Mục Lục
ToggleTôi 28 tuổi, làm ngân hàng; chồng 30 tuổi, làm cùng ngành, cưới được nửa năm, đang trong giai đoạn bắt đầu cuộc sống hôn nhân với nhiều dự định phía trước. Ngay từ đầu, hai vợ chồng đã thống nhất chưa có con ngay, muốn dành khoảng một năm để ổn định công việc, tiết kiệm một khoản rồi mới sinh em bé, để sau này con cái có điều kiện tốt hơn. Tôi nghĩ đó là kế hoạch hợp lý và có trách nhiệm. Mọi chuyện không đơn giản như tôi nghĩ.
Từ khi cưới được một tháng, mẹ chồng đã hỏi tôi có tin vui chưa. Ban đầu tôi chỉ cười trừ, nghĩ mẹ mong cháu nên hỏi vậy. Thế nhưng từ đó đến giờ, tuần nào mẹ cũng hỏi, thậm chí hỏi đi hỏi lại nhiều lần trong bữa cơm. Vợ chồng tôi trao đổi với mẹ về ý định của mình, dường như mẹ không chấp nhận. Mẹ nói bóng gió với mọi người rằng tôi “có vấn đề”, còn bảo sẽ đi tìm thuốc nam cho tôi uống. Có lần tôi vô tình nghe mẹ nói: “Lấy chồng mà không sinh được con thì khác gì người dưng đến đây ở trọ”.
Áp lực dần dần đè nặng lên tôi. Nếu có con chỉ vì áp lực, liệu tôi đã sẵn sàng làm mẹ? Có nên phá vỡ kế hoạch của hai vợ chồng rồi có con luôn không?
Hạnh Hoa

Anh nghĩ rằng mình có rất nhiều điều muốn nói với em nhưng lúc này đây lại không biết nói gì. Em vẫn luôn ở trong tâm trí anh. Anh nghĩ đến em gần như bất cứ khi nào rảnh, vậy mà lại không có gì để nói với em, có lẽ là anh sợ. Thế nhưng anh sợ điều gì, chính anh cũng không biết được rõ ràng. Anh chỉ có thể chắc chắn một điều, anh sợ mất em, sợ một ngày em sẽ lặng lẽ rời đi hoặc chính anh sẽ là người làm thế nếu bước qua cái rào cản này. Có lẽ khi đối diện với người mình yêu, ai cũng trở nên rụt rè, nhút nhát, ngại ngùng dù ở bất cứ độ tuổi nào, rất muốn đến gần nhưng khi sắp đến lại muốn chạy ra xa. Nghĩ cũng buồn cười, chuyện tình yêu thật khiến người ta dại khờ, người thông minh hay kẻ ngu dốt, người từng trải hay kẻ non nớt cũng đều biểu hiện như nhau.
Cho đến giờ anh từng trải qua không ít sóng gió và trải nghiệm trong đời, quá khứ của anh có lẽ nên bắt đầu bằng hình ảnh một cậu bé luyến tiếc cầm quyển truyện cho vào giá sách, nhưng sau đó kiên định rút lại rồi bảo: "Ông bà ngủ trưa đi, cháu trông hàng cho ạ". Đó là quán sách nhỏ gần nhà anh, nơi có đủ thể loại sách truyện, anh đọc tất cả những gì có thể đọc và biết rõ vị trí của chúng trên từng giá sách. Lúc đó thế giới trong mắt anh thật kỳ ảo, anh tin những câu chuyện cổ tích, tin có những phép màu, những câu chuyện tình yêu thật đẹp và lãng mạn. Rồi anh mong muốn được làm hiệp khách lưu lạc giang hồ, gặp được hồng nhan tri kỷ, cùng nhau hành hiệp trượng nghĩa vang danh thiên hạ, sau đó quy ẩn nơi thâm sơn cùng cốc trở thành truyền kỳ trong chốn võ lâm.
Hình ảnh tiếp theo anh ngồi trong căn phòng gác xép nhỏ, ở dưới nhà tiếng niệm phật đều đặn vang lên từ cái đài cassette, mẹ anh thẫn thờ cứ ngồi đấy, bố anh mất đã hơn một tuần rồi. Anh muốn xuống ngồi cạnh mẹ nhưng chắc chắn bà sẽ nói: "Bố mày lại đi tây rồi, lần này rất lâu mới trở về". Đó là cách mẹ anh vượt qua nỗi đau khi bố anh mất nhưng anh thì không thể xóa bỏ cảm giác hối hận, ân hận vì đã làm khổ bố mẹ quá nhiều. Phải chăng vì quá lo lắng cho thằng con hư hỏng mà căn bệnh của bố ngày càng nặng và mang bố đi xa mãi mãi. Những lời ông nói lúc gần đất xa trời vẫn văng vẳng bên tai anh: "Bố không còn nhiều thời gian nữa rồi, con phải cố gắng lên, đừng chơi với đám bạn xấu nữa".
