qua và chiến thắng", SV Lê Nguyễn Nhật Anh cho biết.
SV Võ Thanh Ngân chia sẻ thêm: "Nếu được chọn một kỹ năng mà em đã trưởng thành rõ rệt nhất sau cuộc thi này, đó chính là tư duy phân tích. Ngay trong quá trình học tập tại ĐH Duy Tân và trong suốt thời gian tham gia thi, các thầy cô của ĐH Duy Tân đã luôn đồng hành và hướng dẫn tận tình để chúng em cập nhật các kiến thức mới, rèn luyện từng kỹ năng cụ thể. Nhờ đó, em đã học được cách tiếp cận, phân tích và xử lý vấn đề một cách logic, đảm bảo thực hiện tốt vai trò của bản thân tại cuộc thi".
Trực tiếp đồng hành cùng đội tuyển của ĐH Duy Tân tại ERPsim APAC Cup 2026, ThS-NCS Nguyễn Minh Nhật - Phó trưởng khoa Quản lý Nam Khuê (SMi), Giám đốc Trung tâm Trí tuệ Doanh nghiệp (BIC) chia sẻ: "Đội tuyển ĐH Duy Tân đã thể hiện một hành trình rất ấn tượng khi giữ vững phong độ Top 1 tại cuộc thi này. Việc 2 năm liên tiếp giành ngôi vô địch khu vực châu Á - Thái Bình Dương không chỉ cho thấy năng lực chuyên môn vững vàng của sinh viên DTU mà còn là minh chứng cho hiệu quả của định hướng đào tạo gắn liền với thực tiễn, đặc biệt trong việc phát triển tư duy phân tích, ra quyết định dựa trên dữ liệu và khả năng làm chủ các hệ thống quản trị doanh nghiệp hiện đại".
Chung kết ERPsim APAC Cup 2026 ghi nhận các vị trí của các đội thi như sau:
1. ĐH Duy Tân, Việt Nam
2. ĐH Universitas Islam Indonesia
3. ĐH Cordilleras, Philippines
4. ĐH Tài chính và Kinh tế Trung ương, Trung Quốc
5. ĐH Tài chính & Kinh tế Vân Nam, Trung Quốc
6. Trường ĐH Kinh tế - Luật, ĐH Quốc gia TP.HCM, Việt Nam
7. ĐH Bách khoa Hà Nội, Việt Nam
8. ĐH Quốc gia Manila, Philippines
9. ĐH Kiểm toán Nam Kinh, Trung Quốc
10. Viện Công nghệ Yonam, Hàn Quốc
11. Trường ĐH Nha Trang, Việt Nam
12. Trường cao đẳng châu Á - Thái Bình Dương, Philippines
Thông tin do Cơ quan Giáo dục New Zealand công bố ngày 6/4, sau chuyến thăm của 8 Học viện Kinh doanh, Công nghệ và Kỹ thuật nước này ở Việt Nam vào tuần trước.
Cụ thể, khối học viện công New Zealand sẽ xét tuyển thẳng học sinh tốt nghiệp THPT với điểm trung bình lớp 12 từ 7.0 trở lên ở ít nhất 4 môn liên quan đến ngành học. Trước đây, các em phải học xong năm thứ nhất đại học tại Việt Nam mới đủ điều kiện.
Song song, các học viện công cấp học bổng trị giá 3.000-5.000 NZD (45-75 triệu đồng) cho những sinh viên đạt yêu cầu đầu vào và được nhận thư mời nhập học. Trong khi đó, nhóm học viện tư đưa ra các suất học bổng cho bậc cử nhân và thạc sĩ, từ 3.000 NZD tới 25-35% học phí.
Học phí với sinh viên quốc tế tại các học viện New Zealand hiện dao động 25.000-30.000 NZD mỗi năm (375 - 450 triệu đồng).
Tại New Zealand, hệ thống học viện ứng dụng là một trong những mô hình đào tạo quan trọng, có nhiều bậc học, từ chứng chỉ nghề, cao đẳng đến cử nhân và thạc sĩ.