Hình ảnh tiếp nữa, cũng trong căn gác xép nhỏ đấy nhưng giờ đã trở thành phòng tân hôn. Ngày mai là ngày đón dâu sao không có chút vui mừng háo hức nào, mà nghĩ nhiều cũng chẳng để làm gì, giờ 30 tuổi cần lấy vợ đẻ con rồi, với lại có bầu với mình rồi, trước không nỡ bảo đi bỏ thì phải lấy thôi. Dù sao thì lấy được vợ trẻ đẹp, giỏi giang, khôn khéo hơn vợ mấy thằng bạn mình. Chốt lại là chuẩn rồi, không lấy được người mình yêu thì lấy người mình thấy ổn.
Hình ảnh cách đây không lâu, anh ngồi trên ghế sofa trong căn nhà từng một nửa là của anh, nhìn ra ngoài ban công, một loạt cây cảnh đã rụng gần hết cả lá. Cuối cùng vẫn thiếu cây hạnh phúc mà vợ mấy lần muốn mua nhưng mình luôn chê xấu và mất diện tích. Thật ra là không nỡ nói với cô ấy rằng suốt bao năm mình chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc khi ở bên nhau. Mặc dù suốt ngày cãi nhau nhưng vẫn phải công nhận cô ấy là một người vợ tốt và là một người mẹ tốt, tiếc rằng lại lấy phải mình. Mình đâu có muốn, có cần trở nên tốt theo tiêu chuẩn của xã hội. Cuộc sống gia đình tẻ nhạt và luôn xung đột làm mình mệt mỏi và khiến tâm hồn chết dần từng ngày. Giờ vẫn chưa quá muộn để cả hai có cơ hội tìm được hạnh phúc đích thực. Duyên nợ vợ chồng trong kiếp này đến đây thôi. Dù sao trước khi rời đi mình đã làm điều tốt nhất có thể cho vợ con.
Đấy là quá khứ của anh, có lẽ anh chưa bao giờ là người tốt và cũng không có ý định làm người tốt, bởi vì anh sẽ luôn ích kỷ, chỉ muốn làm điều mình thích, không thể bị ép buộc quá lâu. Giờ phút này anh nhìn tương lai vô định, dù đã cố gắng động viên bản thân nhưng trước thực tế này anh không tự tin có thể đem lại hạnh phúc cho bất cứ người phụ nữ nào. Những lời này anh sẽ không bao giờ nói ra vì tự tôn của bản thân, vì thế anh mới gửi lên đây. Trong vùng không gian mờ mịt xung quanh, thứ anh thấy là nơi em đứng, anh sẽ bước về phía em, nếu kiếp này không đến được thì kiếp sau, kiếp sau nữa.
Với anh, em rất đặc biệt, giống như em mang một nửa linh hồn anh. Nếu kiếp này có điều anh hối tiếc nhất thì đó là đã không gặp được em sớm hơn, để anh có đủ tự tin đến trước mặt em và nói: "Anh yêu em, đời này chỉ yêu duy nhất một người, đó là em".
Quang Hòa
Tin Gốc: https://vnexpress.net/neu-co-gi-hoi-tiec-do-la-do-anh-khong-gap-em-som-hon-5058776.html

Vợ chồng tôi kết hôn được 13 năm. Trước khi lấy anh, tôi đã qua một đời chồng và có con trai. Chồng là trai tân trước khi cưới tôi. Anh có công việc ổn định sau cưới. Bố mẹ tôi cho đất, anh bỏ tiền làm nhà, còn nợ một ít thì cũng đi làm trả hết. Con trai tôi ở cùng hai vợ chồng. Anh đối xử rất tốt với hai mẹ con và sau này chúng tôi có thêm con trai nữa, anh không phân biệt đối xử gì. Phải nói anh là người có trách nhiệm, việc nhà cửa lo hết, tôi đi làm về chỉ việc nghỉ ngơi, cuộc sống cứ êm đềm như thế.
Rồi một chuyện đã xảy ra, tôi say nắng cậu đồng nghiệp có vợ, chúng tôi đã đi quá giới hạn. Tôi biết sai nhưng không dừng được. Đến khi chồng đọc được tin nhắn, anh sốc. Tôi cứ nghĩ anh sẽ đánh mắng hay làm ầm lên nhưng anh bảo sẽ tha thứ, còn tùy tôi lựa chọn. Anh giữ thể diện cho tôi và không làm ầm chuyện này. Nếu tôi muốn ly hôn, anh chấp nhận và ra đi không cần gì.
Sau đó, đúng như anh nói, anh sống bình thường, vẫn gần gũi vợ, không đả động gì, tùy tôi quyết định. Tôi lại không thấy được sự cao thượng ở anh mà chỉ thấy anh không có lập trường. Có lần tôi hỏi, anh đang trả thù em à?
Anh nói bản thân có tư cách, không bao giờ làm chuyện có lỗi và trái lương tâm. Có ai từng giống tôi không, đáng lẽ phải biết ơn chồng, đằng này tôi cứ thấy anh sao sao, không còn cảm xúc với anh nữa. Tôi phải làm sao đây? Tôi có bị bệnh tâm lý nào không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là sống tại thành phố cổ nước Đức. Vợ là người phụ nữ Việt Nam. Việc thường xuyên đọc báo VnExpress đã động viên tôi chia sẻ câu chuyện tình yêu của chúng tôi lên chuyên mục này. Tất nhiên tôi không giỏi tiếng Việt nên vợ giúp tôi biên dịch.
Tôi là người Đức, sống cùng thành phố với cô ấy. Chúng tôi biết mặt nhau năm năm nhưng không biết thông tin cá nhân nào của nhau. Tôi gọi gia đình cô ấy là người Việt Nam. Tôi thậm chí không quan tâm đến việc cô ấy có chồng hay không. Trước đây tôi từng có bạn gái và cảm giác thật tệ trong mối quan hệ ấy đến mức khi thoát ra khỏi mối quan hệ đó, tôi chấp nhận sự thật rằng mình sẽ ở một mình suốt đời, như vậy sẽ tốt hơn việc tìm kiếm mối quan hệ mới.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi thỉnh thoảng tôi trò chuyện với con trai cô ấy. Cậu bé ở tuổi vị thành niên nhưng suy nghĩ như người trưởng thành. Hôm đó là một ngày mùa thu, thời tiết se lạnh, tôi trò chuyện với con trai cô ấy trước nhà rất lâu và cô ấy đã mời tôi vào nhà uống cà phê. Sau này, tôi mới biết đó là văn hóa thân thiện của người Việt Nam. Hôm đó tôi biết được cô ấy sống một mình với hai con trai. Họ sẽ có chuyến về Việt Nam dịp Tết. Tôi bắt đầu quan tâm về đất nước Việt Nam qua lời kể của con trai cô ấy. Thật mới mẻ và thú vị. Tôi gặp con trai cô ấy thường xuyên hơn và nhận được lời mời đến du lịch Việt Nam.
Ở đây có sự khác biệt văn hóa gây hiểu lầm lớn nhưng điều này lại mang tính tích cực khởi đầu cho chuyện tình của chúng tôi. Văn hóa Đức, chỉ có gia đình mới đi du lịch cùng nhau. Tôi đã nghĩ cô ấy thích tôi. Còn văn hóa Việt Nam của các bạn là thân thiện mời khách. Một sự hiểu lầm thật tốt. Thật ra cô ấy đã tuyên bố với mọi người là sống độc thân tới già sau khi mất niềm tin vào hai cuộc hôn nhân ngắn ngủi trước kia. Cô ấy có ý định giới thiệu tôi với nhiều người phụ nữ khác, cô ấy gọi đó là mai mối.
Xin nói rõ thêm: tôi không biết tiếng Việt, cô ấy không biết tiếng Đức, tiếng Anh. Chúng tôi trò chuyện nhờ google dịch. Cái điện thoại là cầu nối quan trọng và nó đã dịch sai tạo nên một sự nhầm lẫn lần hai, rất tốt. Ở Việt Nam, chúng tôi có cơ hội trò chuyện nhiều hơn. Tôi hỏi cô ấy nghĩ gì về tôi. Cô ấy nói: có cảm tình một chút. Điện thoại dịch là cô ấy yêu tôi một chút. Điều này khiến tôi quyết tâm tìm hiểu cô ấy.
Trong chuyến về Việt Nam này, chúng tôi mới biết tên tuổi nhau, tôi thua cô ấy 4 tuổi. Điều đó không quan trọng với tôi. Mọi người ở Việt Nam hỏi tôi muốn có một người bạn gái Việt Nam không, họ sẽ giới thiệu. Tôi trả lời: nếu yêu ai đó thì người tôi muốn là cô này. Tôi chỉ tay về cô ấy. Để có người giúp đỡ, tôi đã kể cho con trai cô ấy về ý định của tôi và cậu bé ủng hộ. Cậu bé đã ngăn mẹ dẫn tôi gặp người khác nhưng cậu bé lại không nói về tình cảm của tôi. Tôi đã tìm hiểu về cô ấy qua con trai cô ấy. Cậu bé nói: mẹ thích đi chùa cầu xin những mong ước. Tôi đã nhớ điều này. Vào dịp năm mới, người Việt Nam thích đi chùa. Gia đình cô ấy ở Việt Nam cũng đi nhiều chùa. Họ chắp tay, quỳ gối khấn vái. Tôi cũng vậy và bày tỏ mong muốn được ở bên cạnh cô ấy đến suốt đời.