Các học viện này tập trung vào nhóm ngành ứng dụng như kinh tế - kinh doanh, quản lý nhà hàng - khách sạn - du lịch, chăm sóc sức khỏe, kỹ thuật và công nghệ thông tin, thiết kế sáng tạo, giảng dạy và công tác xã hội, đáp ứng những ngành, nghề đang thiếu hụt lao động tại New Zealand.
Ông Ben Burrowes, Giám đốc khu vực châu Á của ENZ, nhìn nhận ngày càng nhiều học sinh và sinh viên Việt Nam quan tâm đến các chương trình đào tạo theo hướng ứng dụng tại New Zealand, nhờ mức học phí phải chăng kèm các quyền lợi làm việc trong khi học và sau tốt nghiệp.
Du học sinh bậc đại học và thạc sĩ hiện được làm thêm tối đa 25 giờ/tuần trong các kỳ học và toàn thời gian trong kỳ nghỉ. Sau tốt nghiệp, họ được ở lại New Zealand 3 năm để tích lũy kinh nghiệm làm việc.
Còn nhóm hoàn thành chứng chỉ nghề (Level 5-7) được ở lại làm việc tối đa 6 tháng, từ đó tìm cơ hội chuyển đổi sang dạng visa Làm việc do người sử dụng lao động bảo lãnh (Accredited Employer Work Visa), theo quy định mới của Cục Di trú New Zealand.
Một cuộc điều tra kéo dài nhiều tháng của tờ The Guardian Australia đã phơi bày cái chết đau lòng của Bikram Lama, một du học sinh 32 tuổi người Nepal, vào cuối năm ngoái.
Theo đó, Lama không may rơi vào cảnh khó khăn, không còn nơi ở và phải ngủ trong đường hầm dẫn vào ga tàu điện ngầm St James ở Sydney. Lối đi này xuyên qua khu trung tâm thành phố, chạy bên dưới công viên Hyde Park - "một trong những địa điểm mà người dân địa phương và khách du lịch lui tới nhiều nhất".
Ước tính hơn 100.000 người đã đi ngang qua trước khi nhân viên nhà ga phát hiện sự việc vào tháng 12 năm ngoái.
"Cứ như thể anh ấy là một người vô hình. Điều đó thật sự rất đau lòng", Erin Longbottom, quản lý đơn vị điều dưỡng của dịch vụ chăm sóc sức khỏe cho người vô gia cư tại Bệnh viện St Vincent, nói.
Năm 2013, gia đình Lama đã bán đi 3.000 m2 đất nông nghiệp - tài sản quý giá nhất của họ - để đưa anh sang Australia du học với hy vọng đổi đời.
Tuy nhiên, Lama dần mất liên lạc với gia đình. Lần cuối họ nghe được thông tin từ anh đã là 7 năm trước. Gia đình vô cùng sửng sốt khi Bộ Ngoại giao Nepal liên lạc để yêu cầu xét nghiệm ADN.
Hồ sơ cho thấy visa sinh viên của anh đã hết hạn và hộ chiếu cũng không được gia hạn vào năm 2023.
Theo các chuyên gia, người không có tư cách cư trú đang trở thành nhóm vô gia cư ngày càng đông tại Australia. Họ bị kẹt trong "vòng xoáy tử thần": không được phép làm việc, không được hưởng trợ cấp chính phủ, không có quyền tiếp cận nhà ở xã hội và phần lớn không được chăm sóc y tế công cộng.
Hội đồng Thành phố Sydney ước tính cứ 5 người ngủ bụi thì một không phải cư dân Australia. Họ là những du học sinh thất thế, những người lao động hết hạn visa hoặc diện tị nạn.
Khủng hoảng nhà ở được coi là nguyên nhân chính. Dữ liệu từ tờ ABC News cũng cho thấy khả năng trả tiền thuê nhà của người Australia đã chạm mức thấp kỷ lục hồi đầu năm nay, khi giá thuê tăng nhanh gấp 2,5 lần so với tiền lương.
Theo The Emigration Group, sinh hoạt phí mỗi tháng tại Sydney, New South Wales, khoảng 3.450 AUD (60 triệu đồng). Trong đó, tiền thuê căn hộ một phòng ngủ ngốn 2.300-2.900 AUD.
Ngoài ra, học phí với sinh viên quốc tế của nhiều đại học trong khoảng 39.000-60.000 AUD mỗi năm.