Chuyến du lịch Việt Nam thật thú vị. Lần đầu tiên tôi biết đến văn hóa hát karaoke ở bất cứ đâu: ở nhà, ở quán, thậm chí trên ôtô. Sài Gòn xe máy tấp nập. Người Việt Nam rất thân thiện, trên bàn nhiều món ăn. Ngày đầu tiên, gia đình cô ấy mời tôi đủ món và trái cây lạ. Đầu tiên là món bánh xèo (tên xèo vì âm thanh xèo xèo), trái vú sữa (cái tên thật khó giải thích). Chị gái cô ấy cho tôi ăn thử trái me nhưng quên dặn tôi phải vứt hạt khiến tôi nuốt vài hạt nhưng nó không sao với tôi. Tôi thích bánh mì thịt giống Döner ở Đức nhưng ngon hơn và quá rẻ. Tôi còn thích món thịt kho trứng (tên khác là kho tàu). Lúc đầu tôi đã từ chối không ăn vì thấy nó màu sẫm giống bị thối. Sau được giải thích rằng họ đã nấu nó với nước dừa trong nhiều giờ. Quả thật nó quá ngon. Và lần đầu tiên tôi uống cà phê với đá.
Nói về cô ấy, trong chuyến về Việt Nam, cô ấy vẫn dè dặt, nhút nhát. Tôi đã làm nhiều cách, đọc thông tin trên mạng về văn hóa Việt Nam, hy vọng ngày nào đó tảng băng trong lòng cô ấy bị phá vỡ. Tôi nhận thấy cô ấy cũng như các phụ nữ Việt Nam khác rất tốt bụng, luôn quan tâm người khác, luôn ở trong bếp và ít ngồi chung bàn tiệc với khách. Mọi người sống rất giản dị và luôn vui vẻ.
Trở về Đức, một thời gian sau tôi mới nhận được sự đồng ý của cô ấy. Từ khi có tình yêu, cuộc sống của tôi cân bằng, như ý, trọn vẹn hơn rất nhiều. Gia đình và người quen của tôi nhận ra rằng tôi cười nhiều hơn, gương mặt hạnh phúc hơn. Chúng tôi hạnh phúc nhiều năm rồi. Gia đình tôi quý mến cô ấy. Sự khác biệt văn hóa, ngôn ngữ là có nhưng với chúng tôi, điều đó không là vấn đề gì. Chúng tôi yêu nhờ hiểu nhau, tôn trọng nhau, truyền đạt cảm xúc lẫn nhau. Chúng tôi có chung sở thích trồng trọt và có những sở thích riêng. Việc ủng hộ và tôn trọng sở thích riêng sẽ giúp tình cảm cả hai thêm tốt đẹp.
Ví dụ: cô ấy thích chụp hình với hoa trong tự nhiên và tôi sẽ đưa cô ấy đi bất cứ đâu mà cô ấy muốn. Ngược lại, tôi có sở thích học lái máy bay thể thao và cô ấy ủng hộ điều đó. Mỗi buổi sáng, chúng tôi thích cùng nhau uống cà phê, tận hưởng thời gian yên tĩnh và bình yên. Cuộc sống của chúng tôi thật bình yên, hạnh phúc và không tranh cãi hoặc căng thẳng. Người phụ nữ của tôi không giỏi nấu ăn nhưng với tôi, cô ấy đã tuyệt vời rồi. Tôi không hoàn hảo nên không yêu cầu người khác hoàn hảo. Tôi chưa từng yêu cầu cô ấy làm bất cứ điều gì cho tôi, không bao giờ yêu cầu cô ấy nấu món tôi thích. Tôi rất muốn nấu ăn cho cả nhà nhưng cô ấy thích tự tay nấu. Cô ấy thích chăm sóc cho gia đình, cố gắng nấu ăn ngon và không bao giờ để mọi người bị đói.
Khi ai đó nghĩ đến bạn, lo cho bạn nghĩa là họ đang yêu thương bạn. Hãy trân trọng và hạnh phúc vì điều đó cho dù không hoàn hảo. Sau chia sẻ này, tôi sẽ chở cô ấy đi chụp hình với hoa trong tự nhiên, bất cứ chỗ nào cô ấy muốn. Tôi sẽ chụp hình cho cô ấy đến khi cô ấy muốn về. Là đàn ông, tôi thích làm điều gì mà người phụ nữ của tôi muốn. Vì nếu cô ấy hạnh phúc, tôi cũng hạnh phúc theo. Chúc mọi người luôn hạnh phúc. Chúc mừng Lễ Phục Sinh an lành.
Maik K

